Ba


Jellal hướng mắt về phía cô gái đối diện, cất giọng trầm thấp.
- Cô có gì muốn nói với tôi sao?
Vẫn là cái dáng vẻ ấp úng, cô ấy dường như phải suy nghĩ lâu lắm mới có thể nói được.

- À thực ra là...
Đảo mắt nhìn về phía Jerza, Akali tiếp tục:
-Tôi đã giúp Erza...
-...
- Lát nữa anh theo tôi đến bệnh viện, tôi sẽ đưa tờ giấy thật cho anh xem!
Không gian như dừng lại vào giây phút đó, chuyến tàu vụt qua thật nhanh. Anh vẫn đứng yên, tròn mắt nhìn cô.
Không thể tin vào những gì Akali đang nói, tim anh đập mạnh vì vui sướng.
Anh khom người xuống cạnh Jerza, ôm nó vào lòng thật chặt trước cái nhìn mãn nguyện của cô.
- Jerza ơi! Ba vui lắm!
Nó có đôi chút khó hiểu, ánh sáng vụt lên trong đôi mắt đen láy " Ba không đi nữa sao? "
- Không! Ba không đi đâu hết!
Tuyết vẫn rơi, trắng xoá khắp nền đất. Jellal mặc áo choàng dài màu đen càng làm tôn lên khuôn mặt trắng trẻo thanh tao của anh.
***
Anh nắm tay thằng bé, miệng cười không ngớt. Jerza nhìn anh, nó không hiểu tại sao nhưng lại thấy rất vui vì anh đã quyết định ở lại.
Họ đi đến đầu con hẻm, còn cách khu chợ phố một khoảng tầm vài trăm mét. Jerza chợt nhớ ra buổi hẹn với Asuka và Romeo, thế là nó chạy một mạch đến hội quán Fairy Tail, chỉ còn mình anh rảo bước tới nhà Erza. Thiết nghĩ, lần cá cược này anh đã thắng, nhưng với tính cách của Erza, cô ấy sẽ lại làm khó dễ anh nữa cho xem.
Khoé môi Jellal nhếch lên một cái " Như vậy càng thích "
Có tiếng gõ cửa, Erza đang thay đồ, vội chạy ra
-Ai đó?
-Là anh đây!
Giọng nói quen thuộc vang lên qua tấm cửa. Erza ngạc nhiên vô cùng. Rốt cuộc Jellal tới đây làm gì? Muốn làm phiền cô nữa sao?
Cô tính mở cửa càu nhàu anh 1 trận, nhưng chưa kịp hỏi han lý do anh lếch tới đây thì Jellal đã tự tiện bước vào trong. Bóng dáng anh cao to, vụt nhanh qua người cô như một cơn gió.
Theo tính toán của Erza thì lẽ ra giờ này, Jellal đã phải ở trên chuyến tàu đến miền đất xa xôi kia rồi chứ?
Chẳng nói chằng lành, anh mạnh tay bế Erza lên, rồi bước nhanh vào phòng.
Erza vùng vẫy tay chân, cô đánh mạnh vào ngực Jellal.
- Bỏ tôi ra. Anh đừng ép tôi phải đánh nhau với anh.
- Cứ đánh đi. Anh sẽ có được em bằng mọi giá.
Jellal quăng cô xuống nệm, anh đóng chặt cửa rồi lao lên như một con thú hoang. Hai mắt sắc sảo đến lạnh buốt sống lưng.
Erza nuốt nước bọt khó khăn, cô cau mày sợ hãi trước hành động quá khích của anh.
Cô tiếp tục ngồi dậy, dùng tay đánh vào ngực anh vài cái phản đối nhưng chẳng có tác dụng. Cô cố đánh mạnh hơn nữa, Jellal vẫn rất lì, có đau thì anh cũng quyết theo ý mình. Gương mặt anh từ lãnh đạm chuyển sang thèm khát. Cái áo màu trắng trên người anh bị cởi hẳn hết hàng cúc áo, để lộ nửa người trên cơ bắp đáng ngưỡng mộ. Anh để nguyên chiếc quần jean xanh và cái thắt lưng màu nâu ngang hông. Trước những đường nét đẹp như tạc đó, Erza thấy khắp cơ thể mình nóng rang. Tâm trí cũng hoảng loạn đôi chút. 4 năm rõ là quá dài để có thể tự nhiên như trước kia.
Cô không thể để anh ta toại nguyện, nhất quyết không. Erza bức bối chống cự nhưng Jellal vẫn quá khoẻ để cô có thể làm gì đó. Thấy cô bất lực, môi mỏng cong lên đầy khiêu khích.
Thân hình nặng nề đè cô ra, cởi phang chiếc áo thun mỏng màu kem. Vẫn là cái thói mạnh bạo như trước. Cô bị anh kiềm rất chặt, cổ tay đỏ cả lên. Mỗi lúc Jellal lại tiến gần hơn. Mùi hương bạc hà của anh vẫn rất dễ chịu, cô đã cố quên, nhưng suốt 4 năm qua vẫn không thể quên được. Cô nằm dưới anh đã hơi đỏ mặt. Bây giờ ngoài áo ngực ren đen ra thì phía trên cô đều phơi bày trước tầm mắt anh cả. Thậm chí là anh ta kéo cả dây áo cô trễ xuống.
Động tác của anh rất nhanh chóng và dứt khoát, không màn đến thái độ của cô.
- Bỏ tôi ra! Anh điên à?
- Em đã chơi xấu anh! Giờ phải nhận hình phạt chứ!
Jellal giữ chặt đôi tay trắng nõn phía trên, anh hôn khắp vào môi, vào cổ. Erza chợt run rẩy, hai chân cọ xát vào nhau, muốn bỏ chạy.
Khốn khổ cho cô là cơ thể đó còn săn chắc hơn lúc trước, mọi cố gắng chống cự đều là vô ích.
- Chơi xấu gì chứ? - Erza nhăn mặt, hai tay vẫn cố gắng cự quậy, giữ khoảng cách với anh.
Jellal dừng lại, móc trong túi quần ra một tờ giấy nhỏ
- Đây
Anh bày giấy xét nghiệm ADN ra trước mặt cô. " Kết luận: Jerza và Jellal cùng huyết thống "
-Tại sao anh? -Erza tròn mắt ngạc nhiên, bấy giờ cô mới nhận ra được việc làm "tốt" của bạn mình.
- Anh đã gặp Akali ở trạm xe và cô ấy vì không thể làm việc "xấu" như em yêu cầu nên đã nói anh nghe hết!
Vừa nói dứt câu, anh lại tiếp tục màn lột đồ.
- Bỏ ra đi mà! Tôi... đang tới kì....
-....
Jellal dừng lại suy nghĩ một lúc. Anh nhìn cô khó hiểu.
Sau đó lại tiến lên.
- Ơ đệch... Anh không tin...
Jellal nhanh trí mở hé cái quần ren nhỏ màu đen ra xem thử.
- Này! - Cô chẳng kịp trở tay, chỉ có thể hét lên một tiếng.
Anh cúi đầu ngó nghiêng ngó dọc rồi cất giọng trách móc " Sạch sẽ đến thế cơ mà. "
Vừa bị cô làm cho mất hứng, Jellal rất muốn đáp trả, anh tiến lại gần hơn khiến Erza phải dịch đến tận thành giường. Anh nhau mày nhìn vẻ mặt hoảng sợ của cô gái đối diện.
- Đã tới đâu! Em lại nói dối anh, anh phạt em nặng gấp 10 lần luôn!
- Đừng...
Cô dồn hết sức đẩy cái đầu ngoan cố của anh ra khỏi vùng ngực mình. Mà anh cứ một mực tiến tới không chịu lui. Sức ép cộng với sức nặng khiến cô hoàn toàn bất lực.
Kháng cự đến rã rời tay chân, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cứ cái đà này, cô lại bị anh" làm nhục" nữa cho xem. Cô nên thử dùng phép thuật chứ nhỉ? Erza nghĩ " Phải rồi. Tại sao cô lại quên mất. Cô là pháp sư mà. Pháp sư mà bị làm nhục như vậy sao? Ít nhất cũng phải thử dùng hết sức chống cự chứ? "
-...
Mọi thứ dường như đã nghiêng về phía Jellal cho đến khi...
Vị cứu tinh của cô cuối cùng cũng cất tiếng gọi.
- Mẹ à! Mẹ có nhà không?
Anh giật mình, buông cô ra. Giọng nói lanh lảnh từ ngoài cửa vẫn không dứt.
- Sao không ai trả lời con hết vậy?
Bên trong phòng, Jellal vẫn nằm trên Erza, cô ở dưới, đưa đôi mắt nâu nhìn chăm chăm gương mặt nghiêng thanh tú của người đàn ông đối diện, nghe Jerza gọi, anh bực bội quay mặt ra cửa than vãn.

- Cái thằng nhóc chết tiệt này, dám phá đám bố nó!
Anh kéo áo lên, cúi nhìn Erza với vẻ mặt đầy thất vọng. Ánh mắt đó làm tim cô đập mạnh một nhịp. Erza ôm chầm lấy phần ngực đã bị bung mất dây áo ngực. Cô cũng nhanh chóng mặt áo vào.
Jerza trề môi chờ đợi. Rồi nó quyết định bước tới mở cửa. Nó ngạc nhiên ô lên một tiếng. Bên trong không có khoá trái cửa.
*Cạch*- cánh cửa nâu sẫm mở ra
- Mẹ đây rồi!
Nó nhìn Jellal nhau mày.
- Chú! À không! Ba ơi! Sao ba lại ở đây?
- Tại vì ba là ba của con. Con hỏi thừa quá Jerza.
-...
Nó đã kêu anh bằng ba! Vậy thì chắc là anh đã nói nó nghe rồi. Anh tưởng làm vậy thì cô sẽ động lòng vì Jerza mà tha thứ cho những hành động nhẫn tâm trước đó hay sao?
Jerza vui vẻ chạy tới ôm lấy Erza
- Hai người đang ngủ à? Sao con gọi mãi mà không ai trả lời vậy?
- Tại anh ta ăn hiếp mẹ đó Jerza. Con qua đây bảo vệ mẹ đi!
Nó chạy lại phía Erza, giang tay che chắn dù chỉ đứng tới đùi cô.
- Ba à! Sao ba lại ăn hiếp mẹ con
Sao nó tin người thế nhỉ?
- "Ăn" và "hiếp" mẹ con sao? Hm... Ừ nghĩ cũng đúng...
...
...

- Ế bậy bạ! Làm gì có chuyện đó! Mẹ con không ăn hiếp ba thì thôi chứ làm gì có chuyện ngược lại!
- Nói lung tung gì vậy tên kia?
Cuộc cãi nhau khiến thằng bé bàng hoàng.
- Không lẽ con ở với mẹ lâu vậy rồi mà không hiểu tính khí của "chị đại" sao?
- Ba nói đúng, con sẽ bảo vệ ba
Nó hạ tay xuống, qua đứng cùng Jellal
- Ừ ngoan lắm! Con trai cưng! anh xoa đầu nó, nở nụ cười cười mãn nguyện. Nhìn từ góc độ của Erza, hai người thật sự rất giống nhau.
- Jerza à, con không thấy tay mẹ đỏ hết rồi sao? Anh ta đã làm mẹ đau lắm đó!
Erza vừa nói, vừa giơ cái cổ tay đỏ ửng vì bị Jellal tóm chặt lúc nãy ra.
- Nhưng mà! Con thấy ba có vẻ tội nghiệp hơn ạ
Được Jerza lên tiếng bênh vực, Jellal liền làm nũng.
- Ừm Ừm... chỉ có con là hiểu ba
Erza lấy tay đặt nhẹ lên trán, nhắm mắt cất giọng " Con với cái, nuôi tới từng tuổi này mà nó cũng chả biết thương mẹ nó! "
- Mẹ à! Đừng ăn hiếp ba nữa mà!
....
Jerza chỉ mới gặp anh vài lần mà nó đã mến anh đến vậy rồi. Thật sự khiến Erza thấy tủi thân. Nhưng cũng chẳng trách nó làm gì cho mệt, đành kiềm chế cảm xúc lại.
- Được rồi! Ra bàn ăn cơm đi!
Anh cũng thản nhiên bước đi theo thằng cu Jerza.
Erza khó chịu ra mặt. Cô gằng giọng nhắc nhở.
- Anh không về à? Mặt dày quá vậy?
- Không! Đây là nhà anh! Về đâu nữa?
- Anh nói lại coi đâu là nhà anh? Nhà này nhà của anh hồi nào?
- Ở đâu có vợ anh. Có con anh thì ở đó là nhà anh!
Cô thở dài, biết Jellal vốn lầy, nên có đuổi cũng vô ích. Cô bỏ đi vào bàn ăn cơm. Jellal nhìn cô cười thích thú.
Anh ngồi kế Erza, liên tục gắp thức ăn vào chén cho cô. Mặt ah tươi như hoa. Thi thoảng lại nhìn cô cười nham nhỡ.
- Em ăn đi! Ăn nhiều vào!
Trái lại, Erza thì cứ phớt lờ anh đi, chẳng nói chẳng lành, chỉ cố ăn cho xong bữa. Gương mặt lạnh tanh. Còn thằng nhóc, nó ngồi đối diện 2 người nên thấy hết, nó chỉ biết thở dài trước sự cố gắng của Jellal.
***
Vừa kết thúc bữa ăn, Jellal đã nhanh chóng thu dẹp chén dĩa, rửa sạch từng cái một. Erza biết anh đang cố lấy lòng cô, liền cất giọng.
- Ăn xong thì về giùm tôi đi! Để đó tôi lo được. Chủ không để phiền khách.
- Mẹ đừng đuổi ba con mà! Con đi theo ba luôn bây giờ! - Jerza ngồi ở ghế sofa, quay đầu nhìn cô, nói dứt khoát một câu.
Jellal xong việc, cảm động bế nó lên tay hôn nhẹ vào má.
- Con trai ngoan quá!
Nhưng mà... Erza thì đã chịu đựng hết nổi rồi.
- Lần cuối cùng tôi nói nhẹ nhàng, anh có nhà thì đi về nhà anh đi. Đừng ở đây làm phiền tôi nữa.
- Không được. Con nói rồi đó, con sẽ theo ba luôn.
- Con muốn vậy sao?
Jerza gật đầu, mắt đối mắt với Erza, chẳng hiểu sao, Jellal lại thấy bất an vô cùng.
...
***
Khắp thành phố bây giờ đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, dưới mặt đất là lớp tuyết không ngừng dày thêm như truyền cái giá lạnh đến bậc thềm của ngôi nhà.
- Ba ơi ngoài này lạnh quá cơ! - Nó vừa nói vừa xoa xoa tay.
Hai cha con ngồi trước cửa nhà, co rúm lại vì cái tiết trời khắc nghiệt của buổi tối mùa đông. Cả hai mặt áo ấm, đeo ủng. Có cả nón và găng tay.
- Ai mượn con chơi ngu! Nói vậy chi để mẹ con đuổi cả hai đi luôn!
- Chứ con phải nói thế nào hả ba!
- Con phải năn nỉ

1 2 »