Chuyện Cũ

2 tháng sau khi t/b chuyển nơi ở, cuối cùng Yoongi cũng tìm được cô. Anh đã tát thật mạnh và gương mặt cô gái mình yêu thương trong sự oán hận:
- Tại sao em lại bỏ đi như vậy? Tại sao em không nghe anh giải thích?
- Em không muốn nghe điều gì cả. Em mới là kẻ đến sau. Tại sao anh lại phụ bạc một cô gái ngây thơ như vậy, tại sao anh lại lừa dối cả em?
- Anh không phục bạc JiAh, cô ấy yêu anh nhưng đâu có nghĩa là anh phải yêu lại cô ấy. Anh không biết chuyện cô ấy nói với em là như thế nào nhưng anh dám chắc mối quan hệ của anh và JiAh chưa bao giờ là người yêu của nhau cả.
- Em không muốn nghe nữa. Em thấy cô ấy cần anh và hãy đến bên cô ấy, em có thể quen được với việc không có anh.
Sự kiên quyết và ngang bướng của t/b làm Yoongi như muốn phát điên. Anh tức tối quay trở về... T/b đã muốn chạy theo để níu chân người đàn ông mình yêu nhưng rồi chút sĩ diện đã khiến cô không thể nào làm được điều đó. Sự quay lưng đó của Yoongi cũng là chính thức chấm dứt tất cả. Cho tới giờ, t/b đã bước sang tuổi 25, gần 7 năm đã qua đi...
T/b khép chặt lòng mình sau cuộc tình đó. Khi cô nhận ra mình sai lầm cũng là lúc cô biết tin Yoongi đã lấy JiAh làm vợ. Niềm tin trong t/b sụp đổ. Nhanh như vậy, mới chỉ có vài tháng mà Yoong đã quyết định ngược hoàn toàn với lời anh nói. T/b hận Yoongi, hận chính mình đã không đủ can đảm để níu giữ tình yêu.
Nhưng có một sự thật là, vì sự tàn nhẫn và cự tuyệt của t/b mà Yoongi lấy vợ. Yoongi lấy vợ như một cách để trả thù tính ương bướng của t/b. Còn giờ đây, t/b sống đơn độc như một cách trả thù sự thay đổi của Yoongi.
Ở cái tuổi 30, nhìn bạn bè đi về có nơi, có chốn t/b mới thấy mình đã quá sai lầm. Cô vẫn ôm ấp trong tim mối tình đầu cay đắng đó.
Gượng dậy sau trận ốm, t/b thấy mình cần phải làm một điều, làm cái điều mà suốt 12 năm qua cô đã bao lần muốn mà không làm nổi. T/b quyết định đi tìm Yoongi. Cô muốn biết cuộc sống của anh giờ ra sao. Cô muốn nói với anh về một sự nối lại. Biết đâu, cuộc đời lại cho cô một cơ hội để làm lại từ đầu:
- Em trông gầy hơn nhiều so với trước kia

Yoongi nhìn t/b đầy đau xót.
- Em ở một mình nên nhiều khi cũng lười nấu nướng, không chịu chăm sóc bản thân. Anh sống tốt chứ? Anh và vợ... ổn không?
- Anh có hai nhóc, một nam, một nữ, chúng đều ngoan và kháu khỉnh. Vợ chồng anh ổn cả.
Câu nói của Min Yoongi đã chấm hết mọi hi vọng trong t/b. Nhưng cô không cho phép mình từ bỏ. Năm xưa cô đã từ bỏ để rồi làm mất người mình yêu. Giờ đây cô sẽ không dừng lại nếu như chưa thử tới điều cuối cùng.
T/b đưa tay nắm lấy bàn tay của người đồi diện:
- Anh à, em biết, anh còn yêu em. Nhìn vào đôi mắt anh là em hiểu điều đó. Hãy tha lỗi cho em năm xưa đã quá ngây dại. Hãy cho chúng ta một cơ hội được không?
Yoongi đưa bàn tay còn lại nắm lấy tay t/b, anh nhìn cô âu yếm:
- Em đừng buồn và sầu khổ như vậy nữa. Mọi chuyện đã qua rồi em ạ. Giờ đây anh đang hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình. Vợ anh là cô gái tốt. Cô ấy đã cố gắng rất nhiều và anh không phải là gỗ đá để không biết rung động. Xin lỗi em...
T/b khóc và lao ra khỏi quán cà phê... Cô không dám quay đầu nhìn lại. Yoongi thấy lòng mình xót xa nhưng anh không đuổi theo để giữ cô lại. Chẳng để làm gì cả vì anh không thể bỏ vợ, bỏ con mình. Hạnh phúc, tình yêu cũng là cơ hội, khi nó đến nếu không nắm giữ ắt sẽ ra đi... Tình yêu đâu phải món quà trao tặng cho kẻ khác...
Yoongi nhìn theo t/b: "Xin lỗi em... Tình yêu ấy đã qua mất rồi"

Loading...
Danh sách Chap
Loading...