Cá Tháng Tư

Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Lúc khiến hắn thấy thật nhanh, lúc lại khiến nó thấy thật chậm. Hai con người, hai nơi khác nhau vẫn luôn ngóng tin của nhau.Nó đã nhận được tin của hắn nhưng nó không trả lời. Không biết hắn thế nào nữa. Thật sự thì nó cũng muốn hồi âm hắn lắm nhưng rồi lại nhớ đến cái ngày hôm đó, cái nỗi đau đè nặng lên tâm trí, lên đôi tay nó và chặn lại họng nó khiến nó không thể trả lời hắn.
Nó sợ nó sẽ hi vọng hão huyền thêm nên nó chỉ biết giữ im lặng thế thôi. Nhưng nó cũng cá cược, nếu hắn thật sự thích nó thì hắn vẫn kiên trì kể cả khi nó không cho hắn một cơ hội nào. Nó vẫn ngày ngày chờ đợi một tin nhắn đặc biệt từ hắn chứ không phải những tin nhắn, lời nhắn liên tiếp chỉ hỏi xem nó thế nào bây giờ. Có phải nó quá ngu ngốc, quá tham lam không nhỉ?
Còn hắn, hắn đang phải sống trong những ngày chờ đợi, những ngày đấu tranh nội tâm ác liệt. Hắn lao đầu vào làm việc để quên đi hình bóng của nó nhưng cũng không thể làm việc mãi được. Chỉ cần một giây phút nghỉ ngơi là hắn lại nhớ đến nó. Hắn thắc mắc không biết nó có xảy ra chuyện gì không mà lại chẳng liên lạc với hắn. Máy bay của nó hạ cánh ở Nhật an toàn, đó là thông tin hắn nghe được từ người họ hàng của nó.
Vậy rút cuộc thì có chuyện gì mà nó không liên lạc với hắn? Lòng lại không khỏi sợ hãi. Mà thực ra thì đến lúc này hắn đã có thể chắc chắn được rằng, hắn thích nó. Thật sự thích nó. Vậy thì hắn gọi điện cho nó đi. Chỉ cần nói ra thôi. Nhưng hắn lại sợ nghe được rằng nó đã có người khác. Hắn thật sự sợ. Rất sợ.
***
Ngày chủ nhật rảnh rỗi, hắn trở lại khu vui chơi gần nhà nó. Ngồi xuống bên cạnh một cái cầu trượt, hắn chìm vào nỗi nhớ miên man.
– Chú ơi!
Tiếng gọi non nớt thức tỉnh hắn. Hắn quay sang nhìn cậu bé bắt chước kiểu ngồi bó gối của hắn.
– Sao vậy nhóc?
– Ưm... T/b đại tỷ bao giờ về ạ?
Nghĩ mà hắn thấy buồn cười. Nó kém hắn có 6 tuổi mà một đứa nhóc gọi hắn là chú còn gọi nó là đại tỷ. Làm như hắn già lắm ý nhưng thôi hắn kệ.
– Chú cũng không biết nữa.
Hắn miệng cười với nhóc đó nhưng ánh mắt không giấu nổi nỗi buồn vô hạn. Hắn thật sự cũng muốn biết lắm nhưng nó không cho ai nói với hắn cả. Được rồi, tối nay hắn sẽ gọi điện cho nó.
Đúng hơn là hắn canh giờ để gọi. Nếu hắn gọi lúc nó đang tỉnh táo thì nó chắc chắn sẽ không bắt máy đâu nhưng nếu lúc nó đang ngái ngủ thì...
Quả đúng như hắn nghĩ, nó đã bắt máy.
– Alo...Cái giọng lè nhè của nó khiến hắn không khỏi bật cười. Trong tim cũng dâng lên một niềm xúc động đến nghẹn ngào. Ôi, cái giọng làm hắn nhớ điên nhớ đảo suốt một thời gian dài đây mà...
– Ai đấy? Không nói cúp máy nhá!
– Không, không. Đừng cúp máy! Là anh đây...
– Anh... là...
Nó vội bật dậy. Giọng này, sự ấm áp này, nó đã nhớ nhung biết bao. Nước mắt không kiềm được đã lăn dài trên má.
– Alo, T/b, em còn ở đó không?
Nó cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào.
– Còn. – Vẻn vẹn một chữ ấy thôi nhưng cũng đủ để hắn nhận ra nó đang khóc. Nhưng hắn không hỏi gì hết. Hắn nghĩ hắn cần làm ngay trước khi lí trí cũng chết đứ đử theo con tim vì giọng nói của nó. Thu hết can đảm, hắn nhắm chặt mắt lại, thốt lên:
– Anh Yêu Em!
Thế là cúp máy luôn. Hắn không muốn nghe nó nói thêm cái gì hết. Hắn sợ lắm. Nhưng hắn nào biết 3 tiếng 8 chữ ấy đã khiến cô gái bé nhỏ kia tim ngừng đập 1s rồi lại đập loạn lên như thể chưa bao giờ được đập.
Nó mỉm cười. Nụ cười hạnh phúc trong dòng nước mắt ấm áp. Nó không nhắn tin lại cũng không gọi điện cho hắn. Nó chỉ biết cười cho đến khi đã chìm sâu vào mộng đẹp.
***
3 năm sau.
Kể từ hôm đó, hắn với nó lại chẳng còn liên lạc gì nữa. Hắn không dám gọi hỏi nó và lại tiếp tục cống nạp tất cả (trừ trái tim) cho con quỷ công việc.
Còn nó thì...
Ai da, không biết thần Cupid có hiểu được cho tấm lòng của nó không. Nó rất sợ yêu xa!
Máy bay từ Nhật đến Seoul tiếp đất an toàn. Cuối cùng thì nó cũng đã được trở lại Hàn Quốc thân yêu. Hít lấy một hơi thật sâu, nó cảm thấy thoải mái hơn biết mấy. Đúng ra nó định đi về Busan, nhưng nghĩ đến việc sẽ là anh bất ngờ liền đổi Busan thành Seoul.
Và...
Đúng là cái nơi để nó...
trở về

...
...cộc...cộc...
– Chị vào đi trợ lý.
Hắn cứng họng. Nào có phải thư ký Lee đâu.
– Anh nhớ trợ lý của mình vậy sao? Có cần em gọi giúp không?
Hắn vô thức lắc đầu.
Người con gái hắn yêu, người con gái đã đẩy hắn vào những nỗi nhớ dai dẳng, người con gái đã khiến hắn sa lầy với con quỷ công việc...Người con gái ấy...đang đứng trước mặt hắn đây rồi. Ngay tức khắc, hắn chạy đến ôm chầm lấy nó.
Hắn ôm thật chặt, thật chặt để thỏa nỗi nhớ nó. Và để nó cảm nhận được tình yêu của hắn, trái tim của hắn đang điên loạn vì nó thế nào.
– Anh, em ngạt thở!
– Kệ em! Cho anh ôm em một lát nữa thôi.
Nó bật cười:
– Sao không gặp anh có 3 năm mà anh đã trở nên bá đạo thế này?
Hắn chẳng đáp lại. Đáng lẽ hắn phải là người đem nó lên thớt để chặt chặt băm băm vì khiến hắn thành ra thế này mới đúng. Nhưng còn lâu, hắn đâu nỡ làm thế. Sau ngần ấy thời gian, hắn nhận ra rằng: Làm tổn thương nó chính là tự làm tổn thương con tim bé bỏng của mình.
Hai người lại kéo nhau ra khu vui chơi gần nhà nó. Nhìn lũ trẻ chơi đùa nó muốn quay lại ngày xưa quá. Như rồi chợt nhớ ra điều gì, nó mỉm cười quay sang nhìn hắn. Đúng lúc bắt gặp ánh mắt đầy thương yêu của hắn. Hắn bối rối ngó lơ đi. Nó cố nín cười:
– Anh, em yêu anh!
Hắn ngạc nhiên quay sang nhìn nó. Vẫn ánh mắt chân thành, ấm áp nhưng vẫn lộ ra cái nét tinh nghịch. Cái nét tinh nghịch ấy khiến hắn chột dạ.
– Ngày Cá tháng tư, nhóc ạ!
Hắn vẫn thích gọi nó là nhóc thế đó. Nó cũng thích như thế. Lần này hắn không xoa đầu nó nên nó cũng chẳng dậm chân bỏ đi. Nó cười, hỏi hắn:
– Anh biết tại sao có ngày Cá tháng tư không?
– Có. Anh thuộc làu rồi nhé. Nước Pháp được cho là quê hương của ngày Cá tháng Tư. Năm 1564, vua Pháp là Charles IX, lúc đó 14 tuổi, quy định ngày 1 tháng 1 là ngày đầu năm thay vì 1 tháng 4 như dân chúng vẫn dùng trước đó. Quyết định này được áp dụng năm 1567.
Tuy nhiên, do phương tiện liên lạc rất lạc hậu nên nhiều người không nhận được tin đổi lịch. Những người này tiếp tục coi ngày 1 tháng 4 là năm mới và bị những người khác cười vì điều này, người nào bị lừa sẽ gặp rất nhiều may mắn trong cuộc sống.
Nó nhăn mũi:
– Xì, thế nào cũng đòi nói.
– Thế em biết không?
– Đương nhiên là em biết. Nghe nè, hằng ngày thì thật khó để ta có thể diễn đạt tình cảm thành lời. Có ngày hôm nay thì mọi tình cảm sẽ dễ dàng được nói thành lời hơn. Mọi thứ ngày hôm nay có thể không phải là giả dối đâu. Ngược lại, nó sẽ là chân thành. Với lại, nó còn được coi là NGÀY TỎ TÌNH AN TOÀN NHẤT THẾ GIỚI!!!
– Tại sao? – Hắn ngu ngơ hỏi lại – Bởi vì nếu thành công là trời cho, còn nếu thất bạn thì chỉ là trò chơi. Còn nữa nhé, trong các câu chuyện tình yêu, có rất nhiều tình yêu cũng bắt đầu từ ngày này đó thôi.
Hắn phụt cười.
– Em lấy đâu ra cái lí luận đó vậy?
Nó quay sang nhìn hắn:
– Từ trái tim em. Nên với em, 1/4 không phải là Cá tháng tư. Đó là ngày em chân thành nhất. Còn phản ứng của người ta khi ấy cũng là câu trả lời mà em cần nhất. Nếu họ tin sái cổ tức là họ tha thiết cần điều ấy còn nếu họ không tin thì là ngược lại rồi, họ chỉ coi như em đùa.
Hắn ngây ngốc nhìn nó. Hai người chợt chìm vào im lặng. Vậy phản ứng trước đây của hắn khác nào...
– Vậy hôm nay với em có phải là ngày Cá tháng tư không?
Nó quay sang nhìn hắn mà lòng thất vọng tràn trề. Có gì khiến hắn không tin tưởng nó thế nhỉ? Được rồi đã thế thì...
– Nếu em nói hôm nay đối với em là Cá tháng tư thì sao?
– Thì nói dối anh thêm lần nữa đi.
Rồi hắn ôm nó thật chặt. Nó thoáng ngỡ ngàng rồi cũng ôm lấy hắn. Một cái ôm đong đầy một tình yêu chân thành ngày Cá tháng tư.
Và từ đây, hắn với nó sẽ viết tiếp một câu chuyện tình yêu bắt đầu từ ngày Cá tháng tư...
••••••••END•••••••
Đợt này HE cho mấy thím khỏi đòi lột quần tui :))

Mục Lục Truyện

Warning: Unknown: write failed: No space left on device (28) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/var/lib/php/session) in Unknown on line 0