Ngày Mai Người Yêu Tôi Lấy Vợ

Sáng hôm sau vừa đến tôi đi thẳng đến nhà anh, từ đằng xa đã rất đông người, rất náo nhiệt. Tôi đến trước cửa và nhìn vào nhà.... Họ đang làm lễ tân hôn, anh rất bảnh bao trong bộ áo vest còn cô dâu ...thật lộng lẫy đang vui cười trao cho nhau nhẫn cưới. Nhưng mà có điều gì đó không đúng, chẳng phải chỗ đó là để cho tôi đứng, áo cưới cho tôi mặc, nhẫn cưới cho tôi đeo hay sao? Tôi suy sụp và không còn đứng vững được nữa, mắt tôi đỏ hoe .... Anh đã quên rồi, quên những lời hứa hẹn cùng tôi, những câu nói yêu thương và đã quên luôn những kỉ niêm mà có lẽ cả đời này sẽ mãi nằm trong tim tôi. Tôi đã trao trọn cho anh tất cả những yêu thương rồi, vậy mà giờ đây cái cảnh tượng trước mắt nó lại đang diễn ra như thế, nó quá ảo và nó không thật một chút nào. Giá như đây chỉ là một giấc mơ thì tôi sẽ đập đầu vào cạnh giường để bừng tỉnh lại. Nhưng không phải....đó là sự thật, sự thật nó phũ phàng như thế đó. Tôi thoáng nghe được hai bác đang ngồi phía ngoài nói chuyện với nhau
"- tôi nghe nói thằng NamJoon nó thương con nhỏ nào đang học đại học, mà khổ cái nội nó yếu rồi nên muốn nó cưới liền, với lại gia dình cô dâu này thân thiết với nhà nó nên nội nó kêu cưới luôn, ba mẹ nó cũng khó xử lắm nhưng nội nó muốn là phải làm theo.
– tôi nghiệp thằng NamJoon, tội nghiệp con người yêu của nó nữa bà ạ!
– thằng NamJoon nó cưới người nó không yêu.. Sau này không biết nó có hạnh phúc không nữa."
– cũng là duyên số trời định sẵn rồi thì cứ chúc phúc cho cháu nó"
"Duyên số", nếu là do duyên số thì tôi muốn gào thét lên trách ông trời sao quá nhẫn tâm. Tôi nhìn anh không chớp mắt, tôi nhất định phải chứng kiến rõ cái ngày anh hạnh phúc...và là ngày tôi không thể quên. Buổi lễ đã xong, anh và cô ấy đi ra tiếp khách, dù tim tôi đau và muốn phá nát cái đám cưới này nhưng lí trí không cho phép tôi làm như thế vì dù có làm gì thì "gạo đã nấu thành cơm" rồi. Tôi chợt thấy anh nhìn tôi, hai đôi mắt nhìn nhau sâu thẳm từ tận đáy của con tim. Tôi thấy mắt anh long lanh khi thấy tôi....còn tôi thì ráng gượng tất cả để lấy lại bình tĩnh. Tôi quay đi, anh chạy theo tôi và nắm lấy tay tôi
– em..
– anh đừng nói gì hết, em biết tất cả rồi
– anh ..anh xin lỗi- tay anh rung lên, nước mắt tôi sắp trào ra... Không được.. Tôi không được khóc
– Em chúc anh hạnh phúc, quay về đi đừng để vợ anh đợi lâu..em ổn mà , đừng lo cho em..
Tôi buông tay anh ra và quay đi, có lẽ giây phút đó cả cuộc đời này tôi không thể nào quên được. Tôi muốn nói với anh nhiều lắm, tôi muốn trách anh tại sao không nói cho tôi biết, sao lại đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy, anh thật độc ác..."anh à em không ổn tí nào". Nhưng tôi không làm vậy, bởi mọi chuyện là do gia đình anh đã sắp xếp cả rồi, tôi lấy quyền gì mà lên tiếng. Việc tôi nên làm bây giờ là trở về trường đại học để quên đi tất cả.
Khi về trường tôi dồn hết sức vào học tập, rồi đi làm thêm thật nhiều để tôi không có thời gian để nghĩ về anh. Nhưng tôi đã sai lầm, càng trốn tránh thì lại đau thêm nhiều hơn, anh hiện hữu cả trong những giấc mơ nên điều quên đi anh là chuyện không thể. Chúng tôi có quá nhiều kỉ niêm với nhau đâu phải nói quên là quên đi được. Sau khi ra trường, tồi không trở về quê dạy học như ước mơ của tôi và cũng như mong muốn của ba mẹ mà tôi xin về dạy học ở một nơi khác. Bởi tôi chưa sẵn sàng để đối mặt với tất cả mọi chuyện đã qua.
***
Bảy năm trôi qua với nghề dạy học, tôi chưa từng có thêm một cuộc tình nào nữa, tôi sợ yêu, tôi sợ đau, tôi sợ lắm. Tôi chưa thể quên anh, tôi tự thấy bản thân thật ngu xuẩn khi cứ vấn vươn với người đã có một gia đình đầm ấm, nhưng biết làm sao đây khi tôi quá yếu đuối. Và giờ đây cũng đã bảy năm rồi, tôi không muốn phải trốn tránh nữa đâu, tôi sẽ chuyển về quê nhà và sống với ba mẹ. Tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi, nếu có gặp anh thì cũng sẽ xem như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Vừa chuyển công tác về thì tôi đã nhận được chủ nhiệm lớp một. Đầu năm thật sự sẽ rất uể oải, tôi phải ghi chép thông tin học sinh để chuyển lên trường. Tôi sững sờ khi mở học bạ của học sinh Kim JiHoon có ba tên là Kim NamJoon, trái đất này tròn đến thế sao?? Đúng là trêu người mà. Bé JiHoon y hệt anh còn bé vì tôi đã từng xem qua hình, nó rất thông minh, mau tiếp thu bài, tôi thấy thương nó lạ thường, đáng lẽ tôi phải ghét nó mới đúng chứ.... Nhưng thân là giáo viên tôi không thể làm như vậy. Hôm nay ra về tôi thấy uể oải khắp cả người, dạy lớp mệt đâu phải chuyện dễ.
– a... Ba.

– lại đây nào con
Giọng nói hết sức quen thuộc, tim tôi như ngừng lại. Tôi quay sang nhìn thấy anh..ánh mắt ấy...gương mặt ấy...nụ cười ấy... Hết sức quen thuộc, chỉ là tất cả đều không thuộc về tôi thôi
– Em... Em về đây dạy rồi sao? Em khỏe chứ?
– Em khỏe, còn anh?
– Bao năm qua anh đã liên lạc cho em rất nhiều để hỏi thăm nhưng không được và cũng không ai biết cả.
– À e đổi số điện thoại, chủ yếu là phục vụ trong công việc nên không ai biết đâu
– Em vừa chuyển về đã dạy con anh rồi, em dạy dỗ nó hộ anh nhé!
– đó là trách nhiệm của em mà, anh yên tâm.
– Em dạo này thế nào rồi, có yêu ai chưa
-em...em
Reng..Reng..
– xin lỗi anh có điện thoại..."alo anh nghe...rồi rồi..anh đang dắt con ra."-anh quay sang tôi- À anh dắt nó về trước nhé, hôm nào anh sẽ trò chuyện với em.
– Vâng, chào anh!
– đi thôi con trai, mẹ đợi kìa.
"em chưa yêu ai đâu anh, lỗi là do anh đó", tôi nhìn anh bước đi, tim tôi đau lắm chứ, tại sao tôi không thể ngăn được dòng cảm xúc của mình. Anh chỉ thấy tôi một cô gái mạnh mẽ khi đang nói chuyện với anh mà anh đâu biết khi anh bước đi có một người đang khóc bên cửa sổ.