1.

Park Jimin đứng bất động ở lối ra vào của phòng nghỉ, cậu toát mồ hôi hột, mắt mù mờ nhìn chẳng rõ điều gì đang xảy ra trước mắt... Không hiểu. Thật sự không muốn hiểu...
Hơi thở gấp gáp nặng nề, Jeon Jungkook hai chân quỳ rạp xuống sàn nhà, tay vận động lên xuống không ngừng trên côn thịt, ánh mắt đầy tình luyến dính chặt lên người con trai đang ngủ yên ở ghế sofa ngay trước mắt. Hắn giật mình đưa tay nhanh chóng túm lấy miếng khăn giấy kề cạnh...Chết tiệt! Hắn bắn ra rồi, tệ thật hắn bắn ra rồi...ngay ở khăn giấy...ngay trước mặt Min Yoongi đang ngủ ngay trước mắt hắn.
Jeon Jungkook thấy là lạ, gương mặt điển trai lấm tấm mồ hôi ngoảnh lại, thản nhiên đứng dậy kéo quần lên nhìn người đang đứng ngay ở lối ra vào của phòng nghỉ là tiền bối Park Jimin. Hắn cất giọng khàn khàn nghiêng đầu nhẹ bẫng :
- Dù Sao Thì Giết Anh Là Được Rồi.
Nói rồi đi thẳng qua Jimin, tiện tay vứt luôn cái khăn giấy hồi nãy vào sọt rác, hắn vốn coi Jimin là không khí, chẳng có chút trọng lượng nào đồ hèn nhát, ẻo lả. Jimin run rẩy, lúc nãy Jungkook đi qua có hất mạnh vai cậu một cái, trống ngực đập thình thịch thình thịch, cậu không đứng vững nổi. Lớn chuyện rồi...
Jimin nhẹ nhàng theo sát Jungkook từng bước một, lo lắng, run rẩy chẳng mở mồm một lời : "Xém có chuyện lớn xảy ra... Mình sao vậy chứ? Lại không phải đặc biệt thân thiết gì...Giữ tốt miệng giữ tốt miệng." Hắn ta nói cậu đi theo, tiện đường sẽ đến luôn phòng học, nhưng càng đi càng không phải...đây không phải lối vào phòng học...
"Cạch" Jimin chột dạ. Hắn ta châm thuốc rít một hơi dài, biểu tình chẳng mấy đặc sắc qua dịu dàng :
- Mồm của tiền bối chắc chẳng giữ kín được đâu nhỉ?
Hắn túm mạnh cổ áo của Cậu, xốc lên xốc xuống.
- Vậy sao mà run thế? Ai thấy còn tưởng tôi đánh anh cơ đấy.
Phả khói thuốc mềm mỏng vào mặt Jimin, Jungkook dừng lại đợi câu trả lời. Park Jimin ẻo lả kia vội vã quay đầu sang hướng khác mặt ửng đỏ, tay run run cầm lấy tay Jungkook đang túm lấy cổ áo mình, Cậu có thể nghe thấy tiếng trống ngực nện thình thịch thình thịch, không khí căng thẳng bức bối...
- Không...Không Có... – Jimin lí nhí trả lời – Không có mà. Vậy cho nên buông tay...
Jungkook tất nhiên không để tâm đến, tầm mắt lướt sạch sẽ từ xương quai xanh tinh xảo bị lộ ra sau cổ áo phông mỏng kia của Jimin đến phần nhô lên dưới lớp quần tây đen được cắt may tinh xảo đó.
- Này tiền bối. – hắn cất lời – Tiền bối lúc này không phải đang phát run mà là đang "lên" rồi sao?
Jimin chết lặng, mồ hôi rơi long tong xuống, khẽ nuốt nước bọt cố gắng điều chỉnh lại bản thân, cố gắng điều chỉnh lại tâm trí, cố tìm ra lý do gì đó thật hợp lý cho việc này... Nhưng không Jungkook không cho cậu thời gian, hắn ta điên tiết túm áo cậu mạnh hơn nhấc cậu lên trước mặt hắn, nhìn sâu vào mắt hắn... Cậu lắp bắp, giọng nói trở nên hoảng loạn, tất cả đều trở nên lộn xộn :
- Bởi...bởi vì cậu...Làm loại chuyện kỳ quặc như thế...Cứ Luôn...Trong Mơ...Trợ Giảng Min... Không được, không được nói, không được nói đồ ngu!
Jeon Jungkook kinh ngạc, hắn thấy bối rối :
- Chẳng lẽ không phải tôi mà là anh Yoongi sao?

...





































_________________________________________________________________________
Thiện tai :) Thiện tai :) Anh đang nghĩ cái gì vậy? :) Thiện tai :) Xin lỗi anh không thể viết H :) không thể không thể nào :) Xin lỗi mới Part đầu mà đã khiến anh em thất vọng :) Xin lỗi :) 

Mục Lục Truyện