Chap 71: Kết

Hiếu đang ngồi ba hoa tán phét thì gặp con muội muội thân yêu, nàng sốt sắng.
-"Không ở nhà dưỡng bệnh chạy lung tung đi đâu thế?"
-"Muội...muội..."
Nguyệt Dương vừa thở vừa nói tiếp.
-"Muội tìm Phong...không thấy Phong nghe máy..."
-"A, nó đang họp ban lãnh đạo công ty mà..."
-"Sao tỷ không họp?"
-"Nhà ta có một người là được rồi...tối về truyền đạt lại, tham dự lắm, mệt người, stress, ích lợi gì..."
-"Vâng, thế muội ở đây đợi!"
-"Hâm à, đi...ta dẫn lên phòng Phong, mi vẫn còn yếu..."
-"Muội khỏe rồi, khỏe lắm rồi."
-"Khỏe cái gì, mặt hốc hác thế kia..."
Nàng chẳng đôi co nữa, tóm cổ xách con tiểu muội muội, vứt lên giường của "người yêu" nó. Hà Dương ngạc nhiên.
-"Phòng ốc mọi người bố trí tốt vậy tỷ, ngoài bàn làm việc còn có một gian nghỉ ngơi..."
-"Không, chỉ riêng phòng của Phong thôi! Đợt mi còn ở Pháp, nó làm việc như điên, hầu như ăn ngủ ở công ty luôn..."
-"Dạ..."
-"Người ngoài nghĩ bọn ta may mắn, giàu nhanh, nhưng thực ra cũng phả trả giá bằng mồ hôi và nước mắt cả thôi."
Nàng ở lại buôn dưa với Hà Dương một lúc, lâu lắm không có dịp nói chuyện, trên trời dưới biển, lôi hết ra buôn. Cuối cùng, Hiếu nắm tay, nhìn thẳng vào mắt Dương, nàng nói:
-"Nè, đừng ghét ta nhé!"
-"Sao cơ ạ?"
-"Trước kia, Phong có thích ta, ta cũng thích Phong, nhưng chúng ta quang minh chính đại, chỉ yêu thầm chứ chưa từng công khai. Ta giờ toàn tâm toàn ý với Nghĩa, ta nghĩ Phong cũng yêu thương mi hết lòng, cho nên là...mong mi đừng cảm thấy bận tâm về quá khứ...hồi đó, trẻ trâu biết gì đâu..."
Hà Nguyệt Dương bặm môi, cố gắng để không cười. Cơ sự ra thế này, chẳng phải cô cũng góp phần sao? Chỉ biết gật đầu.
-"Người ta nói mối tình cuối mới là mối tình vĩnh cửu..."
Hiếu giảng giải thao thao bất tuyệt, cô đành vững lòng an ủi tỷ.
-"Vâng, muội biết, muội sẽ luôn yêu quý tỷ..."
-"Ừ, tốt.."
Có vài người mẫu gọi Hiếu xin ý kiến, nàng cau có đi ra. Nguyệt Dương ở lại, một mình lang thang trong phòng Phong. Mọi thứ bố trí cũng khá đơn giản, nhắm mắt lại, cô hình dung bóng dáng anh làm việc những ngày đó...
Anh có từng mệt mỏi? Anh có từng buồn chán? Ước chi, ngày đó, cô có thể bên anh, đem cho anh một cốc sữa ấm, hoặc đơn giản, chỉ là ngồi cạnh anh...
Nghĩ lại, thấy mình thật ngốc nghếch. Hồi đó, anh vội vàng đi tìm cô trong phòng thay đồ nữ, anh cứu cô dưới biển, anh chăm sóc cô từng chút mỗi buổi học đội tuyển, anh luôn mua cho cô đồ ăn ngon...
Khi cả thế giới, mọi người tạm quên mất cô, thì vẫn luôn có một người nhớ tới, đó là anh.
Bây giờ cũng hiểu, vì sao ngày xưa đi học anh lại không thích kém điểm cô, thì ra là vì...anh yêu cô!
Đầu giường của anh, có một chiếc điện thoại cũ kĩ, cô tò mò mở, mật khẩu, đúng là ngày sinh của mình, màn hình hiển thị cô gái trong ảnh khoác chiếc áo đồng phục chuyên Biên Hòa, nở nụ cười thật tỏa nắng.
Trong máy anh có rất nhiều ảnh, hình cô ngủ gật trên bàn, hình cô ăn ổi, hình cô hút nước dâu, hình cô lén lút đọc truyện dưới ngăn bàn, hình cô đá cầu. Ngay cả mấy bức vẽ vớ vẩn, mấy tờ nháp lung tung, anh cũng chụp lại. Vũ Huỳnh Phong, có nhất thiết phải yêu cô tới thế này không? Cô có gì tốt?
Vào một thư mục khác, có tên "My Moon and I", anh đặt mật khẩu. Thử các kiểu ngày sinh, số má liên quan tới hai người đều không được, Nguyệt Dương chán nản, ấn bừa lần cuối cùng 'moonwind', thật không ngờ, thư mục ấy được mở.
Vũ Huỳnh Phong, khốn nạn!!!
Ngoài bức ảnh cô bị anh cưỡng hôn thì còn lại là rất nhiều ảnh chung của hai người, Hà Nguyệt Dương bị...hôn trộm.
Kẻ nào đó, hôn trộm lúc cô ngủ gật...mà cô...thì rất nhiều lần ngủ gật...trán, môi, mắt, má, vành tai, cổ...không một chỗ nào là tên ác ma đó chưa lần qua!
Ức chế, ức chế hết chỗ nói!
Ức chế điên tiết, cho tới khi, nhìn thấy bức hình cuối cùng, có dòng chữ rắn rỏi chèn vào...
'Ha Nguyet Duong. My Moon. My Sun. My Life.'
Chỉ thế thôi, mà Hà Nguyệt Dương đã quên mất mình đang giận dữ, cô khóc...nghẹn ngào...hạnh phúc.
.....
.....
Tan họp, Phong mở máy thấy mấy chục cuộc gọi nhỡ của Nguyệt thì sốt ruột, gọi lại không thấy cô bắt máy, gọi về nhà thì người giúp việc bảo cô đi ra ngoài từ lâu rồi. Lòng anh như có lửa đốt, đầy lo lắng sợ hãi.
-"Này, Phong...đi đâu đấy?"
-"Tôi đang vội, có gì hôm khác nói đi!"
Hiếu vất vả lắm mới đuổi theo Phong, thở hổn hển, nàng quát.
-"Lên phòng làm việc của ông đi!"
-"Tôi phải về nhà gấp, bà tránh đường cái..."
Hiếu trêu trêu.
-"Ừ, thế ông cứ về trước đi, tý tôi đưa con Dương về cũng được..."
Mắt ai đó hơi sáng, Hiếu bĩu môi.
-"Sao, tưởng về nhà gấp cơ mà...đi đi chứ..."
Nàng kiêu căng quay bước đi, để tên ngốc đó phải bám theo hỏi sự tình.
-"Gớm thôi...nó đang đợi ông, ở phòng ông ý..."
Phong hơi mỉm cười...cô tới, thăm anh ư? Cứ tưởng cô đã quên mất anh rồi chứ?
Chạy thật nhanh, nhìn dáng ngủ ngon lành của cô mà lòng thấy ấm áp, cớ sao lại đi giận cô cơ chứ? Chẳng qua cô cũng vì lo cho em gái thôi, nhìn khuôn mặt vẫn còn xanh xao của ai đó, tự dưng anh thấy hối hận.
Sực nhớ, anh lấy trong ví sợi dây chuyền cỏ bốn lá, cẩn thận đeo cho cô, thật đẹp! Phong mỉm cười, nhẹ nhàng nằm xuống, ôm cô vào lòng, mới thấy, đã nhớ cô thật nhiều...
-"Phong!"
Hà Nguyệt Dương trở mình, giọng nói êm dịu. Vòng tay qua ôm anh, cô nói.
-"Em xin lỗi...xin lỗi anh nhé!"
Vũ Huỳnh Phong...chẳng từ ngữ nào có thể diễn tả tâm trạng anh lúc này.... Hà Nguyệt Dương, sau bao nhiêu năm, cô đã chịu gọi "anh", một cách tử tế.
-"Ê...sao thế?"
-"Phong...Phong ơi..."

Anh cố gục đầu vào gáy cô, chết tiệt, sao có thể xúc động tới như này? Cô biết vậy, phì cười.
-"Anh Phong, anh yêu của em sao thế? Anh ơi, anh ơi, anh ơi..."
-"Hà Nguyệt Dương, em đểu!"
-"Gì mà mũi đã đỏ lên rồi, không biết anh có phải là đàn bà không nữa..."
Lại dám trêu ngươi hả? Cô hình như đã chọc đúng huyệt của ai đó, không lâu sau, đã bị môi người ta rà soát trên dưới. Nguyệt lúc đầu ngoan ngoãn, lúc sau tự dưng nhớ lại chuyện cũ liền đem ra chất vấn.
-"Phong này, có chuyện muốn hỏi tội anh đây..."
-"Để sau đi em, chẳng phải bây giờ em muốn biết giới tính của anh mà..."
-"Nhìn cái này xem, anh biết tội anh lớn lắm không hả...dám ăn trộm đậu hũ nhà người ta..."
Nhìn cô mím môi, tay giơ điện thoại, mặt ửng lên vì tức, sao mà đáng yêu thế cơ chứ? Kẻ nào đó mặc kệ, vẫn cứ mặt dày tiếp tục, nụ hoa đỏ rực bị trêu chọc tới cứng đờ, người trắng trẻo cũng ửng hồng những ấn ký.
-"Đằng nào chả là của anh...ăn trước ăn sau khác gì nhau..."
Lời nói ra, ai đó thản nhiên như không, hại ai đó ngượng chín. Đúng là nhìn vẻ bề ngoài hào hoa phong độ lịch thiệp, mà bây giờ...bàn tay ma mị hết trêu trên lại chọc dưới, khác gì lưu manh đâu? Hà Nguyệt Dương chỉ còn cách giơ tay đầu hàng, tuyệt đối đầu hàng!!!
*****
Vài tháng sau, khi Nguyệt Dương đã khỏe hoàn toàn, cô cũng bắt đầu đi làm lại.
Phong đưa cô về quê ra mắt ba mẹ hai bên. Quen biết cũng lâu rồi, đâm ra việc này chỉ là thủ tục, nhưng anh vẫn rất khẩn trương.
Ngày tháng của họ, giản dị nhưng ngập tràn hạnh phúc. Có đôi khi, chỉ cần nhìn nhau thôi cũng thấy đủ.
.....
Một buổi, Vũ Phong đưa Hà Dương ra ngoài, được một đoạn, anh dừng lại, hỏi.
-"Hàng ngày anh chải tóc cho em, em có thích không?"
Cô ngớ người, chẳng hiểu ra sao, nhưng vẫn trả lời.
-"Thích lắm!"
Đúng là rất thích, anh biết búi, biết làm xoăn, biết tết tóc, biết gài kẹp xinh, mỗi buổi sáng, chỉ vài phút mà anh đã biến cô thành nàng công chúa nhỏ.
-"Em có muốn từ nay về sau sáng nào ngủ dậy cũng được anh chải tóc cho không?"
-"Có chứ!"
Cô trả lời hiển nhiên.
-"Được, thế nhắm mắt lại!"
Ngẩn ngơ làm theo lời anh, thấy anh cầm lấy tay mình, hình như có vật gì đó được đưa vào ngón áp út của cô. Nguyệt Dương vội mở mắt, người trước mặt cô đã cười nham hiểm.
-"Là em nói nhé, em đòi sáng nào ngủ dậy cũng được anh chải tóc, như thế thì chỉ có cách anh phải lấy em thôi...nhẫn này, không được tháo xuống đâu..."
Có người ấm ức.
-"Diễn viên cơ mà...IQ 157 cơ mà, không tìm được cách nào hay hơn để cầu hôn hay sao? Lại đi lừa người ta..."
Thề có trời là anh cũng lên mạng, cũng hỏi han tìm nhiều cách, nhưng mà thực sự, chẳng áp dụng được cách nào. Anh nghĩ cô sẽ đồng ý lấy anh, nhưng trong tâm, vẫn sợ cô từ chối, cảm giác hồi hộp, anh không chịu nổi.
Chiếc Porsche tăng tốc.
Tới nơi, anh dừng xe, dứt khoát lôi cô vào trong.
-"Đi đâu?"
-"Đăng ký kết hôn chứ đi đâu?"
-"Cái gì?"
-"Đi theo anh, nhanh lên..."
Anh hứng khởi, cô phát choáng.
-"Em có mang giấy tờ gì đâu?"
-"Anh mang hết rồi!"
-"Hả, anh đang ép hôn hả? Anh không hỏi ý kiến em gì cả?"
-"Rõ là anh hỏi lúc nãy ..."
-"Đấy là anh lừa em!"
Nguyệt bực, Phong sốt ruột.
-"Thế được rồi, bây giờ anh hỏi, em có nguyện ý đi vào đây đăng kí kết hôn với anh không? Cho em 30 giây suy nghĩ...Bắt đầu..."
-"..."
-"Hết giờ!"
-"Em không đồng ý...nói cho anh biết, không bao giờ..."
Ai đó bực bội, ai đó bế hẳn người kia lên, mặc cho cô ấm ức.
-"Em bảo em không nguyện ý đi vào thì giờ anh bế em còn gì?"
-"Vũ Huỳnh Phong...anh đểu...ghét anh..."
Nguyệt la hét một lúc, vào trong, thấy mọi người nhìn mình thì xấu hổ không nói gì nữa. Tên đểu giả kia vẫn cứ giữ chặt lấy cô, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, đăng ký kết hôn với hắn!!!
.....
Lúc về, Phong rất phấn khởi, anh bảo.
-"Cuối cùng cô Nguyệt cũng là vợ anh Phong rồi. Thế bao giờ mình tổ chức hôn lễ hả bà xã?"
-"Em không biết, nhưng chưa phải lúc này..."
-"Thôi mà, đừng giận, anh xin lỗi, muốn bao giờ thì nói cho anh biết?"
-"Em đã hứa với Nguyệt Anh, bọn em sẽ cưới cùng một ngày..."
-"Không thể nào..."
Hà Nguyệt Dương giờ mới nhớ, vết thương trong lòng anh, là rất sâu...từ đó tới giờ, anh chưa hề vào thăm Nguyệt Anh, hình như vẫn còn hận nó.
-"Anh nghĩ thoáng ra tý đi, chả nhẽ anh muốn cả đời tránh mặt nó, nó là em gái em đấy!"
-"Kể cả có thế, thì cũng không thể trong ngày anh hạnh phúc nhất, vả lại, Hà Nguyệt Anh, biết bao giờ cho khỏi bệnh? Biết bao giờ nó lấy chồng, chả nhẽ cả đời nó không khỏi bệnh, chúng ta cũng đợi..."
-"Đúng vậy, nó không tổ chức đám cưới, em cũng không tổ chức!"
-"Em vô lý!"
Cô không hề biết, nếu như có ai đó làm việc có lỗi với Phong, anh có thể sẽ bỏ qua. Nhưng đằng này, vì người ta mà người anh yêu nhất, chịu bao nhiêu khổ

Loading...
1 2 3 »
Danh sách Chap

Chap 1: Chúng tôi là chị em sinh đôi

Chap 2: Cuộc chơi mới thực sự bắt đầu

Chap 3: Ai là chị? Ai là em?

Chap 4: Ai cao tay hơn

Chap 5: Dương thích Phong - cái này ai cũng biết!

Chap 6: Tin đồn cấp cao

Chap 7: IQ của bạn Dương

Chap 8: Trúng tiếng sét ái tình của ác nam

Chap 9: Trí khôn của Hà Nguyệt Dương

Chap 10: Nụ cười của Vũ Phong

Chap 11: Đồng hồ đôi

Chap 12: Nhà bác học mới nổi

Chap 13: Sự tích công chúa và con chó

Chap 14: Nguyệt, lấy lại danh dự cho tôi

Chap 15: DMM - Wind

Chap 16: Anh ở nơi đâu, anh đang làm gì?

Chap 17: Con gái nhà lành và kẻ xấu

Chap 18: Chỉ hai đứa mình thôi

Chap 19: Mối tình đầu của chúng ta

Chap 20: Dương bóc quýt cho Phong ăn nhé!

Chap 21: Nguyệt, cậu béo chảy mỡ ra rồi!!!

Chap 22: Nguyệt thấy sao?

Chap 23: Tìm Moon

Chap 24: Sự chăm sóc tận tình của kẻ thù

Chap 25: Hạnh phúc quá đơn sơ

Chap 26: Nếu chúng ta cùng thích một thứ?

Chap 27: Quan hệ thăng cấp

Chap 28: Moon thích người búi tóc cho Moon

Chap 29: Phong ơi, mượn vở!!!

Chap 30: Người tôi thích đã thích một người khác

Chap 31: Chia chác ôn thi

Chap 32: This song I sing for My Moon

Chap 33: You are the love of my life

Chap 34: Chiếc khăn đầu tiên của Moon

Chap 35: Mất cả chì lẫn chài

Chap 36: Cậu lắm mồm như đàn bà ý

Chap 37: Cậu nhặt rau hay cậu dạy học?

Chap 38: Nguyệt, cầu xin cậu...

Chap 39: Tôi sẽ dậy Nguyệt giặt áo quần

Chap 40: Tình chị em

Chap 41: Gừng càng già càng cay

Chap 42: Gia đình trí thức

Chap 43: Chiến lược B

Chap 44: Lời thỉnh cầu của Hà Nguyệt Anh

Chap 45: Ngày chia ly năm đó

Phần 2: Tình yêu vĩnh cửu

Chap 46: Có những nỗi nhớ...

Chap 47: Nếu Wind muốn, Moon sẽ đi

Chap 48: Những tháng ngày của Wind

Chap 49: Tôi thì chẳng nhớ cậu chút nào

Chap 50: Quyết tâm cao hơn ngọn cỏ

Chap 51: Thuê Nguyệt nấu cơm...cả đời nhé!!!

Chap 52: Phong, cầu xin cậu...

Chap 53: Mau tỉnh lại cho tôi!

Chap 54: Nói chung tôi chỉ ăn được cơm cậu nấu thôi!

Chap 55: Quốc vương chó và nữ hoàng mèo

Chap 56: Một mũi tên trúng hai đích

Chap 57: Nguyệt đẹp lắm!

Chap 58: Cớ sao chị có mọi thứ?

Chap 59: Tôi sẽ không bao giờ bỏ Nguyệt cả

Chap 60: Moon và Wind

Chap 61: Ai mới là người có nhiều thứ hơn?

Chap 62: Ván đấu cuối cùng

Chap 63: Hà Nguyệt Dương, anh biết là em!

Chap 64: Trăm phương nghìn kế vẫn là kẻ thua cuộc

Chap 65: Em ở nơi đâu?

Chap 66: Yêu thương nhung nhớ

Chap 67: Hà Nguyệt Dương. ANH. YÊU. EM.

Chap 68: Tình yêu trên bản nhỏ

Chap 69: Chị em gái

Chap 70: Ai cũng có hạnh phúc riêng

Chap 71: Kết

Loading...