Chương 14: Tiếng khóc bí ẩn ở tầng thứ mười dungeon

Đây có thể nói là một cuộc tái ngộ giữa những người bạn. Tuy nhiên sẽ không bao giờ có cảnh một đám bạn tốt xông đến bá vai bá cổ hỏi han. Thay vào đó là những ánh mắt ngạc nhiên của lũ bạn. Có lẽ chúng ngạc nhiên vì một thằng vô dụng chưa chết. Hoặc một lí do gì đó tương tự như vậy

Từ đằng xa, Takashi bước ra khỏi đám con gái đang bâu quanh với một vẻ mặt ngạc nhiên. Có vẻ cậu ta vẫn nổi tiếng như mọi lần.

"Ế, Yuko-kun hả?"

Y như rằng, Yuko dự đoán chẳng hề sai một tẹo. Vì vậy cậu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lí cho cuộc hội ngộ "đẫm nước mắt" giữa "hai người bạn".

"Cậu làm gì ở đây vậy?"

Đó là một câu hỏi ngu nhất mà cậu từng gặp, hoặc Takashi đang giả ngu để bắt đầu cho "màn chào hỏi thân quen". Ai cũng đều biết rằng, những người đến đây đều chỉ với một mục đích duy nhất. Còn nếu không phải thì chắc là một thằng con nào đó muốn tự tử vì một lí do gì gì đó. Đáp lại màn hài kịch mà Takashi đang dựng lên, cậu trả lời với một giọng hết sức điềm tĩnh.

"Tôi đến cùng mục đích giống cậu đấy."

Takashi nhìn cậu từ đầu đến chân rồi nheo mắt lại như thể giám thị đang cố bắt lỗi học sinh. Cậu ta có vẻ như đang cố gắng để đập tan cái sự bình thản của cậu bằng mọi cách có thể.

"À... tạm thời bỏ qua việc tại sao cậu trở lại cung điện. Tớ nghĩ với trang bị và vũ khí như này cậu không sống nổi qua tầng một đâu."

"Tôi không cần cậu quan tâm đến việc đó."

Takashi gửi một vẻ mặt thương hại đến buồn nôn khiến cậu tự hỏi cậu ta làm thế nào mà diễn sâu được như vậy.

"Thôi được rồi. Nhưng nhà vua không phát cho cậu trang bị và vũ khí hả?"

Takashi nói cậu mới nhớ. Có vẻ như trông cậu rất lạc loài với đám người ở đây. Trên người cậu chỉ độc mỗi một thanh kiếm, còn lại không có một mảnh trang bị nào cả. Song cậu không cần đến trang bị cũng như giáp. Giáp dùng để giảm sát thương, tuy nhiên thì cơ thể cậu có ăn bao nhiêu sát thương đi nữa thì cũng chẳng phải lo mấy, cùng lắm là phải chịu đau trong vài giây rồi vết thương sẽ tự lành lại. Chính vì vậy mặc giáp và trang bị chỉ tổ vướng víu. Còn thanh kiếm, cậu cũng chẳng cần nó lắm, cậu mang nó theo kiểu hình thức cho có mà thôi.

"Tôi không cần."

"Cậu hơi cứng đầu nhỉ? Vậy để đảm bảo an toàn cho cậu. Tớ nghĩ cậu nên đứng phía cuối hàng."

"Tùy cậu."

Takashi đã hoàn thành xuất sắc vai diễn của của một người bạn biết quan tâm. Và lôi cậu ra làm trò hề. Phải nói là cậu ta khá giỏi khi một mũi tên trúng hai đích. Khoé miệng cậu ta khẽ nhếch lên như đã cảm thấy thoả mãn và quay lưng đi về nhóm mình.

Những người lạ lập nhóm cùng với đám bạn cậu bắt đầu xì xào bàn tán. Một vài cái liếc xéo chứa khinh thường từ đám con gái cùng những nụ cười chế nhạo gửi cho cậu trong khi bàn tán.

"Nè nè, cậu ta chỉ là một thằng vô dụng thôi."

"Ừ, tớ cảm thấy ghê tởm loại con trai như vậy."

"Cậu ta nên cảm thấy biết ơn Takashi-kun khi cậu ấy cho cậu ta đi cùng."

"Điều này đúng thật là lố bịch. Cậu ta còn chẳng có một chút trang bị nào trên người kìa."

"Fufufu, chắc do bị tống cổ ra khỏi cung điện nên giờ ngèo rớt mùng tơi đây mà~"

"Xì, đã vô dụng lại còn ngèo thì cậu ta chỉ là một thằng con trai rác rưởi mà thôi."

"Ừ, kệ cậu ta đi, nghĩ đến chỉ tổ làm vấy bẩn tâm trí mình thôi."

Những câu từ độc mồm độc miệng của chúng giống như những lưỡi dao sắc bén, sẽ làm tổn thương tâm lí người phải hứng chịu rất nhiều. Tuy nhiên, với Yuko, cậu đã quen với điều đó từ rất lâu. Nó đã tôi luyện cho cậu một tâm lí vững vàng trước mọi lời nói dù cho chúng có xúc phạm mình đến đâu. Vậy nên cậu chỉ nở một nụ cười nhạt như để tự thưởng cho chính mình.

Tuy nhiên điều đó là quá sức chịu đựng với Yui. Cô đang cảm thấy ấm ức khi người mà cô yêu lại bị lũ "con người" sỉ nhục như vậy. Cơ thể cô run lên vì cơn giận dữ, lấn át cả nỗi sợ hãi khi mới đến đây. Chỉ mới một lần thôi, cái lần mà cô đọc lén tâm trí của Yuko. Trái tim cô đã quặn thắt một cách đau đớn. Cô đã bật khóc khi cảm nhận được những điều mà Yuko đã từng phải trải qua. Yuko đã luôn luôn phải gánh chịu cảm giác cô đơn và nỗi đau một mình. Vậy mà không hiểu sao, giờ đây trên khuôn mặt người cô yêu, vẫn đang nở một nụ cười vững vàng trước những lời lẽ cay độc.

Nhưng cô không hề biết một điều rằng... Chính cô là điểm dựa tinh thần của Yuko, khiến cậu vẫn có thể mỉm cười như bây giờ.

Như hiểu được cảm giác của Yui lúc này, Yuko nhìn Yui bằng con mắt đen láy đầy trìu mến.

"Không sao đâu Yui, bình tĩnh lại đi em."

"Nhưng..."

"Xin lỗi vì phải để em thấy điều này. Nhưng anh đảm bảo là nó không hề ảnh hưởng tới anh. Nếu em cứ như vậy sẽ khiến anh cảm thấy khá tổn thương, vì giống như đang nhận được sự thương hại đấy. Nên, em đừng quan tâm đến những lời đó nhé."

"Em... biết rồi..."

Yui khẽ gật đầu. Cô cố gắng khiến cơ thể của mình ngừng run. Cô biết Yuko đang muốn điều gì. Cô biết anh ấy không muốn cô không phải bận tâm. Cô biết anh ấy đang suy nghĩ cho cô. Cũng chính vì vậy nó khiến lồng ngực cô đau nhói.

Thở phào yên tâm khi thấy Yui đã hết run. Yuko nhìn bao quát toàn bộ xung quanh. Hình lũ bạn cậu đều có một người hỗ trợ. Tất cả đều chia thành những nhóm nhỏ từ ba đến năm người. Mỗi nhóm đều có đủ tiên phong, pháp sư tấn công và pháp sư trị liệu.

Người hỗ trợ có lẽ là những người có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn được thuê bởi vương quốc. Hoặc có lẽ họ là người trong cung điện.

Có lẽ là với cái khả năng tự hồi phục trong cậu thì chẳng cần đến pháp sư trị liệu. Nên chỉ cần mình cậu và Yui là đủ. Bởi vì chắc chắn chẳng ai muốn cho cậu vào nhóm.

Tầng đầu của dungeon rất rộng, trần cao đến mười mét. Theo như kiến trúc kiểu kim tự tháp thì cậu đoán càng xuống sâu càng rộng hơn. Nhưng tầng đầu đã rộng như vậy, có lẽ những tầng sâu hơn sẽ rộng một cách khủng khiếp. Khiến cậu tưởng tượng rằng. Có khi tầng cuối cùng bằng cả một vương quốc hoặc hơn.

Tất cả mọi thứ cậu nhìn thấy trong dungeon đều là đá, đá khắp mọi nơi. Nguồn sáng duy nhất xung quanh đây là từ đám rêu màu xanh lục. Cường độ sáng tuy yếu nhưng đủ để nhìn rõ mọi thứ.

Theo như cậu nhớ thì tầng một có một lũ goblin với đôi mắt đỏ ngầu. Đáp lại trí nhớ của cậu. Những tiếng the thé và ngôn ngữ kì lạ của lũ goblin vang lên trong không gian xung quanh

Hàng loạt những con goblin có nước da xanh lè đồng loạt tiếp cận từ khắp mọi nơi. Một con thì có vẻ không nguy hiểm gì nhiều. Nhưng nếu nhiều con cùng xông vào thì lại là một vấn đề khác. Chính vì vậy cậu vẫn cẩn thận nâng cao cảnh giác dù không thể bị thương.

Cậu có thể phân biệt rõ ràng đâu là con đực, đâu là con cái qua cái thứ giữa hai chân chúng.

Cậu tự hỏi tại sao mà chúng còn chẳng thèm che đậy cái thứ đó vào. Cậu đã cố để nhìn đi chỗ khác song lại nhìn thấy một cái khác, khiến cậu rùng mình.

Có bốn con đang từ từ tiếp cận cậu từ khoảng cách là năm mét với cùng với vũ khí là kiếm ngắn và chùy gỗ.

Theo như cậu biết. Lũ goblin này không mạnh lắm, nhất là với cái vóc dáng của chúng. Và không những thế cái đống trang bị tồi tàn kèm theo đống vũ khí rỉ sét, sứt mẻ của chúng có lẽ chẳng thể gây nổi một nhát chí mạng.

Người ta có câu "Ngu si tứ chi phát triển.". Cơ mà cái lũ này chắc chắn không có cả hai.

Cậu biết điều này vì sao? Thứ nhất, nhìn cái vóc dáng của chúng là đủ hiểu. Thứ hai chúng còn chẳng biết rằng mình không có một chút cơ hội chiến thắng ngay từ đầu.

Cậu vung kiếm không một chút do dự. Thanh kiếm xé gió tạo nên tiếng vun vút trong không khí.

Không biết vì do bọn chúng quá yếu hay do cậu quá mạnh. Mà ngay khi lưỡi kiếm chạm vào làn da xanh sần sùi trên cơ thể chúng. Một lực tác động mạnh kinh hồn khiến xương cốt chúng lập tức vỡ vụn và chọc xuyên qua da. Nội tạng và máu vương vãi theo đúng quỹ đạo mà chúng bị chém văng đi.

Sự sống của lũ goblin lập tức bị dập tắt chỉ trong nháy mắt. Điều đó được chứng minh qua con mắt trắng giã toàn lòng trắng của chúng cùng với ba cái thân gần như đứt lìa. Máu xanh từ những vết cắt nham nhở, rỉ ra khắp nền đá, tạo nên những vũng máu lớn màu xanh.

Đáng tiếc là cái kiếm mà cậu cầm nó quá cùn. Nếu trên tay cậu là một thanh kiếm tốt. Lũ goblin đã không phải chịu đau đớn. Cơ thể của chúng sẽ được xẻ ngang một cách nhẹ nhàng với những vết cắt ngọt lịm và ra đi đầy thanh thản. Còn lại tùy thuộc vào cách chúng nghĩ, bởi đằng nào cũng tốt hơn việc chịu đau đớn rồi mới chết.

Chúng bị văng đi quá xa khiến cậu trách mình hơi quá tay. Nếu mà ai đó ở đằng trước kia mà thấy một thằng "bình thường" làm một điều "bất bình thường" thì hẳn sẽ gây ra nghi ngờ lớn.

Thế là ba con đã chầu ông bà, còn một con nữa.

Yuko chuyển ánh mắt điềm tĩnh sang con goblin đáng thương còn lại và thủ thế.

Có vẻ như nó đã nhận ra được sự chênh lệch sức mạnh và cảm thấy sợ hãi và lùi lại một bước.

Nhưng làm gì phải tỏ ra nhân nhượng với một con ma thú từ dungeon?

Nghĩ vậy, cậu vung kiếm lên chém thẳng vào đầu nó không thương xót.

Ở đây lũ bạn cậu đều có sức mạnh như gian lận. Vì vậy chúng có lẽ cũng chẳng để ý tới khả năng của cậu. Cẩn tắc vô áy náy, không nên quá nổi bật nếu không muốn gặp rắc rối. Lần này không chém ngang nữa, mà giảm lực đi và chém dọc vào đầu con goblin đáng thương còn lại. Bởi nếu chém ngang thì bọn chúng cùng nội tạng và máu sẽ bay tứ tung như vừa nãy gây sự chú ý.

Tuy vậy, cậu là một tồn tại gian lận hơn cả gian lận. Nên dù có giảm tốc độ vung kiếm xuống...

Thanh kiếm vẫn lún sâu từ đỉnh đầu đến cổ nó. Hộp sọ bị nghiền nát đâm vào não thành một đống bầy nhầy bắn ra ngoài. Đôi mắt con goblin xấu số rụng ra khỏi hốc mắt lủng lẳng trên má nó. Màu trắng của não và màu xanh của máu hoà quyện vào nhau thành một thứ dung dịnh xanh đục chảy khỏi hốc mắt trống rỗng. Chí ít thì nó cũng đã ra đi nhanh chóng và không đau đớn như lũ đồng đội nó.

Phía những những người đằng trước kia. Có vẻ chúng cũng đã giết sạch đống goblin, cùng với những loại vũ khí và trang bị thuộc hàng khủng.

Còn Takashi, giờ cậu ta đang đứng đầu và tàn sát chúng với một khuôn mặt thoả mãn. Cứ như cậu ta cảm thấy thích thú với việc này. Mà có

Loading...
1 2 3 »
Danh sách Chap

Chương 0: Kí ức

Chương 1: Triệu hồi

Chương 2: Khởi đầu gian nan.

Chương 3: Cuộc sống ngoài cung điện.

Chương 4: Làm mạo hiểm giả

Chương 5: Mạo hiểm giả

Chương 6: Anh yêu em

Chương 7: Đêm của hai ta

Chương 8: Dungeon và rắc rối

Chương 9: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 10: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 11: Gặp lại Mangust

Chương 12: Trở về cung điện

Chương 13: Gặp gỡ Lamias

Chương 14: Tiếng khóc bí ẩn ở tầng thứ mười dungeon

Chương 15: Một tiểu tiên!

Chương 16: Ai mới là kẻ mạnh?

Chương 17: Đi mua sắm

Chương 18: Sát thủ

Chương 19: Huyết Thanh Sinh Mệnh!

Chương 20: Bắt đầu học ma pháp

Chương 21:

Chương 22:

Chương 23:

Chương 24:

Chương 25:

Chương 26:

Chương 27:

Chương 28:

Chương 29: Lạc vào mê cung tơ nhện

Chương 30: Nhện và Tamaki

Chương 31: Ấm áp

Chương 32: Băng và tuyết

Chương 33: Hố băng không đáy

Chương 34: Đối đầu với nhân ngưu khổng lồ!

Chương 35: Kĩ năng mới cho cả ba

Chương 36: Nhóm Kanaken chia rẽ

Chương 37: Hãy cho tôi thấy sự quyết tâm của cô!

Chương 38: Hirashi chiến đấu

Chương 39: Nghỉ chân tại hoang đảo

Chương 40: Không đánh giá cuốn sách qua bìa của nó

Chương 41: Lựa chọn

Chương 42: Thu thập lương thực, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo

Chương 43: Bí mật dần hé lộ

Chương 44: Boss cuối

Chương 45: Gặp mặt quỷ vương

Chương 46: Bước đầu chuẩn bị để đối mặt với Lucis

Chương 47: Rắc rối nhỏ

Chương 48: Say và điều muốn nói của Tamaki

Chương 49: Luyện tập miệt mài

Chương 50: Những rắc rối của tình yêu

Chương 51: Khu rừng thần tiên

Chương 52:

Chương 53: Trận chiến giữa hai quái vật

Chương 54: "Vô diện" ra đời

Chương 55: Màn mở đầu

Chương 56: Nhất định phải chiến thắng!

Chương 57: Khao khát giống nhau, mục đích khác nhau

Chương 58: Ai mới là kẻ phản bội?

Ảnh minh họa

Chương 59: Sức mạnh của nhà vua.

Chương 60: Trận chiến kết thúc

Chương 61: Khoảng thời gian yên bình.

Chương 62: Chuẩn bị tiếp đón hoàng tử nước láng giềng

Tạm ngừng trong 2 tháng

chương 63:

Chương 64: Gặp lại

Chương 65: Bữa tiệc

Chương 66: Hôn phu

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Chương 67: Hoàng tử thách đấu

Chương 68: Đồng ý

Chương 69: Hôn lễ giả

Chương 70: Vị vua trẻ

Chương 71: Tin xấu

Ngoại truyện: Kí ức bị lãng quên

Đính chính

Chương 72: Lời cảnh cáo

Chương 73: Lời đe dọa và Domino

Chương 74: Giải quyết tăng cân

Chương 75: Hoàng hậu và nô lệ

Chương 76: Quỷ quyền

Chương 77: Tạ lỗi

Chương 78: Nhịp đập con tim

Chương 79: Chuyến hành trình dài bắt đầu

Chương 80: Xui xẻo với Elf

Chương 81: Bù nhìn không tai mắt

Chương 82: Lithi

Chương 83: Cô gái bị khinh ghét

Chương 84: Bí ẩn của di tích cổ

Chương 85: Âm mưu được chuẩn bị.

Chương 86: Âm mưu được thực hiện

Thông báo

Chương 87: Bóng tối tà ác

Chương 88: Kẻ bất tử

Chương 89: Thành viên mới

Chương 90: Dừng chân tại tiểu vương quốc

Chương 91: Xui xẻo

Chương 92: Cứu nguy

Chương 93: Đụng độ

Chương 94: Kẻ điều khiển kim loại

Chương 95:

Thông báo quan trọng

Chương 96: Những bông hoa không héo tàn

Loading...