T W O

7.am, chủ nhật.
- Này 2 đứa.
Mẹ đứng ở chân cầu thang gọi.
- Dạ? Samuel thò đầu xuống.
- Sam à! Gọi chị con hộ mẹ với. Con gái gì mà ngủ trương cả mắt như thế này.
Samuel nhanh nhảu chạy đến phòng Min, đẩy cửa vào, gọi ầm.
- DẬY MAU!!!! KIM HAE MIN!!!!
- Aish!!!! Thằng nhóc này! Đã nói là không được gọi chị mày như thế rồi mà.
Min ném luôn cái gối trên tay cô vào mặt thằng em tội nghiệp. Rồi làu bàu 1 hồi lâu mới vác xác đi làm vệ sinh cá nhân.
Dưới bếp vang lên âm thanh xào nấu, mẹ đang làm món mì xào kim chi cho cả 2 đứa. Tiếng nhạc vang lên từ chiếc radio cũ trên kệ tủ.
- Mẹ!!! Thời buổi nào còn nghe cái nhạc này?
Min vừa làu nhàu vừa đi vào bếp, cô lục tủ lạnh lấy ra 1 lọ nước ép, rót đầy ra cốc, tu 1 cái hết nhẵn cốc. Mẹ lúc này mới quay ra, đập vào đầu cô 1 cái.
- Con gái mà dậy muộn như này là hỏng.
Cô đảo mắt cho qua.
- Hỏng gì chứ? Sau này con chẳng lấy chồng đâu mà lo.
- Đứa nào chịu hầu mày thì mẹ phải gả cho nó bằng mọi giá.
Bà đánh yêu Min, vừa lúc cậu con bước vào, thằng nhỏ nhìn mẹ, mặt làm bộ nghiêm trọng hỏi.
- Gả chị con cho ai vậy?
- Thằng hàng xóm bên cạnh ấy.
Bà đùa lũ trẻ.
- Mẹ!!!!- Min lớn giọng.
- Con ứ chịu đâu!!!! Để chị ở lại chơi với con.
- Ơ kìa Sam 😅 mẹ đùa con thôi mà.
Thằng nhỏ cười nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống ghế.
Mẹ đặt 2 đĩa mì, kèm theo là bát súp miso nóng hổi. Bảo 2 đứa.
- Mẹ đi làm nghe, tý nữa anh Hoseok sang đây đấy. Nhớ xử sự tốt nhe.
- Ai đón mẹ vậy? Chú Jung à?
Bà giả vờ ho cho qua, Min thoáng phì cười vì biểu hiện đó. Đúng là có già thì tình yêu vẫn không chết mà.
Bà ra ngoài, căn nhà thiếu vắng đi 1 người, không khí hơi tẻ nhạt.
Nhưng điều đó không ngăn chặn nổi tiếng ồn ào của 2 chị em nhà Kim trong căn bếp.
- Ăn nghiêm túc, không chọc cười.
- Chị mày biết thừa rồi nhé, con bé ấy là ai thế?
- Chị be bé mồm thôi.
Samuel đưa tay lên bịt miệng cô, quan sát xung quanh như thể đang có người theo dõi họ.
- Thôi nào ^^ ha ha! Chả phải là Sam nhà ta đã biết....
- Chị im đi được không? 😣
Cô cười phá lên vì biểu hiện của cậu em, bây giờ thì cả nhà đang chìm đắm trong tình yêu :))))
- Có phải chị rất mến Hoseok hyung?
Thằng em nói ra như nắm được thóp của đứa chị, Min sặc nước và ho khù khụ.
- À há :)
Kính koong!!!!!
Người đến đây giờ này chỉ có thể là Hoseok.
- Ra mở cửa đi Sam.
- Chị đi mà mở.
- Mày có đi không? Giọng cô nhẹ nhưng chứa đầy sát khí. Làm cho cậu đổ mồ hôi hột.
Cậu chạy ra mở cửa, Hoseok nhào vào ôm Samuel và vỗ vai thằng em.
- Vất vả nhiều rồi, bây giờ chú cứ đi chơi đi, để anh lo cho.
Samuel nhìn Hoseok với ánh mắt biết ơn, rồi cậu lấy xe phóng thẳng.
Min nhận ra chỉ còn cô và anh ở trong nhà, phần thì ngượng không chịu nổi, phần thì hơi khó chịu 1 chút. Cô để ý rằng anh đem theo 1 cái va li cùng 1 chú chó nhỏ.
Anh nhìn bạn, rồi lại nhìn chú chó, bế nó lên và đưa cho bạn.
- Chào Min, làm quen với Mickey của anh đi nè.
Cô đón lấy nó, nó sà vào lòng Min, dụi dụi đầu làm nũng. Cô chợt hiểu, chạy vào trong bếp tìm đồ ăn cho nó.
- Đây, thịt hộp của em đây.
Mickey sủa lên 1 tiếng đầy thích thú, nhào vào cái bát và ăn ngấu nghiến.
Hoseok chứng kiến cảnh đó mà lòng không hiểu sao lại nôn nao và khó chịu đến lạ, sao lại đi ghen với 1 chú chó để làm gì?
Anh cố tình hắng giọng để cô nhận ra rằng anh vẫn còn tồn tại trong căn phòng này.
- Anh nghĩ là anh sẽ đến đây sống 1 thời gian..... không sao chứ?
- Dạ... không, anh cứ ở đây đi.
Min hơi rối trí vì từ trước đến nay cô chưa từng ở chung với 1 người con trai khác trừ bé Samuel ra. Bất đắc dĩ phải đồng ý thôi.
Anh cười trừ nhìn cô, 2 người im lặng 1 lúc lâu......









































"Sweet sixteen, sixteen, sixteen...."
Điện thoại ở trên bàn đổ chuông.
Min nhảy chồm lên trước, cầm lấy điện thoại.
- Alo? Mẹ à?
- Ừ, mẹ đây Min.
- Có chuyện gì vậy ạ?
- À, mẹ chỉ nói rằng mẹ và chú Jung sẽ đi du lịch 1 thời gian, các con tự lo nhé, có gì thì cứ nhờ Hoseok.
- Mẹ!!!!! Sao lại bất ngờ vậy???? Mẹ bảo con phải.....
- Bye con yêu.
Bà tắt máy.
Min vỗ tay lên trán cái bộp, mẹ thật là vô tư quá, đầu cô mường tượng ra cảnh 2 vợ chồng cùng nhau hưởng cái "tuần trăng mật" đó, thật là.....
- Mẹ chưa nói với em à?
- Có nói năng gì đâu ạ.
- Thôi đừng lo lắng, có anh ở đây rồi.
Hoseok vỗ ngực cười lớn.
- Đã có ai nói là anh giống ngựa chưa?
- Hí hí hí.... đâu có giống :)))))
Cô cười, nhìn anh.





















Time skip....





- Mickey! Lại đây nào, sao cứng đầu quá.
Chú chó cương quyết không để cho anh bế nó vào phòng tắm. Cứ lồng lên, Min đi đến, xoa đầu nó, nhỏ nhẹ.
- Tắm thôi Mickey à.
Nó nhảy phắt lên người cô, cô nhìn vẻ mặt thất vọng tột độ của anh, phì cười.
- Thôi làm ơn, xuống bếp nấu nốt cơm giùm em. Có tắm cho chó thôi mà cũng không nổi.
- Đâu có... tại hôm nay dở chứng.
Anh gãi đầu, chạy vô bếp.

Samuel cũng đã về, cậu dựng xe bên ngoài rồi phi vào nhà.
- Hyung! Mẹ đâu rồi?
- Đi du lịch cùng bố chúng ta rồi.
- Quào, lãng mạn ghê.
Cậu thò đầu vào bếp, nhìn Hoseok đang cặm cụi nấu nướng.
- Hyung, đừng nấu gì với cà rốt nhé, chị em bị dị ứng với cà rốt.
- Ừ, okay.
Anh tranh thủ dọn bàn trong lúc Min đang lau cho Mickey. Chú chó ngồi yên vị trong lòng cô, mắt nhìn anh có vẻ thách thức :))))) làm anh thấy hơi tức.
Sau bữa ăn.........
- Sam!!! Có rửa bát không????
- Chị đi mà rửa, lười vừa thôi.
- Gru, thằng nhóc này, đứng lại đó!!!!
Min rượt Samuel chạy lên tầng, cậu chạy vào phòng đóng lại cái rầm, khóa chặt lại làm cô không tài nào mở nổi.
- Aish!!! Nhớ đấy!!!
Cô chạy xuống cầu thang, Samuel thì len lén theo sau, cậu thề với trời rằng nếu bị Min tóm thì không ăn đòn thì nhất định không được.
Đúng lúc Hoseok đi tới, Min chạy đến gần cuối thì bị trượt chân. Theo đà mà lao thẳng vào người anh :)))))
Hoseok chỉ kịp dang tay ra đón lấy, rồi cả 2 cùng ngã xuống đất- trong tư thế trên dưới mờ ám.
Min như muốn rụng tim, má cô đỏ lên, ấp a ấp úng, tim đập loạn lên, cảm nhận được từng hơi thở ấm nóng của anh phả vào tai mình.
Hoseok bất ngờ, anh cũng không tránh khỏi đỏ mặt, lúng túng, mùi bạc hà the mát từ tóc cô cuốn lấy anh.
Samuel ho húng hắng, cậu chuồn thẳng.
- Thôi, em nên để 2 người riêng tư :)))))
Min định đứng dậy thì tay anh bất ngờ choàng qua eo cô, ép nằm xuống. Cô bất ngờ, mắng anh 1 tiếng.
- Thả em ra....
Nhận thấy khuôn mặt khó chịu của cô, anh vội buông ra.
- Anh... xin lỗi.
Cô từ từ đứng dậy và nhận thấy 1 bên chân mình có gì bất ổn, đau nhói lên.
- A!!! Đau....
- Em bị trẹo chân rồi, ai bảo chạy làm gì cơ chứ?
Anh cõng cô ra ghế rồi bắt đầu xoa thuốc cho cô 1 cách cẩn thận nhất. Sau đó băng nó lại.
- Cảm ơn anh....
- Em ngồi nghỉ đi an rửa bát cho.
Hoseok lại tất tả chạy xuống bếp.
Min ôm Mickey mà lòng không khỏi nghĩ đến chuyện ban nãy, cô chỉ vùi mặt vào gối, xấu hổ đến mức mặt nóng lên, đỏ bừng hơn cả ban nãy.






























Warning: Unknown: write failed: No space left on device (28) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/var/lib/php/session) in Unknown on line 0