Chương 10: Chuyến hành trình đầu tiên

  Lúc tên đối diện nói như vậy, một cơn phẫn nộ tràn ngập tâm trí, khiến máu trong cơ thể Yuko như đang sôi lên ùng ục. Cậu đã suýt đánh hắn nếu như không có Yui ngăn lại. Nếu có xô xát ở đây, cả hai sẽ không tránh khỏi rắc rối. Cố gắng kìm nén cơn tức giận của bản thân, cậu chỉ biết ngồi xuống, im lặng vì Yui. Những người trong xe đều nhìn cậu với ánh mắt sợ hãi như nhìn một sinh vật lạ không bằng. Cứ để như vậy không ổn, cậu thở dài, cất giọng cố gắng phá vỡ bầu không khí.

  “Xin lỗi mọi người. Nhưng cho tôi làm rõ. Yui không phải là một nô lệ. Sau chuyến đi này, khi về tôi sẽ gỡ thứ trên cổ cô ấy.”

  Người mà vừa bị Yuko túm cổ áo, vẫn đang nằm sõng soài dưới sàn xe từ nãy tới giờ, như sực tỉnh, anh ta vội vã đứng dậy gãi đầu nhìn cậu với vẻ hối lỗi. Không biết là do anh ta sợ hãi hay do cảm thấy có lỗi thật.

  “T-tôi thật sự xin lỗi cậu… Lúc đó tôi chỉ đùa thôi…”

  Nhìn kĩ thì anh ta cũng không có vẻ gì là người xấu. Mà cậu cũng chẳng xác định được anh ta có phải người xấu không, nhưng cậu không cảm thấy ai à người xấu ở đây. Cố gắng kiềm chế lại mọi cảm xúc tiêu cực, cậu đáp lại anh ta với giọng nghiêm túc.

  “Từ sau xin anh đừng nói những thứ như vậy.”

  Anh ta khẽ gật đầu rồi lặng lẽ quay về chỗ ngồi. Anh chàng tóc vàng cuốn khăn cạnh Yuko giờ mới hoàng hồn, nhưng giọng vẫn hơi run.

  “C-có thật là cậu rank F không vậy?”

  Yuko khẽ nhíu mày, rút ra hai tấm thẻ guild đưa cho anh ta với giọng hiển nhiên.
  “Ừm, tôi hiện đang rank F, anh có hỏi vừa nãy còn gì.”

  Lướt đôi mắt qua hai tấm thẻ có tên Yui và cậu trên ấy, anh ta đưa lại cho cậu kèm theo một khuôn mặt ngạc nhiên.

  “Nhưng sức mạnh khi nãy thật phi lí, và cả thứ sát khí đáng sợ đó nữa, làm sao mà…”

  Yuko đoán với cái rank này thì sức mạnh của cậu có hơi bất thường thật, nên vì vậy cậu tìm một lí do thích hợp để biện minh.

  “Phải nói sao nhỉ. Tại tôi mới đăng kí vào guild cách đây không lâu, chưa làm được bao nhiêu nhiệm vụ nên rank có hơi thấp.”

  Lời nói cũng không phải là không có căn cứ. Có năm mươi phần trăm trong đó là sự thật. Anh chàng gật gù ra vẻ hiểu khi nghe cậu giải thích, cùng với đó là nụ cười rạng rỡ phá vỡ không khí nặng nề bên trong xe.

  “Với sức mạnh như ban nãy thì chắc cậu giờ là người có rank F mạnh nhất trong chúng ta rồi. Có cậu ở đây thì chúng ta sẽ sớm làm cho bọn rank cao hơn bẽ mặt sớm thôi.”

  Một loạt tiếng hưởng ứng vang lên trong xe.

  “Phải đấy!”

  Khuôn mặt Yuko có chút ngạc nhiên khi thấy bọn họ nói về những người có rank cao hơn. Cậu quay sang hỏi anh chàng tóc vàng.  

  “Còn những người khác sao?”

  Thấy cậu hỏi vậy anh ta nhìn cậu đầy vẻ khó hiểu.

  “Hửm, vậy cậu không biết à? Đoàn xe lái buôn mang theo rất nhiều hàng hoá, nên phải thuê rất nhiều người để bảo vệ chúng khỏi quái thú và cướp.”

  “Vậy à… Còn những người rank cao hơn đang ở đâu?”

  Anh ta gật đầu nói tiếp.

  “Theo như tôi biết thì cao nhất là rank D. Những người rank G và D, họ đang ngồi ở xe trước chúng ta, và luôn được phục vụ đồ ăn đầy đủ. Thật là đáng ghét mà.” nói đến câu cuối, khuôn mặt anh ta nhăn lại đầy khó chịu.

  “Vậy à.”

  Có vẻ như những tùy từng rank mà họ xếp vào các xe khác nhau. Điều này có vẻ như mang tính phân biệt đối xử. Hiển nhiên là cậu cũng đã gặp qua đầy những tình huống đó, nên có thể hiểu được phần nào cảm xúc của những người trong xe.

  “Vậy còn ở xe này mọi người không được phục vụ đồ ăn à?”

  Anh chàng tóc vàng cau mày trông đầy hậm hực.

  “Đúng vậy. Tất nhiên là thế. Những người như chúng ta phải đi săn vào những lúc mà xe dừng lại nghỉ chân.”

  “Tôi hiểu rồi.”

  Yuko gật đầu. Theo như cậu nhớ thì ngoài tường thành, đi qua thảo nguyên, sẽ có rất nhiều rừng. Có lẽ đó sẽ là nơi thích hợp để săn bắt động vật. Mà cậu chẳng có kinh nghiệm gì trong chuyện này. Nếu đây mà là thế giới cũ chắc cả lũ bóc lịch dài dài sau song sắt.

  Đến chiều, đoàn xe bắt đầu dừng lại. Cậu cảm thấy hơi lạ nên quay sang hỏi anh chàng tóc vàng.

  “À… ừm… Sao lại dừng lại thế?”

  Anh ta cười khổ vỗ vào vai khiến cậu hơi khó xử.

  “Đoàn xe dừng lại để bắt đầu nghỉ ngơi đấy. Chúng ta cũng xuống thôi.”

  “Ừm.”

  Rồi anh ta cũng xuống khỏi xe cùng với những người khác và vẫy gọi cậu xuống. Yuko và Yui nhìn nhau, cậu xuống trước, cô xuống sau. Bên ngoài xe là khung cảnh của một khu rừng rậm, với nhiều cây cổ thụ. Qua ánh sáng mặt trời đang le lói qua những tán cây cao chót vót, cậu có thể xác định được giờ có lẽ đang là buổi chiều.

  “Này Yuko, lại đây nào!”

  Anh chàng tóc vàng vui vẻ gọi cậu lại từ chỗ mọi người trong xe đang tụ tập. Yuko nhìn họ và thắc mắc, không biết họ đang nói gì. Đến gần nhóm, anh chàng tóc vàng hình như đang phân công việc chuẩn bị chỗ và săn bắt thú. Có vẻ như anh ta rất có tài lãnh đạo, cho dù rank khá thấp.

  “Này, hai người có biết săn bắt thú không?”

  Yuko lắc đầu, còn Yui đứng cạnh thì gật đầu. Anh chàng tóc vàng lại mỉm cười.

  “Vậy hai người vào nhóm săn thú luôn nhé, chưa săn bắt lần nào thì có thể học từ những người khác. Sức mạnh của Yuko có thể giúp ích được rất nhiều đấy. Còn cô kia là thú nhân nên chắc phải giỏi việc này lắm nhỉ?”

  Nghe thấy việc anh chàng tóc vàng kết luận, nếu là thú nhân thì giỏi săn bắt, nghe có vẻ hơi lạ. Cậu nhướn mày nhìn anh ta và hỏi:

  “Ý anh là sao, khi nói thú nhân giỏi săn bắt?”

  Anh chàng kia cũng ngạc nhiên không kém khi thấy cậu hỏi vậy.

  “Hả! Cậu không biết à, thú nhân có bản năng săn mồi hơi bị tốt đấy.”

  Yuko bán tính bán nghi đưa mắt sang Yui, hỏi nhỏ.

  “Có thật vậy không.”

  Cô nàng khẽ gật đầu trong khi cúi đầu và gõ nhẹ mũi giày xuống đất.

  “Hmm, hay nhỉ?”

  Theo như những gì mà cậu biết, thì săn mồi là hành động bản năng sinh tồn của loài vật trong tự nhiên. Có lẽ điều này cũng áp dụng được với thú nhân, vì họ có một phần là thú.

  Anh chàng tóc vàng lại tiếp tục lên tiếng phân công công việc cho cả nhóm.

  “Những người đi săn chia làm những nhóm nhỏ để hiệu quả hơn, còn cậu và cậu, ở lại dựng lều và đốt lửa nhé.”

  “Đã rõ.” tất cả đều đồng thanh, trừ Yuko đang cười gượng và Yui thì im lặng.

  Vì tạm thời chưa biết tên cái người tóc vàng mà cũng ngại hỏi, vì vậy, Yuko gán cho anh ta biệt danh “Chỉ Huy”.

  Chỉ Huy chạy lại chỗ Yuko với vẻ mặt tươi cười, nói với giọng phấn khích pha chút đùa cợt.

  “Nhanh đi thôi nào, tôi muốn chứng kiến cậu săn thú và cả cách cô thú nhân kia săn mồi nữa đấy.”

  “À… ừm…”

  Nhưng Yuko chẳng hợp hoạt động theo nhóm cho lắm, nên thấy hơi lo lắng. Tuy nhiên cũng không thể nói cậu không có chút háo hức nào.

  Tóm lại, trong xe có mười bốn người. Hai người ở lại dựng trại, nhóm lửa. Còn lại thì là nhóm săn bắt. Về cơ bản, đây giống như tổ chức của mấy lũ người vượn cổ với nhau.

  Địa hình trong rừng rất gồ ghề, có rất nhiều rễ từ các cây to ngoằn ngoèo như những con rắn đang bò trên mặt đất. Mùi cỏ cây phảng phất trong không khí xộc vào mũi, luồn vào trong phổi Yuko-người luôn ở trong nhà- khiến cậu cảm thấy hơi khó chịu. Còn có thể nghe thấy cả tiếng của những con côn trùng và rất nhiều loài động vật, nhưng hầu như chúng đều trốn đi hết vì sự hiện diện của ba người. Bỗng Chỉ Huy dừng lại, trong khi ra hiệu cho cả hai cùng dừng. Theo hướng Chỉ Huy nhìn, lấp ló trong bụi rậm, một cục bông đáng yêu màu đen khẽ động đậy, với đôi tai dài đang chuyển động như một chiếc rada. Yuko khẽ lẩm bẩm.

  “Một con thỏ đen…”

  Khi nhìn nó, thú thực cậu rất muốn đem về làm thú nuôi. Nhưng có lẽ là không thể, bởi cả nhóm chuẩn bị giết nó. Nghĩ vậy cậu thở dài.

  Chỉ Huy giơ ngón trỏ lên môi ra hiệu cho cậu im lặng, trong khi vẫy tay chỉ vào Yui rồi chỉ vào thỏ đen. Cô nàng nhìn Yuko tìm sự đồng ý, cậu khẽ gật đầu. Nhận được sự đồng ý của cậu, những móng vuốt của Yui dần lộ ra. Bằng cách nào đó, cô ẩn đi sự hiện diện của mình, hoà vào cảnh vật xung quanh, đến mức nếu như không căng mắt ra để ý thì hầu như không cảm nhận được sự hiện diện của cô. Nhẹ nhàng nhưng tàn bạo, Yui tiến lại gần con thỏ đen đáng thương tội nghiệp, kết liễu nó chỉ trong một nốt nhạc. Khiến cả hai người còn lại là Yuko và Chỉ Huy cũng phải há mồm ra nhìn. Xong xuôi, cô nàng túm ấy đôi tai con thỏ nhấc cơ thể đẫm máu của nó khỏi mặt đất, rồi đi về phía cậu. Chỉ Huy nhìn cô với đôi mắt long lanh và cất giọng thán phục.

  “Wah! Mới chỉ nghe qua, nhưng giờ được chứng kiến tận mắt đó!”

  “À ừm, em giỏi lắm…”

  Vì còn đang bất ngờ, nên Yuko cũng chẳng thể nói gì ngoài lời khen cho Yui. Có lẽ vì đang đi cùng người lại, nên cô nàng không dám biểu lộ cảm xúc, nhưng nhìn cái đuôi mềm mại đang ngoe nguẩy sau lưng kia cũng đủ biết cô đang rất vui vì được khen. Dù vậy thì cậu cũng cảm thấy tội nghiệp cho con thỏ đen.

  Chỉ Huy vỗ vai cậu với nụ cười toe toét.

  “Đấy, cứ nhẹ nhàng rón rén như thế là bắt được mồi ngay. Tí đến lượt cậu đó.”

  Khuôn mặt Yuko ngệt ra, đưa tay tự chỉ vào mình.

  “T-tôi hả?”

  “Thế chứ ai vào đây nữa, cậu cũng đang ở trong nhóm săn bắt mà.”

  Biết là đến mình, nhưng cậu không chắc mình có làm được như Yui không, nên hơi tự ti. Nhưng do tên Chỉ Huy hăng hái quá nên cậu đành miễn cưỡng gật đầu.
  
  “Vạch lá tìm sâu” thêm hai mươi phút nữa trong rừng. Lần này là một loài vật trông rất giống gà tây, ngoại trừ việc có bốn chân. Cao ba mươi xăng ti mét và dài bốn mươi xăng ti mét với bộ lông chủ đạo là màu xanh dương đậm. Có thể nói lần này con mồi trông to hơn con thỏ kia. Chỉ Huy nấp cùng với hai người trong bụi rậm khẽ lên tiếng.

  “Kia là chim Gunen, thịt của chúng khá là ngon. Chạy chậm và cũng dễ bắt. Giờ đến lượt cậu đấy Yuko.”

  “Tôi biết rồi.”

  Khom người như mấy ông bà lão, đi ra khỏi bụi cây, Yuko rón rén từng bước tiếp cận lại gần con mồi. Tuy khoảng cách giữa cậu và chim Gunen chỉ khoảng mười mét, nhưng đi một đoạn là cậu lại nấp sau một cái cây gần mình nhất.

  “Mình sẽ làm được.”

  Yuko tự nhủ vậy khi chỉ còn cách nó

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 0: Kí ức

Chương 1: Triệu hồi

Chương 2: Khởi đầu gian nan.

Chương 3: Cuộc sống ngoài cung điện.

Chương 4: Làm mạo hiểm giả

Chương 5: Mạo hiểm giả

Chương 6: Anh yêu em

Chương 7: Đêm của hai ta

Chương 8: Dungeon và rắc rối

Chương 9: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 10: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 11: Gặp lại Mangust

Chương 12: Trở về cung điện

Chương 13: Gặp gỡ Lamias

Chương 14: Tiếng khóc bí ẩn ở tầng thứ mười dungeon

Chương 15: Một tiểu tiên!

Chương 16: Ai mới là kẻ mạnh?

Chương 17: Đi mua sắm

Chương 18: Sát thủ

Chương 19: Huyết Thanh Sinh Mệnh!

Chương 20: Bắt đầu học ma pháp

Chương 21:

Chương 22:

Chương 23:

Chương 24:

Chương 25:

Chương 26:

Chương 27:

Chương 28:

Chương 29: Lạc vào mê cung tơ nhện

Chương 30: Nhện và Tamaki

Chương 31: Ấm áp

Chương 32: Băng và tuyết

Chương 33: Hố băng không đáy

Chương 34: Đối đầu với nhân ngưu khổng lồ!

Chương 35: Kĩ năng mới cho cả ba

Chương 36: Nhóm Kanaken chia rẽ

Chương 37: Hãy cho tôi thấy sự quyết tâm của cô!

Chương 38: Hirashi chiến đấu

Chương 39: Nghỉ chân tại hoang đảo

Chương 40: Không đánh giá cuốn sách qua bìa của nó

Chương 41: Lựa chọn

Chương 42: Thu thập lương thực, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo

Chương 43: Bí mật dần hé lộ

Chương 44: Boss cuối

Chương 45: Gặp mặt quỷ vương

Chương 46: Bước đầu chuẩn bị để đối mặt với Lucis

Chương 47: Rắc rối nhỏ

Chương 48: Say và điều muốn nói của Tamaki

Chương 49: Luyện tập miệt mài

Chương 50: Những rắc rối của tình yêu

Chương 51: Khu rừng thần tiên

Chương 52:

Chương 53: Trận chiến giữa hai quái vật

Chương 54: "Vô diện" ra đời

Chương 55: Màn mở đầu

Chương 56: Nhất định phải chiến thắng!

Chương 57: Khao khát giống nhau, mục đích khác nhau

Chương 58: Ai mới là kẻ phản bội?

Ảnh minh họa

Chương 59: Sức mạnh của nhà vua.

Chương 60: Trận chiến kết thúc

Chương 61: Khoảng thời gian yên bình.

Chương 62: Chuẩn bị tiếp đón hoàng tử nước láng giềng

Tạm ngừng trong 2 tháng

chương 63:

Chương 64: Gặp lại

Chương 65: Bữa tiệc

Chương 66: Hôn phu

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Chương 67: Hoàng tử thách đấu

Chương 68: Đồng ý

Chương 69: Hôn lễ giả

Chương 70: Vị vua trẻ

Chương 71: Tin xấu

Ngoại truyện: Kí ức bị lãng quên

Đính chính

Chương 72: Lời cảnh cáo

Chương 73: Lời đe dọa và Domino

Chương 74: Giải quyết tăng cân

Chương 75: Hoàng hậu và nô lệ

Chương 76: Quỷ quyền

Chương 77: Tạ lỗi

Chương 78: Nhịp đập con tim

Chương 79: Chuyến hành trình dài bắt đầu

Chương 80: Xui xẻo với Elf

Chương 81: Bù nhìn không tai mắt

Chương 82: Lithi

Chương 83: Cô gái bị khinh ghét

Chương 84: Bí ẩn của di tích cổ

Chương 85: Âm mưu được chuẩn bị.

Chương 86: Âm mưu được thực hiện

Thông báo

Chương 87: Bóng tối tà ác

Chương 88: Kẻ bất tử

Chương 89: Thành viên mới

Chương 90: Dừng chân tại tiểu vương quốc

Chương 91: Xui xẻo

Chương 92: Cứu nguy

Chương 93: Đụng độ

Chương 94: Kẻ điều khiển kim loại

Chương 95:

Thông báo quan trọng

Chương 96: Những bông hoa không héo tàn

Loading...