Chương 13: Gặp gỡ Lamias


Dù cho nhà vua đang lẩm bẩm trong miệng, Yuko vẫn có thể nghe thấy lời ông ta nói một cách rõ ràng. Cô công chúa đứng bên cạnh nhà vua cũng sốc khi nhìn vào bảng trạng thái của cậu. Điều đó là hiển nhiên, chắc chắn ai cũng sẽ cảm thấy như vậy nếu nhìn vào nó.
Nhịp tim Yuko đập nhanh hơn, đồng thời trong tâm trí tràn ngập cảm giác lo lắng cực độ. Nếu ông ta có biểu hiện thù địch nào, cậu phải ngay lập tức rời khỏi đây. Cậu không thể chết, chính vì vậy cậu nó không làm cậu lo lắng. Điều làm cậu lo vẫn chính là sự an nguy của Yui, người đang đợi ở bên ngoài. Bằng mọi giá phải đảm bảo an toàn cho Yui, bởi đó là trách nghiệm của cậu.
Nhịp tim và nhịp thở của Yuko dần nhanh hơn nữa. Cậu đã sẵn sàng sử dụng Nightmare nếu có bất cứ ai là mối đe doạ. Tuy nhiên ở đây chỉ còn hai người, Flora và nhà vua. Có lẽ cậu có thể trốn thoát khỏi đây nếu chỉ có hai người họ. Nhưng chắc chắn nhà vua không phải là một con người bình thường. Với cái khí chất đế vương luôn luôn toả ra khiến không ai có thể coi thường ông ta.
May mắn thay, nhà vua đã luôn là một bậc đế vương sáng suốt.
Tuy sức mạnh của người đang đứng trước mắt ông ta quả là cực kì nguy hiểm, cái thứ khả năng mang tên bất tử, một kẻ mà không thể chết. Đúng, cậu ta rất nguy hiểm, nhưng luồng mana toả ra không hề mang tà ý. Cậu ta chỉ đang chuẩn bị chạy trốn nếu ông ta có hành vi thù địch. Tuy nhiên, khả năng của cậu ta có thể giúp việc hạ ma vương một cách nhanh nhất. Đúng vậy, phải nhanh chóng hạ được ma vương. Luồng ma lực toả ra dưới đáy dungeon đang tăng lên từng ngày. chính vì vậy, ông ta muốn tìm cách lôi kéo cậu ta.
Với ý nghĩ như vậy, nhà vua đưa mắt nhìn về phía Yuko, người đang có biểu hiện căng thẳng.
“Ehm, bình tĩnh lại nào anh hùng Yuko. Thứ sức mạnh này với ta cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Bởi những người từ thế giới cậu đều ẩn chứa những thứ sức mạnh kì lạ. Ta chỉ hơi ngạc nhiên vì khả năng của cậu thức tỉnh hơi muộn so với những người khác một chút thôi.”
Khuôn mặt Yuko trở nên đờ đẫn khi nghe thấy vậy.
Rốt cuộc thì nhà vua đang hiểu lầm hay cố tình hiểu lầm? Hay là ông ta tin rằng vì là những người từ thế giới khác nên mới có sức mạnh như thế?
Cậu cố hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại nhịp thở, cùng với đó là nhịp tim cũng dần chậm lại. Dù rằng giờ cậu rất muốn hỏi ông ta về điều vừa thắc mắc nhưng tất nhiên là chẳng ai ngu đi hỏi vậy. Dù vậy thật may mắn khi ông ta có vẻ không nghi ngờ gì, có lẽ vậy. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều uẩn khúc.
Sau một vài phút, Yuko cuối cùng cũng lấy được can đảm. Cậu nhìn lên nhà vua và hỏi.
“Làm cách nào mà mà ngài biết tôi bị giam ở đó? Và làm sao ngài biết rõ về việc tôi đã có vụ ấu đả ở đó?”
“Hừm, nói ra thì có lẽ mất mặt. Nhưng ta đã cho sử dụng ma pháp theo dõi. Đừng hiểu lầm, ta chỉ đang cảm thấy lo lắng khi cậu đi khỏi đây. Dù gì thì cậu cũng là một trong những người bị cưỡng chế phải rời bỏ thế giới cũ.”
“Có lẽ ông ta có chút tsundere”_cậu rất muốn nói điều đó. Suy nghĩ như vậy khiến Yuko lấy lại được bình tĩnh.
Nhưng điều này không thể chấp nhận được! Làm thế khác quái nào quấy rối cuộc sống riêng tư của người khác!
Máu đang sôi sùng sục thì bất chợt cậu thấy một con chim nhỏ màu xanh bay từ ngoài cửa kính bay vào, liệng qua trước mặt rồi đậu lên mu bàn tay đang giơ ngang của công chúa.
“Đây là ma pháp theo dõi?”
Công chúa mỉm cười với con chim đang nghiêng ngiêng cái cổ và vuốt nhẹ lên cái đầu nhỏ xinh có một nhúm lông vũ trên đó rồi nói:
“Đúng vậy, tôi đã sử dụng Mimi để theo dõi cậu”
Thật ấn tượng khi con chim nhỏ này có tên. Nhưng mà… việc bị theo dõi khiến cậu rùng mình. Chẳng nhẽ mấy việc tế nhị hoặc một vài thứ khác cũng đã bị nhìn thấy hết ư?
Đang quay cuồng và cảm thấy xấu hổ khi nghĩ rằng có lẽ công chúa còn nhìn thấy nhiều thứ không nên thấy nữa, thì chất giọng mang âm điệu đầy uy ngiêm của nhà vua cắt đứt dòng suy nghĩ của Yuko.
“Ta có một đề nghị thế này. Cậu có muốn tham gia vào việc tiêu diệt ma vương không? Nếu có thì cậu sẽ được cấp cho một phòng riêng, ăn uống đầy đủ, cũng như tiền trợ cấp hàng tháng.”
“Tiền trợ cấp hàng tháng”_một câu nói vang vọng trong đầu Yuko khiến đôi mắt đen sáng rực lên. Chẳng biết ma vương gì gì đó có tiêu diệt được hay không, nhưng tiền là trên hết, cậu đang rất rất thiếu tiền. Ngay tắp lự, cậu trả lời một cách rõng rạc và không hề do dự.
“Tôi đồng ý!”
Biểu cảm trên khuôn mặt của nhà vua và công chúa đều đồng thời hiện rõ chữ “Eh! Nhanh thế?” dù họ đều không nói vậy.
Nhà vua chỉnh lại vẻ mặt của mình trong khi hắng giọng.
“Thôi được rồi, không ngờ là nhanh vậy.”
Rồi ông ta đứng dậy, rời khỏi ngai vàng, tiến bước về chỗ cậu khi trên tay vẫn cầm tấm bảng trạng thái. Thấy ông ta lại gần, cậu lảng tránh ánh mắt vào một chỗ nào đó. Như một con gió ông ta ghé sát miệng vào tai cậu và thì thầm.
“Tuyệt đối đừng bao giờ cho ai khác biết về tấm bảng trạng thái này của cậu.”
Cậu giật mình vì bất ngờ. Những câu nói của nhà vua chẳng ăn nhập chút nào với lời nói lúc trước. Nhưng lời nói, chính xác hơn là lời cảnh báo nghe có vẻ nghiêm trọng. Nhưng thật kì lạ, nếu cái bảng trạng thái của cậu dị thường đến thế, sao ông ta không cho bắt mà chỉ cảnh báo?
Thoả thuận xong, cậu và Yui ngay lập tức được người hầu dẫn về phòng. Nhưng nam và nữ không được ở chung. Chính vì vậy mà Yui phải tách ra khỏi cậu.
Trước đó, Yui cứ rơm rớm nước mắt đòi ở chung. Nhưng việc đó không được chấp thuận, vì vậy cậu phải dằn lòng động viên Yui.
Cô nàng níu áo cậu lại một lúc lâu như thể trẻ con phải rời xa mẹ. Nhưng dù gì thì Yui cũng bốn trăm tuổi rồi chứ không phải là ít.
Ban đầu cậu cũng có hơi lo sợ khi để Yui ở một mình, nhưng người hầu lại bảo ở cùng phòng Yui là một nữ pháp sư. Điều đó khiến cậu cảm thấy yên tâm hơn chút. Miễn là không phải mấy tên đực rựa là được, bởi Yui cứ như là nam châm hút rắc rối từ lũ đó vậy.
Đi sau lưng cô hầu, cậu lôi tấm bảng trạng thái của mình ra và nhìn vào nó. Câu nói của nhà vua cứ vang vọng trong đầu cậu. Hàng loạt những câu hỏi không có lời giải đáp cứ thế hiện lên trong đầu.
Cậu có cảm giác nhà vua chưa phải là người có quyền uy cao nhất. Cứ như lúc đó ông ta đang sợ điều gì đó. Nhưng rốt cuộc là một người luôn có cái khí áp quyền uy như vậy lại phải dưới chướng ai mới phải?
“Phòng của ngài đây thưa ngài.”
Người hầu đứng lại, tay chỉ vào cửa. Cậu giật mình vội vàng giấu đi tấm thẻ. Có vẻ như trong lúc suy nghĩ thì cậu đã đến nơi. Hít một hơi sâu, cậu mở cửa và bước vào phòng.

Chẳng khác gì lúc trước khi cậu ở đây. Vẫn là một chiếc giường sang trọng to vật vã, với tấm đệm và gối mềm mại. Nghe có vẻ lạ, nhưng đây cũng chính là một phần lí do cậu muốn ở đây.
Ngã người lên tấm ga giường mềm mại, cậu giơ tấm bảng trạng thái lên nhìn một lần nữa. Như nhà vua đã nói không được phép để lộ tấm bảng trạng thái. Nếu ông ta mà đã nói vậy, thì chắc chắn sẽ là một điều chẳng lành nếu để lộ nó.
Lúc này Yui cũng đã được dẫn đến phòng của mình. Cô không muốn rời xa Yuko chút nào. Chẳng biết từ lúc nào cô đã gần như hoàn toàn dựa dẫm vào anh ấy. Giờ không đi cùng Yuko, cô cảm thấy như thiếu vắng thứ gì đó, một cảm giác hụt hẫng khó tả. Không ở bên Yuko, cô cảm thấy thật bất an và sợ hãi. Nhưng nhất định cô không thể làm phiền Yuko được, anh ấy đã động viên cô lúc rời đi. Cùng với đó cô hầu có nói bạn cùng phòng là nữ.
Dù vậy thì cô vẫn cảm thấy lo lắng khi đứng trước cửa phòng.
*Cộc* *Cộc* *Cộc*
Cô hầu gõ nhẹ ba tiếng vào cửa làm bằng gỗ khiến nó vang lên tiếng trầm đục. Khoảng vài giây sau đó, cánh cửa được mở ra khiến cô giật mình. Thu hết can đảm, cô nhìn người bạn cùng phòng đang đứng trước cửa.
Trước mắt Yui, ấn tượng đầu tiên là một mái tóc trắng, nhìn không nhầm thì nó như đang toả sáng lờ mờ giống ánh trăng. Một dáng người nhỏ nhắn và thấp hơn cô một chút. Khuôn mặt ngây thơ và dễ thương.
Cô gái nhìn cô bằng đôi mắt vàng to tròn, trên môi nở một nụ cười thuần khiết. Giọng cô gái có một âm điệu cao vút, nghe rất giống trẻ con. À không, trông cô đã rất giống trẻ con rồi.
“Mời cậu vào.”
Cô gái mở rộng cửa và mời cô vào một cách nồng nhiệt. Trực giác cho cô thấy cô gái này không phải người xấu. Vì vậy cô cảm thấy yên tâm hơn một chút trong khi rụt rè bước vào.
Cùng lúc đó thì cô người hầu cũng rời đi.
Cô gái nhanh nhảu đóng cánh cửa lại trong khi nhanh chóng chạy đến ngồi lên một trong hai chiếc giường và nói với một giọng dễ thương.
“Hehe, chào cô, mãi tôi mới có bạn cùng phòng đó, cô ngồi xuống đây đi.”
Cô gật nhẹ trong khi từ từ tiến lại chiếc giường và thận trọng ngồi xuống. Cô cảm thấy hơi sợ khi phải ở cùng phòng với người lạ, dù vậy thì cô cũng cố nuốt cảm giác đó xuống.
Ngồi đối diện với cô, cô gái kia lại nở một nụ cười trong khi tự giới thiệu bản thân.
“Để tôi bắt đầu trước nhé. Bắt đầu ở đâu nhỉ? Đầu tiên, tôi tên là Lamias, hai mươi tuổi và là một giáo viên dạy ma pháp. Hân hạnh được gặp cô.”
Yui đã thoáng ngạc nhiên. Theo lí thuyết Lamias cũng giống như cô, vẻ bề ngoài không hề có chút ăn nhập với tuổi tác. Cô ấy đang mang thân hình của một đứa trẻ mười ba tuổi dù đã hai mươi.
“Tên tôi là Yui.”
Bỗng Lamias nhìn vào cổ cô với một biểu hiện phức tạp, cẩn thận lựa lời.
“Dấu ấn đó… cô là nô lệ đúng không?”
Cô đặt tay lên cổ và khẽ gật đầu.
“Đúng vậy.”
Yui lo sợ rằng Lamias sẽ đối xử tồi tệ với cô khi biết cô là nô lệ. Nhưng có lẽ mọi chuyện đã không như cô nghĩ.
“Tôi hiểu rồi. Nhưng nếu có thể, Yui có thể cho tôi biết chủ nhân của cô là ai không? Người ấy trông như thế nào vậy?”
“Anh ấy ở phòng đối diện… cô sẽ biết anh ấy trông như thế nào khi gặp…”
Lamias suy ngẫm, dường như cô ấy vẫn muốn biết thêm về Yuko.
“Anh ta có tốt không?”
“Anh luôn quan tâm và chăm sóc tôi.”
“Vậy à, như thế khá kì lạ… Tôi muốn được gặp anh ta một lần.”
________________________________
Yuko nằm trên giường nhưng cậu không thể chợp mắt. Bởi cậu bắt đầu cảm thấy nhớ nàng mèo. Nhớ tới cơ thể mềm mại mà cậu đã quen ôm lấy như một cái gối ôm mỗi khi đi ngủ.
Cậu thở dài.
Tuy nhiên vừa lúc đó, có ai đó gõ cửa phòng.
“Ai vậy nhỉ?”
Cậu rời khỏi giường và mở cửa.
“Yui? Sao em lại sang đây?”
Cậu ngạc nhiên khi thấy cô ấy đang đứng trước cửa phòng cậu cùng với

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 0: Kí ức

Chương 1: Triệu hồi

Chương 2: Khởi đầu gian nan.

Chương 3: Cuộc sống ngoài cung điện.

Chương 4: Làm mạo hiểm giả

Chương 5: Mạo hiểm giả

Chương 6: Anh yêu em

Chương 7: Đêm của hai ta

Chương 8: Dungeon và rắc rối

Chương 9: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 10: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 11: Gặp lại Mangust

Chương 12: Trở về cung điện

Chương 13: Gặp gỡ Lamias

Chương 14: Tiếng khóc bí ẩn ở tầng thứ mười dungeon

Chương 15: Một tiểu tiên!

Chương 16: Ai mới là kẻ mạnh?

Chương 17: Đi mua sắm

Chương 18: Sát thủ

Chương 19: Huyết Thanh Sinh Mệnh!

Chương 20: Bắt đầu học ma pháp

Chương 21:

Chương 22:

Chương 23:

Chương 24:

Chương 25:

Chương 26:

Chương 27:

Chương 28:

Chương 29: Lạc vào mê cung tơ nhện

Chương 30: Nhện và Tamaki

Chương 31: Ấm áp

Chương 32: Băng và tuyết

Chương 33: Hố băng không đáy

Chương 34: Đối đầu với nhân ngưu khổng lồ!

Chương 35: Kĩ năng mới cho cả ba

Chương 36: Nhóm Kanaken chia rẽ

Chương 37: Hãy cho tôi thấy sự quyết tâm của cô!

Chương 38: Hirashi chiến đấu

Chương 39: Nghỉ chân tại hoang đảo

Chương 40: Không đánh giá cuốn sách qua bìa của nó

Chương 41: Lựa chọn

Chương 42: Thu thập lương thực, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo

Chương 43: Bí mật dần hé lộ

Chương 44: Boss cuối

Chương 45: Gặp mặt quỷ vương

Chương 46: Bước đầu chuẩn bị để đối mặt với Lucis

Chương 47: Rắc rối nhỏ

Chương 48: Say và điều muốn nói của Tamaki

Chương 49: Luyện tập miệt mài

Chương 50: Những rắc rối của tình yêu

Chương 51: Khu rừng thần tiên

Chương 52:

Chương 53: Trận chiến giữa hai quái vật

Chương 54: "Vô diện" ra đời

Chương 55: Màn mở đầu

Chương 56: Nhất định phải chiến thắng!

Chương 57: Khao khát giống nhau, mục đích khác nhau

Chương 58: Ai mới là kẻ phản bội?

Ảnh minh họa

Chương 59: Sức mạnh của nhà vua.

Chương 60: Trận chiến kết thúc

Chương 61: Khoảng thời gian yên bình.

Chương 62: Chuẩn bị tiếp đón hoàng tử nước láng giềng

Tạm ngừng trong 2 tháng

chương 63:

Chương 64: Gặp lại

Chương 65: Bữa tiệc

Chương 66: Hôn phu

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Chương 67: Hoàng tử thách đấu

Chương 68: Đồng ý

Chương 69: Hôn lễ giả

Chương 70: Vị vua trẻ

Chương 71: Tin xấu

Ngoại truyện: Kí ức bị lãng quên

Đính chính

Chương 72: Lời cảnh cáo

Chương 73: Lời đe dọa và Domino

Chương 74: Giải quyết tăng cân

Chương 75: Hoàng hậu và nô lệ

Chương 76: Quỷ quyền

Chương 77: Tạ lỗi

Chương 78: Nhịp đập con tim

Chương 79: Chuyến hành trình dài bắt đầu

Chương 80: Xui xẻo với Elf

Chương 81: Bù nhìn không tai mắt

Chương 82: Lithi

Chương 83: Cô gái bị khinh ghét

Chương 84: Bí ẩn của di tích cổ

Chương 85: Âm mưu được chuẩn bị.

Chương 86: Âm mưu được thực hiện

Thông báo

Chương 87: Bóng tối tà ác

Chương 88: Kẻ bất tử

Chương 89: Thành viên mới

Chương 90: Dừng chân tại tiểu vương quốc

Chương 91: Xui xẻo

Chương 92: Cứu nguy

Chương 93: Đụng độ

Chương 94: Kẻ điều khiển kim loại

Chương 95:

Thông báo quan trọng

Chương 96: Những bông hoa không héo tàn

Loading...