Chương 0: Kí ức

Lớp học vào giờ ra chơi luôn mang một không khí thật vui tươi và nhộn nhịp. Những người bạn đang tụ tập với nhau cùng bàn tán với nhau về sở thích và cười đùa thật sảng khoái. Đôi khi là cả những cặp đôi đang thể hiện tình cảm của họ với nhau một cách lộ liễu.
Cuộc sống học đường quả thực thật thú vị? Hãy tận hưởng nó khi bạn còn có thể?
Đó là những câu nói quen thuộc mà bất cứ ai đều đã từng được nghe qua một lần. Nhưng với những người nói những điều đó, liệu rằng họ có nghĩ đến những người không thể hòa nhập với tập thể để tận hưởng cuộc sống học đường? Hay là chỉ bởi họ tự suy ra từ bản thân mình? Vì họ đã được cảm nhận sự thú vị của nó nên họ cho nó là thú vị?
Hãy nhớ rằng, thế giới không bao giờ là công bằng với tất cả mọi người.
Giống như không phải bất cứ ai cũng được tận hưởng cuộc sống học đường cùng những người bạn hoặc người thương.
Cuộc sống đã luôn luôn là như vậy...
Lặng lẽ một mình nơi cuối lớp học, Yuko đưa đôi mắt xa xăm của mình lên bầu trời mùa đông trong xanh qua ô cửa sổ. Quyển Light Novel trên bàn dường như đã bị lãng quên, bởi tâm trí cậu đang dõi theo một cánh chim én lạc đàn đang lẻ loi giữa bầu trời rộng lớn.
Một ý nghĩ lướt qua trong tâm trí cậu.
Liệu nó có cảm thấy giống cậu không...?
Sự cô độc và cô đơn của một kẻ không có lấy một người bạn?
Nhưng rồi nín tiếng khẽ thở dài trong lồng ngực, cậu chậm rãi đưa mắt xuống quyển LN đang đọc dở.
Cánh én đó đã tìm được những người bạn của mình để tiếp tục bay về phương nam ấm áp. Và có lẽ, nó đang cảm thấy hạnh phúc khi không còn phải bay một mình giữa bầu trời bao la hiu quạnh nữa.
Luôn tự nhủ rằng dù không cần bạn bè vẫn có thể sống tốt, nhưng dường như trái tim cậu đôi khi lại không được mạnh mẽ đến như vậy.
Vào buổi sáng hôm ấy, cậu nhận thấy có những tiếng xì xào bàn tán xung quanh mình. Cậu tò mò ngước nhìn lên và bắt gặp cô ấy, học sinh mới chuyển vào lớp. Với một giọng dễ thương, cô ấy tự giới thiệu mình. Tên cô ấy là Miko, dường như cô ấy là một cô gái thân thiện và xinh đẹp. Nhưng nó không khiến cậu cảm thấy hào hứng như lũ con trai và vui mừng như đám con gái. Vì, dù thế nào điều đó cũng chẳng thể khiến cuộc sống của cậu thay đổi.
Nhưng rốt cuộc mọi thứ chẳng tuân theo trật tự như nó đã từng, tuân theo cái suy nghĩ mà cậu luôn chắc rằng mình chẳng bao giờ có thể sai.
Và đó cũng chính là lúc mà quãng đời khốn khổ của cậu rẽ những bước ngoặt thật nhẹ nhàng.
"Bạn...? Ý cậu là sao tôi không hiểu...?"
Cô ấy giờ đây đang đứng trước mắt cậu vào cuối khi tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc.
"Như tớ đã nói Yuko-san, tớ muốn kết bạn với cậu. Cậu đồng ý chứ?"
Lần đầu có một cô gái nở một nụ cười dễ thương như vậy đối với cậu. Nhưng điều đó lại khiến sự cảnh giác của cậu tăng lên.
"Sao cậu lại biết tên tôi...?"
"Bởi tớ vừa nhìn vào danh sách học sinh được dán ở ngay tấm bảng tin ở đằng sau cậu đó Yuko-san."
"V,vậy à... Nhưng dù vậy thì tôi cũng không chấp nhận lời đề nghị đó của cậu được."
Vì có thể đó là một cái bẫy...
Trước đây đã có một vài kẻ đã trêu trọc cậu bằng cách này và cho đến khi cậu nhận ra mình đang là trò cười thì đã quá muộn.
Cô ấy nghiêng đầu.
"Tại sao cậu lại không muốn kết bạn với tớ vậy?"
"Tôi không thể tin cậu hay bất cứ ai khác. Tất cả những người nói giống cậu đều là để... chế nhạo tôi... Làm ơn đừng cố làm vậy nữa. Tôi đã quá mệt mỏi rồi."
Rồi cậu im lặng.
Miko dường như cũng im lặng. Và cô ấy là người cất tiếng đầu tiên.
"Ah... Hình như tớ quên mất mình có việc quan trọng... Tớ phải về sớm... Nhưng mà không có nghĩa là tớ rút lui đâu. Nhất định tớ sẽ khiến cậu phải đồng ý thì thôi."
Cô ấy cầm cặp lên, vẫy tay cùng một nụ cười và rời khỏi đó.
"Thế nhé! Hẹn mai gặp lại."
Tại sao lúc nói điều ấy, cậu đã nhìn thấy cánh tay của cô ấy run rẩy? Và cứ như cô ấy đang giấu đi điều gì đó sau cái nụ cười tạm biệt đó vậy. Cậu thực sự không muốn có ai đó thương hại mình... Nếu thực sự là như vậy...
_______________________________
"Nè, cậu sẽ chấp nhận kết bạn với tớ chứ?"
Dường như cô ấy đã làm đúng như lời hứa hôm qua. Đối với một người mới quen biết, việc và cô ấy làm quả thực là kì lạ.
"Xin lỗi, tôi sẽ không đồng ý với cậu đâu."
Và cậu vẫn thẳng thừng từ chối.
_______________________________
"Kết bạn đâu phải chuyện xấu gì nhỉ? Nên hãy kết bạn với tớ đi~"
Hai ngày trôi qua và cô ấy dường như vẫn không có ý định từ bỏ. Vẫn là nụ cười dễ thương đầy sức lôi quấn ấy. Cậu đã bắt đầu có chút dao động trước cái sự kiên trì đến kì lạ này. Nhưng vẫn là câu từ chối. Cậu không muốn phải đối mặt với bất cứ trò đùa độc ác nào nữa, vậy là quá đủ rồi.
_______________________________
"Việc này thật sự đơn giản lắm, không có khó như cậu tưởng đâu Yuko-san. Cho nên đừng sợ~"
Cô ấy thật dai dẳng. Cậu đã từ chối bao nhiêu lần rồi mà vẫn còn cố tới vậy. Rốt cuộc thì tại vì lí do gì chứ? Bị từ chối thế suốt chắc phải đụng chạm đến lòng tự trọng của cô ấy lắm chứ? Thật sự cô ấy định làm như vậy cho đến khi cậu đồng ý sao?
_______________________________
Và đến lần thứ mười cô ấy tiếp tục làm vậy.
"Tại sao cậu không chịu từ bỏ vậy...?"
"Vì tớ chắc chắn rằng mình cần phải kết bạn được với cậu."
"Vì sao...?"
Cô ấy đặt tay lên môi, ngẫm nghĩ và rồi đáp lại cậu với nụ cười rạng rỡ.
"Tớ cũng không rõ nữa. Nhưng mà tớ nghĩ tớ sẽ rất vui khi cậu làm bạn với tớ."
Rốt cuộc đã mười ngày. Mười ngày đó cậu chưa hề thấy bất cứ sự giả dối nào trong những nụ cười và ánh mắt dành cho cậu. Rốt cuộc ý định thực sự của cô ấy là gì?
"Vậy kết bạn với tớ nhé?"
Cô ấy hỏi lại lần nữa.

Sự kiên trì của cô ấy khiến trái tim cậu bỗng có chút xao xuyến. Sự cứng rắn của cậu đã bị lung lay bởi nụ cười thiện cảm trên đôi môi kia. Cậu nín tiếng thở dài ngại ngùng gật đầu.
"Trông không giống cậu đang thật lòng nên hãy ngoắc tay đi, hứa với tớ là cậu muốn kết bạn."
Giờ còn ai đi làm cái trò trẻ con ấy nữa chứ. Nhưng mà cậu lại chẳng thể nói ra, đành lặng im nghe theo.
"Hứa rồi nhé!~"
Cái ngoắc tay này...
Cái cảm giác này tại sao lại thân thuộc đến như vậy?
Dường như cả ánh mắt đó cũng thật thân thuộc nữa.
Cứ như cậu đã từng gặp cô ấy trước đây và làm nhưng điều giống như thế rồi vậy. Nhưng cậu lại không thể nhớ khi cố gắng lục lọi những mảnh kí ức mờ nhạt của quá khứ. Cậu không hề nhận ra, nhưng hình như từ khi đó cô ấy đã thắp lại trong trái tim cậu những thứ cảm xúc đã quên lãng từ rất lâu.
Sau lần đó, cô ấy nói chuyện với cậu nhiều hơn, dành những nụ cười cho cậu nhiều hơn nữa mặc cho những lời bàn tán xấu về cậu từ những bạn cùng lớp.
Cánh cửa trái tim đã khép kín của cậu dần được mở ra bởi cô ấy.
Cậu không còn đến trường với sự miễn cưỡng. Bởi cậu đã tìm được người bạn giống như cánh chim én ấy.
Tất cả giống như một giấc mơ vậy. Khiến đôi lúc cậu cảm thấy hoang mang khi sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ và cậu có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Thời gian thấm thoát qua đi cho đến khi những cánh hoa anh đào nhuộm màu hồng của nó lên nhưng con đường và không gian.
Tiếng máy điện thoại của cậu rung lên vào tám giờ tối với một tin nhắn mới.
-Yuko-kun nè, hôm nay là ngày hoa anh đào nở rực rỡ nhất đó. Tớ muốn đi ngắm chúng trong lễ hội được tổ chức tối nay. Nhưng mà... đi một mình thì cứ sao sao ấy. Nên cậu đi cùng tớ nhé? Đi mà~
Đây là lần đầu tiên có ai đó rủ cậu đi chơi, và nhất là đó lại còn là con gái. Cậu không biết phải nên làm gì tiếp theo, có lẽ nên từ chối? Tuy nhiên cậu khó có thể từ chối lời đề mời của cô ấy.
Vậy nên cậu cố gắng vận dụng tất cả khiếu thẩm mĩ tồi tệ của mình để chọn ra một bộ quần áo đẹp nhất.
Cậu bắt gặp cô ấy trong một bộ kimono màu hồng khiến cô ấy trông trưởng thành và xinh đẹp đến lạ thường.
Mặt cậu nóng ran còn tay thì ướt đẫm mồ hôi bởi sự căng thẳng của lần đầu tiên đi cùng ai đó vào những dịp lễ như vậy.
"Yuko-kun! Cậu đến rồi!"
"T,tớ đến rồi..."
"Nè, chúng ta ra đằng đó trước đi!"
Cô ấy chỉ về chỗ cây anh đào cổ thụ to lớn ở phía trước.
"Nó to thật..."
"Nắm tay tớ đi."
"N,nắm tay?"
"Đúng vậy, ở kia có rất nhiều người, nếu không nắm tay thì chúng ta sẽ bị lạc đó."
"K,không, ý tớ không phải thế... mà..."
Cô nhìn cậu nghiêng đầu rồi bật cười.
"Vậy ra Yuko-kun rụt rè trước việc nắm tay với một cô gái à?"
"Tớ không có...!"
Cô ấy mạnh dạn nắm lấy tay cậu.
"Nào đi thôi, lần này coi như là để luyện tập. Nếu sau này cậu có phải nắm tay cô gái nào sẽ không còn phải sợ nữa~"
Và rồi cô ấy kéo cậu vào trong hàng người tấp nập.
Trái tim loạn nhịp, cậu không thể đoán được khuôn mặt mình lúc này như thế nào, nhưng chắc chắn sẽ chẳng thua kém gì quả cà chua chín.
Với lại sau này...chắc sẽ làm gì còn ai nắm tay cậu nữa chứ...
Buổi tối ấy để lại những kỉ niệm hạnh phúc nhất trong cậu. Cùng ngắm những cánh hoa đang nhẹ nhàng rơi, cùng ăn những món nướng thật ngon.
Dường như Yuko đã muốn khoảng thời gian này có thể kéo dài vĩnh viễn, cho cậu thêm những phút giây mà cậu thực sự cảm nhận được hương vị và sắc màu cuộc sống này.
Nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi. Miko cần về nhà trước giờ giới nghiêm.
Cô ấy đi tới trước cậu vài bước rồi quay đầu lại.
"Cảm ơn cậu vì đã đi chơi cùng tớ! Tớ mong rằng chúng ta sẽ tiếp tục sẽ cùng đi với nhau vào những lần sau nhé!~"
Yuko nhìn khuôn mặt xinh đẹp chứa đầy sự vui vẻ của cô ấy lúc này, và cậu bất chợt nhận ra thứ tình cảm mà cậu đã dành cho cô ấy...
Nhưng cậu sẽ chỉ giữ điều đó trong lòng cậu vĩnh viễn. Làm sao một con sâu tầm thường lại có thể so sánh được với một nàng bướm với đôi cánh đẹp đẽ như vậy chứ? Và cũng vì... sợ rằng sẽ mất đi nụ cười rạng rỡ mà cô ấy luôn dành cho cậu. Cậu không phải là một kẻ xứng đáng với cô ấy, không bao giờ là như vậy cả...
Cậu cố gắng mỉm cười, vẫy tay tiễn biệt.
Đáng lẽ tớ mới là người cảm ơn cậu... cảm ơn cậu nhiều lắm Miko-chan...
Có những giấc mơ, và có cả những... cơn ác mộng.
Cơn ác mộng ấy cuối cùng đã đến.
Ngay vào lúc ấy. Chiếc xe tải bên đường mất lái.
Mãi mãi không còn nữa... cậu đã không còn bao giờ có thể một lần nữa được nắm tay người con gái ấy, không còn được nhìn thấy nụ cười đẹp đẽ ấy nữa.
Thế giới này...
Nó đã cướp đi Miko của cậu ngay trước mắt.
Nó đã cướp đi cả cuộc sống và con tim cậu
Nó cướp đi tất của một kẻ không có gì để cướp.
Vậy

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 0: Kí ức

Chương 1: Triệu hồi

Chương 2: Khởi đầu gian nan.

Chương 3: Cuộc sống ngoài cung điện.

Chương 4: Làm mạo hiểm giả

Chương 5: Mạo hiểm giả

Chương 6: Anh yêu em

Chương 7: Đêm của hai ta

Chương 8: Dungeon và rắc rối

Chương 9: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 10: Chuyến hành trình đầu tiên

Chương 11: Gặp lại Mangust

Chương 12: Trở về cung điện

Chương 13: Gặp gỡ Lamias

Chương 14: Tiếng khóc bí ẩn ở tầng thứ mười dungeon

Chương 15: Một tiểu tiên!

Chương 16: Ai mới là kẻ mạnh?

Chương 17: Đi mua sắm

Chương 18: Sát thủ

Chương 19: Huyết Thanh Sinh Mệnh!

Chương 20: Bắt đầu học ma pháp

Chương 21:

Chương 22:

Chương 23:

Chương 24:

Chương 25:

Chương 26:

Chương 27:

Chương 28:

Chương 29: Lạc vào mê cung tơ nhện

Chương 30: Nhện và Tamaki

Chương 31: Ấm áp

Chương 32: Băng và tuyết

Chương 33: Hố băng không đáy

Chương 34: Đối đầu với nhân ngưu khổng lồ!

Chương 35: Kĩ năng mới cho cả ba

Chương 36: Nhóm Kanaken chia rẽ

Chương 37: Hãy cho tôi thấy sự quyết tâm của cô!

Chương 38: Hirashi chiến đấu

Chương 39: Nghỉ chân tại hoang đảo

Chương 40: Không đánh giá cuốn sách qua bìa của nó

Chương 41: Lựa chọn

Chương 42: Thu thập lương thực, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo

Chương 43: Bí mật dần hé lộ

Chương 44: Boss cuối

Chương 45: Gặp mặt quỷ vương

Chương 46: Bước đầu chuẩn bị để đối mặt với Lucis

Chương 47: Rắc rối nhỏ

Chương 48: Say và điều muốn nói của Tamaki

Chương 49: Luyện tập miệt mài

Chương 50: Những rắc rối của tình yêu

Chương 51: Khu rừng thần tiên

Chương 52:

Chương 53: Trận chiến giữa hai quái vật

Chương 54: "Vô diện" ra đời

Chương 55: Màn mở đầu

Chương 56: Nhất định phải chiến thắng!

Chương 57: Khao khát giống nhau, mục đích khác nhau

Chương 58: Ai mới là kẻ phản bội?

Ảnh minh họa

Chương 59: Sức mạnh của nhà vua.

Chương 60: Trận chiến kết thúc

Chương 61: Khoảng thời gian yên bình.

Chương 62: Chuẩn bị tiếp đón hoàng tử nước láng giềng

Tạm ngừng trong 2 tháng

chương 63:

Chương 64: Gặp lại

Chương 65: Bữa tiệc

Chương 66: Hôn phu

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Chương 67: Hoàng tử thách đấu

Chương 68: Đồng ý

Chương 69: Hôn lễ giả

Chương 70: Vị vua trẻ

Chương 71: Tin xấu

Ngoại truyện: Kí ức bị lãng quên

Đính chính

Chương 72: Lời cảnh cáo

Chương 73: Lời đe dọa và Domino

Chương 74: Giải quyết tăng cân

Chương 75: Hoàng hậu và nô lệ

Chương 76: Quỷ quyền

Chương 77: Tạ lỗi

Chương 78: Nhịp đập con tim

Chương 79: Chuyến hành trình dài bắt đầu

Chương 80: Xui xẻo với Elf

Chương 81: Bù nhìn không tai mắt

Chương 82: Lithi

Chương 83: Cô gái bị khinh ghét

Chương 84: Bí ẩn của di tích cổ

Chương 85: Âm mưu được chuẩn bị.

Chương 86: Âm mưu được thực hiện

Thông báo

Chương 87: Bóng tối tà ác

Chương 88: Kẻ bất tử

Chương 89: Thành viên mới

Chương 90: Dừng chân tại tiểu vương quốc

Chương 91: Xui xẻo

Chương 92: Cứu nguy

Chương 93: Đụng độ

Chương 94: Kẻ điều khiển kim loại

Chương 95:

Thông báo quan trọng

Chương 96: Những bông hoa không héo tàn

Loading...