Chương 30: Nhện và Tamaki

Kế hoạch tác chiến đã sẵn sàng, Tamaki bắt đầu triệu hồi con dơi.

Một ma pháp trận màu vàng dần xuất hiện trên mặt đất, trước mặt Tamaki. Những hạt ánh sáng lơ lửng bên trong ma pháp trận dần quấn lại với nhau, tạo nên hình hài của một chú dơi nhỏ.

“Tớ triệu hồi được nó rồi Yuko-kun.”

“Ừm, bắt đầu dùng sóng âm để phát hiện vị trí của lũ nhện giúp tôi đi.”

“Tớ biết rồi.”, Vẻ mặt Tamaki trở nên nghiêm túc khi bắt đầu nhắm mắt lại và để chú dơi nhỏ đậu trên vai.

“À mà cô có thuần hoá được ma thú không Tamaki-san?”

Câu hỏi bất ngờ của Yuko khiến Tamaki mở mắt với một chút bối rối.

“Thuần hoá ma thú? Có lẽ là được…”

“Tốt, giờ tiếp tục đi. Yui, em đã khoẻ lại chưa?”

Yui khẽ gật đầu trong khi nở một nụ cười toả nắng.

“Rất khoẻ là đằng khác!”

“Vậy nếu vụ nổ mà anh gây ra lan tới đây, hãy sẵn sàng sử dụng kết giới nhé!”

Sóng âm từ chú dơi trên vai của Tamaki bắt đầu lan toả khắp xung quanh một bán kính rộng lớn. Len lỏi qua những đám tơ dày đặc đập vào những vật cản, phản ngược lại tai. Bộ não của chú dơi tiếp nhận chúng, từ đó dựng nên một hình ảnh ba chiều trong không gian.

“Tớ… nhìn thấy rất nhiều nhện…”

Tamaki run rẩy nói. Trán cô bạn ướt đẫm mồ hôi hột trong khi nhắm mắt. Điều đó đủ để Yuko có thể cảm thấy điều kinh khủng gì đang xảy ra.

“Có khoảng bao nhiêu con?”, Cậu cố gắng giữ điềm tĩnh, nén cơn bồn chồn trong lồng ngực xuống.

“Không thể đếm được… nó quá nhiều… Chúng ta sẽ chết ở đây sao…?”

Tamaki run rẩy cảm nhận một nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Số lượng nhện mà cô thấy là ngoài sức tưởng tượng. Chúng bám đầy trần hang, di chuyển âm thầm lặng lẽ xung quanh để săn những con mồi xấu số. Tuy nhiên một bàn tay đặt lên vai cô đầy vững chắc, mang lại cảm giác an toàn, xua tan đi nỗi sợ hãi đó.

“Đừng sợ như thế, nếu cô mất bình tĩnh, mọi thứ sẽ trở nên rắc rối hơn đấy.”

“X-xin lỗi, vậy mọi chuyện sẽ ổn chứ?”

“Tất nhiên là vậy rồi, cô sẽ không sao đâu Tamaki-san.”

Tamaki cảm thấy mặt cô đang nóng bừng lên vì một lí do nào đó không thể lí giải nổi. Song cô không quan tâm đến nó lắm, bởi cô đã lấy lại bình tĩnh, cố hết sức để chứng minh rằng bản thân mình có ích.

“Được rồi… ừm… tớ nghĩ mình đã bình tĩnh lại rồi.”

“Giờ cô có thể xác định xem nơi nào có mật độ dày đặc nhất không?”

“Có lẽ là phía đằng kia.”

Yuko bỏ tay khỏi vai Tamaki rồi quay sang với Yui đứng cạnh.

“Yui, giờ em sẵn sàng tạo kết giới khi anh ra hiệu nhé.”

“Em rõ rồi.”

Với một nụ cười bản lĩnh, cậu tiến lên phía trước một bước để bắt tay vào công việc chính.

“Trước tiên, chúng ta sẽ đốt trụi chỗ ẩn nấp của chúng.”

Đặt hai bàn tay song song phía trước ngực, cậu nhắm mắt, tập trung một cách nghiêm túc nhất.

Thứ ánh sáng tím thuần khiết mang gam màu lạnh lẽo đang dần hình thành giữa hai lòng bàn tay cậu. Khối cầu ma lực với cỡ một quả chanh.

Tuy đây không phải lần đầu tiên Tamaki thấy về thứ mà Yuko đã tạo ra. Song nó vẫn khiến cô phải ngẩn người trước vẻ đẹp của khối cầu ánh sáng đó lần thứ hai.

“Sẵn sàng chưa Yui.”

“Đã sẵn sàng ạ!”

Văn mình với tư thế giống cầu thủ ném bóng chày. Khối cầu ma lực rời khỏi tay cậu, hướng thẳng đến nơi có mật độ nhện nhiều nhất mà Tamaki chỉ.

“Tạo kết giới nhanh lên Yui, chuẩn bị có một vụ nổ lớn rồi đó!”

Lập tức một kết giới được dựng lên với bán kính năm mét xung quanh họ.

*Bùmmmmm!!!*

Một tiếng nổ lớn khiến hai cô gái phải bịt tai lại. Kèm theo đó là thứ ánh sáng tím chói loà một khoảng không phía xa, đốt trụi tất cả số tơ nhện trong tầm ảnh hưởng.

Kèm theo tiếng nổ là những tiếng rít đau đớn của lũ nhện. Tiếng rít của chúng chói tai đến độ khó chịu. Nó dần dịu đi rồi ngừng hẳn sau khi vụ nổ kết thúc vài giây.

Một vùng lớn tơ nhện đã biến mất, lộ ra lúc nhúc những con nhện đen và to trên trần hang. Phía dưới mặt đất, là xác của lũ nhện bị vụ nổ giết chết, chất ngổn ngang đầy máu và thịt vụn.

Cảnh tượng đó làm Tamaki phải bịt miệng lại trước khi dịch dạ dày trào ra. Song giờ không phải lúc để quan tâm đến điều đó. Lũ nhện chết là rất nhiều, tuy nhiên, số lượng những con còn sống bám trên trần hang cũng không phải là ít.

“Em sẽ chiến đấu cùng với anh!”

Yui hủy bỏ kết giới rồi tiến tới ngang hàng với Yuko.

Cậu xoa đầu nàng mèo bằng một tay, tay còn lại rút kiếm ra.

“Được rồi, cẩn thận nhé. Tamaki chưa có khả năng chiến đấu nên hãy bảo vệ cho cô ta.”

“Em hiểu rồi, anh cũng cẩn thận nhé.”

Bỗng một vài sợi tơ nhện bắn thẳng vào người Yuko, nhưng cậu đã kịp thời né được nó nhờ vào phản xạ vượt xa người bình thường của mình.

Chưa kịp mừng vì né được mấy phát đầu tiên. Một vài con đã đánh lén từ phía sau. Tơ của chúng dính vào lưng, vai, eo cậu.

“Chết tiệt, thứ này chắc hơn loại tơ vừa nãy.”

Cậu bị hạn chế cử động bởi những sợi tơ nhện chắc chắn. Định giật đứt chúng, cậu nắm vào sợi tơ dính lên vai. Song lũ nhện không để mọi chuyện dễ dàng như thế.

Ngực, đầu gối, gáy của cậu tiếp tục dính tơ của chúng. Lũ nhện giữ sợi tơ đó rồi đính vào trần hang.

“Hỏng rồi, mình không thể né được với tình trạng này.”

Yui cũng đã bị tấn công tương tự, song cô nàng lại dễ dàng né hết tất cả số tơ được bắn ra từ mọi hướng với những động tác né uyển chuyển và tốc độ kinh hoàng của loài mèo. Không những thế, móng vuốt của cô nàng còn chém đứt những sợi tơ trước khi chúng chạm vào Tamaki.

“Ưm... Anh có cần em giúp gì không?”

Yui nói trong khi vẫn đang né những sợi tơ được bắn ra như mưa đầy điều luyện.

“À… ờ… không cần đâu, anh nghĩ mình vẫn có thể sử lí được.”

Vận hết sức mạnh, Yuko gồng mình giật tung những sợi tơ nhện gắn vào cậu đến trần hang. Phần đá dính vào tơ nhện bị bung ra khỏi trần hang với một tiếng nứt vỡ khô khốc. Một vài con nhện gần đó bị rơi xuống do chấn động từ việc nứt vỡ.

Chúng rít lên khi bị những tảng đá lớn từ trên trần đè vào người và dập nát một phần cơ thể.
Những tảng đá được gắn với những sợi tơ vững chắc được cậu sử dụng như một loại vũ khi tầm xa. Cậu quang chúng xoay thành vòng tròn trên đầu rồi thả tay để chúng bay về phía trần hang. Nơi mà cả họ nhà lũ nhện làm tổ. Những con trong tầm ảnh hưởng bị đè bẹp trong tức khắc.

Tamaki, người duy nhất không chiến đấu, đang được bảo vể bởi Yui ngạc nhiên nhìn cách mà hai người còn lại chiến đấu.

“Họ thật sự rất mạnh…”

Lũ nhện đang tính toán điều gì đó, Yuko chắc chắn như vậy bởi chúng đang đan những sợ tơ thành vòng tròn xung quanh trần hang phía bên trên.

“Tao mà bay được thì chúng mày chết chắc.”

Cậu nhặt những viên đá dưới mặt đất lên để ném lũ nhện phía bên trên. Song chúng không để cậu làm vậy.

Một vài con nhện liên tục bắn tơ vào người cậu. Tuy nhiên loại tơ này không dai như trước. Chúng giống như số tơ khủng lồ lấp đầy không gian hang động ban nãy, có độ dính rất cao. Lũ nhện đang câu giờ cho đám đang đan lưới trên đầu cậu.

Yuko ngay lập tức đoán ra ý định của chúng khi những con nhện phía trên hoàn thành công việc. Đó là một cái lưới, và cậu chuẩn bị bị  “úp sọt” theo đúng nghĩa đen.

“Haha, tưởng tao ngu chắc.”

Cậu cười khẩy, nhảy ra khỏi vùng lưới được giăng trên đầu.

“Thôi nào, đừng đùa vậy chứ…”

Tưởng như chân sắp rời khỏi mặt đất, nhưng lại không phải thế. Chân cậu giờ dính chặt vào mặt đất bởi đám tơ dính.

Yuko có thể tượng tượng lũ nhện đang cười vào mặt cậu, “Hahaha!!! Mày chính xác là thằng ngu đó!!!”

Cái lưới được thả rơi từ trần xuống, trùm lên người cậu. Giờ thì thật sự cậu đã mất đi khả năng cử động.

“Thứ này có độ bền thật khủng khiếp.”, Yuko cố gắng xé rách lưới.

“Anh có cần em giúp không ạ?”

Yui hỏi lại một lần nữa.

“Ờ thì…”

Cậu cảm thấy hơi xấu hổ khi để một cô gái giúp. Tuy nhiên thì lúc này lựa chọn tốt nhất là vứt bỏ lòng tự trọng tạm thời nếu không muốn bị lũ nhện hội đồng.

“Anh cần em giúp…”,Yuko nói bé.

Lướt đến với một tốc độ không ai sánh bằng. Nàng mèo vặn mình nhảy lên, xoay một vòng, sử dụng lực li tâm rồi cào vào chiếc lưới bằng tơ. Chúng lập tức rách ra một cách nhẹ nhàng.

“Cảm ơn em, giờ hãy quay lại với Tamaki-san đi.”

Với một sự tức giận không hề nhẹ, Yuko liên tục ném đá về phía những con nhện. Những viên đá bay đi với tốc độ gần như không thua kém những viên đạn kêu vun vút trong không gian khiến đám nhện chết rơi lả tả.

Yui quay trở lại tiếp tục bảo vệ cho Tamaki. Cô sử dụng những quả cầu lửa và phóng chúng về phía những con nhện. Tơ nhện rất dễ bắt lửa, chính vì vậy khi tơ của lũ nhện phóng đến, chúng sẽ bị thiêu rụi bởi những quả cầu lửa to bằng trái cam. Cô đã sử dụng khá nhiều linh lực cho trận chiến, nên nhất định tối nay sẽ không để cho Yuko ngủ.

Mọi việc diễn ra rất suôn sẻ. Cặp đôi tiếp tục tàn sát những con nhện một cách không thương tiếc. Máu và thịt vụn nhầy nhụa vương vãi khắp nơi, tạo nên một khung cảnh ghê rợn.

Thấy không ăn thua gì với những kẻ xâm phạm lãnh thổ. Chúng bắt đầu đổi chiến thuật, từ đánh du kích sang tấn công trực diện.

Gắn tơ vào trần hang, chúng đồng loạt phóng tới với những chiếc răng nanh có lẽ đầy nọc độc. Song Yuko nở một nụ cười độc ác.

“Chúng mày… tới số rồi…”

Thật ngu ngốc khi chúng ném đi lợi thế duy nhất của mình, trần hang, nơi mà Yuko không thể với tới.

Những nhát kiếm dứt khoát, mạnh mẽ tàn sát từng con một. Máu và thịt rơi lả tả, chất thành đống xung quanh Yuko.

Trận chiến đã kết thúc sau đó mười lăm phút. Tất cả lũ nhện đã bị tận diệt không còn một mống. Không, Yuko vẫn giữ lại một con còn nguyên vẹn. Nó bị cậu buộc lại bằng chính sợi tơ của bản thân.

*Bịch*

Cậu ném con nhện xuống gần Tamaki khiến cô bạn giật nảy người.

“Đây, cô có thể thuần hoá nó chứ?”

Loading...
Danh sách Chap

Chương 0: Kí ức

Chương 1: Triệu hồi

Chương 2: Khởi đầu gian nan.

Chương 3: Cuộc sống ngoài cung điện.

Chương 4: Làm mạo hiểm giả

Chương 5: Mạo hiểm giả

Chương 6: Anh yêu em

Chương 7: Đêm của hai ta

Chương 8: Dungeon và rắc rối

Chương 9: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 10: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 11: Gặp lại Mangust

Chương 12: Trở về cung điện

Chương 13: Gặp gỡ Lamias

Chương 14: Tiếng khóc bí ẩn ở tầng thứ mười dungeon

Chương 15: Một tiểu tiên!

Chương 16: Ai mới là kẻ mạnh?

Chương 17: Đi mua sắm

Chương 18: Sát thủ

Chương 19: Huyết Thanh Sinh Mệnh!

Chương 20: Bắt đầu học ma pháp

Chương 21:

Chương 22:

Chương 23:

Chương 24:

Chương 25:

Chương 26:

Chương 27:

Chương 28:

Chương 29: Lạc vào mê cung tơ nhện

Chương 30: Nhện và Tamaki

Chương 31: Ấm áp

Chương 32: Băng và tuyết

Chương 33: Hố băng không đáy

Chương 34: Đối đầu với nhân ngưu khổng lồ!

Chương 35: Kĩ năng mới cho cả ba

Chương 36: Nhóm Kanaken chia rẽ

Chương 37: Hãy cho tôi thấy sự quyết tâm của cô!

Chương 38: Hirashi chiến đấu

Chương 39: Nghỉ chân tại hoang đảo

Chương 40: Không đánh giá cuốn sách qua bìa của nó

Chương 41: Lựa chọn

Chương 42: Thu thập lương thực, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo

Chương 43: Bí mật dần hé lộ

Chương 44: Boss cuối

Chương 45: Gặp mặt quỷ vương

Chương 46: Bước đầu chuẩn bị để đối mặt với Lucis

Chương 47: Rắc rối nhỏ

Chương 48: Say và điều muốn nói của Tamaki

Chương 49: Luyện tập miệt mài

Chương 50: Những rắc rối của tình yêu

Chương 51: Khu rừng thần tiên

Chương 52:

Chương 53: Trận chiến giữa hai quái vật

Chương 54: "Vô diện" ra đời

Chương 55: Màn mở đầu

Chương 56: Nhất định phải chiến thắng!

Chương 57: Khao khát giống nhau, mục đích khác nhau

Chương 58: Ai mới là kẻ phản bội?

Ảnh minh họa

Chương 59: Sức mạnh của nhà vua.

Chương 60: Trận chiến kết thúc

Chương 61: Khoảng thời gian yên bình.

Chương 62: Chuẩn bị tiếp đón hoàng tử nước láng giềng

Tạm ngừng trong 2 tháng

chương 63:

Chương 64: Gặp lại

Chương 65: Bữa tiệc

Chương 66: Hôn phu

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Chương 67: Hoàng tử thách đấu

Chương 68: Đồng ý

Chương 69: Hôn lễ giả

Chương 70: Vị vua trẻ

Chương 71: Tin xấu

Ngoại truyện: Kí ức bị lãng quên

Đính chính

Chương 72: Lời cảnh cáo

Chương 73: Lời đe dọa và Domino

Chương 74: Giải quyết tăng cân

Chương 75: Hoàng hậu và nô lệ

Chương 76: Quỷ quyền

Chương 77: Tạ lỗi

Chương 78: Nhịp đập con tim

Chương 79: Chuyến hành trình dài bắt đầu

Chương 80: Xui xẻo với Elf

Chương 81: Bù nhìn không tai mắt

Chương 82: Lithi

Chương 83: Cô gái bị khinh ghét

Chương 84: Bí ẩn của di tích cổ

Chương 85: Âm mưu được chuẩn bị.

Chương 86: Âm mưu được thực hiện

Thông báo

Chương 87: Bóng tối tà ác

Chương 88: Kẻ bất tử

Chương 89: Thành viên mới

Chương 90: Dừng chân tại tiểu vương quốc

Chương 91: Xui xẻo

Chương 92: Cứu nguy

Chương 93: Đụng độ

Chương 94: Kẻ điều khiển kim loại

Chương 95:

Thông báo quan trọng

Chương 96: Những bông hoa không héo tàn

Loading...