Chương 24:

*Phập!*

“Cái!?”

Bất chợt, Yuko cảm thấy một sự lạnh lẽo tràn ngập cơ thể, cái lạnh đặc trưng của kim loại. Đôi mắt cậu mở to, nhìn về phía kẻ vừa găm lưỡi kiếm vào bụng cậu.

“Thằng chó! Đáng lẽ tao đã có thể giết hết bọn chúng rồi!!”

Kẻ cậu nhìn chính là Takashi, kẻ đang hét to một cách giận dữ. Lưỡi kiếm đang đâm vào bụng cậu kia chính là thanh thánh kiếm của cậu ta.

Lũ bạn cùng lớp chỉ biết đứng ngây ra nhìn hành động của Takashi, người mà đáng lẽ sẽ không có những hành động và cách ăn nói điên rồ như thế.

Theo bản năng Yuko lập tức nhảy lùi ra xa vài bước.

Takashi đã trở nên điên dại vì một lí do nào đó. Sự điên dại ấy đang khiến cậu ta trông như một kẻ tâm thần với đôi mắt trắng rã nổi tia máu.

Yuko cảm thấy khó hiểu khi không thể biết được lí do gì khiến Takashi lại đâm cậu. Tuy nhiên ngẫm lại một vài giây trước, cậu ta có nói rằng, đáng lẽ đã có thể giết hết “bọn chúng”. Nhưng bọn chúng ở đây là ai? Cậu khẽ liếc mắt đến những người còn sống sót và hiểu ra…

“Khụ!? Vết thương… của mình…”

Máu trào ra khỏi miệng. Với khả năng bất tử mang lại, vết thương Yuko sẽ tự lành sau một thời gian ngắn. Tuy nhiên vết thương do bị đâm bởi thánh kiếm không hề lành lại. Không, cơ thể cậu vẫn đang tự chữa lành, nhưng tốc độ cực kì chậm.

Cậu vội vã ấn chặt tay lên vết thương trong khi khuỵu một gối.

[Anh có sao không!?]

Ngay lúc đó, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang chứa đầy sự lo lắng cất lên trong đầu cậu.

[Tất nhiên là có rồi, có điều gì đó khiến cơ thể anh không thể tự chữa lành. Có lẽ là do thanh thánh kiếm.]

[Em hiểu rồi! Ah! Em đã kiểm tra thuộc tính của nó!]

[Thuộc tính…? Uh, anh cảm thấy khó thở quá...]

[Thuộc tính của nó là sát thần, em nghĩ đó là lí do tại sao cơ thể anh không thể tự chữa lành. Xin anh hãy cố lên! anh đã hứa sẽ giúp em tìm về nhà rồi mà...]

Cậu không biết lí do vì sao mà thuộc tính sát thần từ thánh kiếm lại có thể làm cậu ra nông nỗi này, nhưng, cậu, chắc chắn sẽ không chết ở đây, đặc biệt là trước mặt Yui.

[Đừng lo lắng thế Mimi, anh sẽ không thất hứa đâu.]

Takashi đang nở một nụ cười chứa đầy sự điên dại. Cậu ta đập thanh kiếm lên tay, từ từ tiến lại gần cậu.

“Mày thấy sao hả Yuko? Nó có đau không? Cần tao làm thêm một vài nhát nữa cho đến khi mày toi? Cái sức mạnh vớ vẩn của mày đâu rồi? Lôi ra đi nào Yuko. Ahahaaaaaa! mày làm sao có thể chứ!? Hahahaaaaaa!!!”

Sự điên cuồng không chỉ ở khuôn mặt sáng sủa của Takashi nữa, nó đã lây sang cả giọng điệu và ăn sâu vào tâm trí cậu ta.

Ngẩng đầu lên nhìn Takashi đang tiến tới, cậu toả ra một thứ sát khí dày đặc.

“Tôi không thể tin nổi cậu là một con người điên khùng như vậy đó, cậu muốn làm một kẻ sát nhân à?”

Tuy nhiên, sát khí của cậu chẳng thể khiến Takashi cảm thấy bị đe doạ, bởi trong đầu cậu ta lúc này có lẽ đã bị sự điên loạn xâm chiếm.

Takashi dừng lại và phá lên cười.

“Haha…! haha…! Sát nhân!? Đúng đúng rồi đó! Sau khi tao giết mày, tao sẽ giết nốt bọn kia!”_Cậu ta từ từ nhìn về phía lũ bạn cùng lớp, khiến cho một vài đứa lùi lại với sự sợ hãi trên khuôn mặt.

Rồi.

Takashi chĩa mũi kiếm chỉ về phía cậu.

“Chuẩn bị chết đi, thằng kém cỏi!”

Không ổn. Vết thương khiến cậu mất máu quá nhiều, khiến việc di chuyển là không thể. Như đã nói, vết thương vẫn đang lành lại, nhưng ở một tốc độ cực chậm mà mắt thường có thể cảm nhận được sự thay đổi. Cậu cần thêm thời gian, nhưng có lẽ đã là quá muộn. Takashi chạy về phía cậu với một tốc độ khủng khiếp…

“...!?”

Nhưng trong khoảnh khắc, một cái bóng nhỏ đã xông thẳng về phía Takashi và khiến cậu ta và chính nó lăn vài vòng trên mặt đất.

Cái bóng đó, không ai khác chính là Yui, người mà cậu yêu thương nhất.

Tuy đang rất đau và khó thở bởi vết thương, nhưng Yuko vẫn cố vận hết sức để nói.

“Yui! Em đang làm cái gì vậy! Khụ! Tránh ra ngay!”

Yui đáp lại cậu trong khi nhảy lên, ghì Takashi xuống mặt đất.

“Em sẽ câu giờ cho anh!”

Nói rồi, Yui sử dụng móng vuốt của mình để tấn công Takashi. Tuy nhiên, một cách nhanh chóng, cậu ta đã sử dụng thanh thánh kiếm làm lá chắn để chặn lại những đòn tấn công nhằm vào cổ và mặt.

Ánh mắt của hai người trở thành sự tin tưởng, Yuko khẽ gật đầu đầu với khuôn mặt chứa đầy sự mạnh mẽ.

“Nhanh lên… phải nhanh nữa lên… mình phải kết thúc chuyện này sớm…”

Cậu lẩm bẩm trong khi tập trung hết sức, nhìn vào vết thương ở bụng mình.

Với một cơ thể nhỏ bé và nhẹ, Yui đã dễ dàng bị Takashi hất ra sau khi khoá được những đòn tấn công hiểm hóc. Cậu ta đứng dậy với một khuôn mặt chứa đầy sự phẫn nộ, túm lấy tóc Yui.

“Con khốn này! Sao mày dám phá đám công việc của tao? Hả!?”

“Ư…”

Vừa nói, cậu ta lại càng kéo tóc Yui mạnh hơn, rồi kè kiếm lên cổ Yui.

“KHÔNG     ĐƯỢC    PHÉP   CHẠM VÀO   CÔ   ẤY!!!”

Bỗng cơn tức giận của Takashi đã bị lấn át bởi cơn phẫn nộ lớn hơn gấp nhiều lần bay thẳng vào mặt.

Một cú đấm trưc diện, mạnh mẽ, chứa đầy sự phẫn nộ, khiến khuôn mặt của Takashi biến dạng trong khoảnh khắc, để rồi văng xa vài chục mét ra sau.

“Uh, cái gì… HỰ!?”

Ngay khi vừa loạng choạng đứng dậy, cậu ta lại ăn thêm một cú huých gối của Yuko vào bụng. Tuy nhiên cậu ta không bị văng thêm mét nào vì đang bị cậu giữ chặt lấy bộ giáp.

Mũi và miệng cậu ta đầy máu. Những cú huých gối mạnh khủng khiếp liên tiếp bay tới tạo ra những làn sóng xung kích nhỏ.

Khuôn mặt tức giận của Yuko hiện giờ cũng trở nên điên dại không kém gì Takashi.

Bộ giáp của Takashi lõm vào vì va chạm mạnh. Đầu gối của Yuko vỡ vụ không biết bao lần rồi lành lại. Phó mặc cơn đau đớn cho sự giận giữ, cậu huých gối thật mạnh khiến Takashi bay lên vài mét.

“Hhhhhhhhhự!?”

Chưa kịp rơi xuống đất, cậu ta lại lãnh thêm một cú đấm đầy uy lực vào bụng và văng đi như quả bóng.

Takashi lồm cồm bò dậy trong khi choáng váng vì ăn đòn liên tục. Yuko từ từ tiến về phía Takashi với sát khí khủng khiếp, khiến cho lũ bạn cậu đứng từ xa phải run rẩy tay chân.

Tuy nhiên, cậu khựng lại trong phút chốc khi thấy Takashi lôi ra một ống tiêm chứa dung dịch màu đỏ thẫm trong giáp.

Cậu ta cắm nó vào cổ mình và tiêm thứ chất lỏng đó vào người. Màu đỏ thẫm của thứ chất lỏng lan dần vào các mạnh máu, khiến chúng nổi vằn lên, rõ qua da.

Không quan tâm đến việc mà Takashi đang làm, Yuko tiến đến sát đến trước mặt cậu ta. Cậu giơ nắm đấm lên và táng thẳng vào mặt cậu ta.

“...!?”

Tuy nhiên, Takashi đỡ được chúng bằng lòng bàn tay với một nụ cười man rợ.

“Ha… chỉ có thế này thôi sao?”

“Vậy ra thứ này khiến cậu thành ra thế này…”_Yuko nói trong khi nhìn vào ánh mắt còn điên dại hơn lúc nãy gấp nhiều lần.

Ngay lập tức, cậu nhảy ra sau vài bước, giữ khoảng cách. Takashi quệt máu trên mũi và miệng, nhặt kiếm lên.

“Mày đoán được rồi à? Ha!? Không ngờ đấy! Mà… dù sao thì mày cũng chuẩn bị chết dưới tay tao, nên nói ra cũng không sao đâu nhỉ?”

Takashi bóp vỡ ống tiêm trong khi vằn mắt nhìn cậu.

“Thứ này là Hocunium, đây là lọ huyết thanh được chế từ tế bào của kẻ có thiên chức hộ vệ. Tác dụng phụ của nó là khiến tao trở phát điên, nhưng không sao, ta vẫn có thể kiểm soát được. Nên! Đó là lí do tại sao! Mày không thể làm gì đc tao nữa đâu! Ahahahaaaaaaaaaaaa!”

Cười một cách điên loạn, cậu ta xông đến với một tốc độ nhanh khủng khiếp. Trong khoảnh khắc, dùng gia tốc ý nghĩ, mọi thứ xung quanh cậu chuyển động chậm đi. Song nó cũng chỉ đủ để không bị đâm trực diện, thanh thánh kiếm đã cắt một vết nông qua cổ cậu.

Cái lạnh của kim loại mà cậu cảm nhận được khi bị thánh kiếm sượt qua cổ, giống như chiếc lưỡi hái tử thần chỉ chực chờ cướp đi mạng sống.

Toàn thân cậu run rẩy trong khi cố gắng né những đòn tấn công nhanh và mạnh của Takashi. Nỗi sợ cái chết, cậu đã không cảm thấy điều đó từ lâu. Nhưng chính nó giúp cậu khao khát được sống, chính vì vậy, cậu không thể chết ở đây được.

Trong khi Takashi gây ra vô vàn vết cắt trên cơ thể cậu, cậu vẫn kiên trì tránh né với ánh mắt sắc bén để tìm ra sơ hở.

“Đây rồi!”

Ngay khi Takashi đâm sượt qua eo, cậu nghiến răng, dồn hết sức tung một cú đấm vào mặt cậu ta.

Với một cú trực diện lần hai vào mặt, Takashi bị đánh bật ra sau. Tuy nhiên cậu ta đã kịp thời cắm thánh kiếm xuống đất để không bị văng xa thêm nữa.

“Thằng khốn này!!!”

Song, có vẻ như cú đấm của cậu không ăn thua gì lắm với Takashi bởi sức phòng thủ của cậu ta đã tăng lên rất nhiều. Và thậm chí, giờ cậu còn đang chọc giận cậu ta thêm.

“Chết tiệt, phải làm gì đây!”

Yuko lẩm nhẩm trong khi chuẩn bị cho lần đụng độ tiếp theo. Xung quanh Takashi bắt đầu toả ra những luồng hào quang vàng kim, cậu ta đang sử dụng bứt phá giới hạn lần thứ hai.

Với một tốc độ khủng khiếp, Takashi xông tới trước mặt cậu trong tích tắc. Những đòn tấn công như vũ bão được tung ra khiến Yuko hoàn toàn mất đi khả năng phán đoán. Giờ, cậu chỉ có thể né bằng cảm giác.

Tử thần đang chực chờ túm lấy mạng sống của cậu nếu để bị đâm trực diện. Cảm giác đau đớn biến mất hoàn toàn, không, mà cậu không còn cảm nhận thấy bởi tất cả các giác quan đang sử dụng tối đa khả năng giúp cậu tránh những đòn tấn công nhanh vượt qua giới hạn con người.

“Chết tiệt, chẳng lẽ lại…”

Tuyệt vọng né tránh, Yuko lẩm bẩm cùng với những cơn ớn lạnh mỗi khi lưỡi kiếm sượt qua da cậu.

“...!?”

Chợt cậu cảm thấy một nguồn sức mạnh khác đang tuôn trào, tăng thêm giới hạn cho các giác quan.

“Cảm ơn em nhé Yui…”

Yuko nở một nụ cười gai góc trong khi lẩm bẩm.

Yui đã sử dụng tinh linh thuật để cường hoá cho cơ thể cậu từ xa với vẻ mặt chất chứa đầy sự lo lắng.

“Đúng vậy, vì cô ấy, mình không thể thua được!”

Được tiếp thêm cả sức mạnh thể chất lẫn tinh thần, Yuko dồn hết tất cả mọi thứ mình có, cậu gào to.

“Nightmareeeeeeeee!”

Một thứ sức mạnh kinh hồn toả ra từ cơ thể cậu. Một nguồn sức mạnh khiến cả đất trời rung chuyển, tạo ra những làn sóng năng lượng toả ra liên tiếp. Takashi bị hất văng trong khi chưa kịp hé môi với đôi mắt chứa đầy sự ngạc nhiên.

1 2 »
Mục Lục Truyện

Chương 0: Kí ức

Chương 1: Triệu hồi

Chương 2: Khởi đầu gian nan.

Chương 3: Cuộc sống ngoài cung điện.

Chương 4: Làm mạo hiểm giả

Chương 5: Mạo hiểm giả

Chương 6: Phản bội, lột xác, thổ lộ!

Chương 7: Đêm đầu của cả hai (18+)

Chương 8: Dungeon và rắc rối

Chương 9: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 10: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 11: Gặp lại Mangust

Chương 12: Trở về cung điện

Chương 13: Gặp gỡ Lamias

Chương 14: Tiếng khóc bí ẩn ở tầng thứ mười dungeon

Chương 15: Một tiểu tiên!

Chương 16: Kẻ mạnh và kẻ yếu đổi chỗ!

Chương 17: Đi mua sắm

Chương 18: Sát thủ

Chương 19: Huyết Thanh Sinh Mệnh!

Chương 20: Bắt đầu học ma pháp

Chương 21:

Chương 22:

Chương 23:

Chương 24:

Chương 25:

Chương 26:

Chương 27:

Chương 28:

Chương 29: Lạc vào mê cung tơ nhện

Chương 30: Nhện và Tamaki

Chương 31: Ấm áp

Chương 32: Băng và tuyết

Chương 33: Hố băng không đáy

Chương 34: Đối đầu với nhân ngưu khổng lồ!

Chương 35: Kĩ năng mới cho cả ba

Chương 36: Nhóm Kanaken chia rẽ

Chương 37: Hãy cho tôi thấy sự quyết tâm của cô!

Chương 38: Hirashi chiến đấu

Chương 39: Nghỉ chân tại hoang đảo

Chương 40: Không đánh giá cuốn sách qua bìa của nó

Chương 41: Lựa chọn

Chương 42: Thu thập lương thực, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo

Chương 43: Bí mật dần hé lộ

Chương 44: Boss cuối

Chương 45: Gặp mặt quỷ vương

Chương 46: Bước đầu chuẩn bị để đối mặt với Lucis

Chương 47: Rắc rối nhỏ

Chương 48: Say và điều muốn nói của Tamaki

Chương 49: Luyện tập miệt mài

Chương 50: Những rắc rối của tình yêu

Chương 51: Khu rừng thần tiên

Chương 52:

Chương 53: Trận chiến giữa hai quái vật

Chương 54: "Vô diện" ra đời

Chương 55: Màn mở đầu

Chương 56: Nhất định phải chiến thắng!

Chương 57: Khao khát giống nhau, mục đích khác nhau

Chương 58: Ai mới là kẻ phản bội?

Ảnh minh họa

Chương 59: Sức mạnh của nhà vua.

Hàng tự vẽ

Chương 60: Trận chiến kết thúc

Chương 61: Khoảng thời gian yên bình.

Chương 62: Chuẩn bị tiếp đón hoàng tử nước láng giềng

Tạm ngừng trong 2 tháng

chương 63:

Chương 64: Gặp lại

Chương 65: Bữa tiệc

Chương 66: Hôn phu

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Chương 67: Hoàng tử thách đấu

Chương 68: Đồng ý

Chương 69: Hôn lễ giả

Chương 70: Vị vua trẻ

Chương 71: Tin xấu

Ngoại truyện: Kí ức bị lãng quên

Đính chính

Chương 72: Lời cảnh cáo

Chương 73: Lời đe dọa và Domino

Chương 74: Giải quyết tăng cân

Chương 75: Hoàng hậu và nô lệ

Chương 76: Quỷ quyền

Chương 77: Tạ lỗi

Chương 78: Nhịp đập con tim

Chương 79: Chuyến hành trình dài bắt đầu

Chương 80: Xui xẻo với Elf

Chương 81: Bù nhìn không tai mắt

Chương 82: Lithi

Chương 83: Cô gái bị khinh ghét