Chương 25

=====Hai ngày sau=====
Ha Yoon nặng nhọc mở mắt,vừa mở mắt ra đã thấy Jin đang ngồi trên giường tay thì đắp khăn ướt lên trán cô. Lia mắt xung quanh phòng thì thấy cả Ha Ru,Jung Kook,Jimin và Soo Han nữa. Cả đám thấy cô mở mắt đều mừng rỡ nháo nhào lại xem tình hình. Nhưng lạ là cô chả thấy Yoongi đâu.
Jung Kook: Yoonie dậy rồi kìa!
Ha Ru: Tao lo cho mày quá~
Nói rồi Ha Ru bay thẳng lên giường ôm cô mà không hề nghĩ cho cái thân thể tội nghiệp của cô. Ha Yoon gắng sức nói ra.
Ha Yoon: Buông ra... Tao chết luôn bây giờ...
Ha Ru: A! Tao quên!
Jin: Con bé này thiệt tình!
Jin lắc đầu nhìn Ha Ru. Còn Ha Ru thì cứ cười ngại rồi cúi đầu xin lỗi Jin. Tiếng mở cửa phát ra, là anh. Yoongi trên tay cầm một thau nước đem lên nhưng vừa thấy Ha Yoon mở mắt thôi thì anh đã vội đặt thau nước xuống bàn rồi chạy một mạch đuổi Jin ra để được ngồi kế cô. Anh ôn nhu vuốt mặt cô,rồi sờ trán xem cô thế nào.
Yoongi: Em còn mệt không? Muốn ăn gì không? Hay là uống nước? v.v...
Jin: YAH! Con bé mới tỉnh. Hỏi từ từ thôi chứ.
Yoongi: Nae...
Jin: Dù sao con bé cũng tỉnh rồi,anh đi đây.
Yoongi: Anh ở lại chút nữa không được ạ?
Jin: Con bé ổn rồi mà. Với cả anh mày nhắc này,anh không cần biết tụi bây giao phối nhau như thế nào. Nhưng mà làm ơn nghĩ tới sức khỏe của con bé hộ anh.
Yoongi: Nae...
Jin: Thôi anh đi đây. Bye.
Nói rồi Jin đi mất. Bỏ lại trong phòng là cả đám đứng cười trừ Yoongi đang mãi lo cho Ha Yoon mà bơ đẹp. Rồi cả đám cũng xuống phòng khách ngồi để chừa nơi riêng tư cho hai người tâm tự.
Yoongi: Em ổn chứ?
Ha Yoon: Không sao... Còn hơi mệt... nghỉ tí là được...
Yoongi: Xin lỗi em... tại anh mà em...
Ha Yoon: Không sao... chỉ cần em hỏi gì anh cũng trả lời thật lòng là em sẽ bỏ qua...
Yoongi: Được.
Ha Yoon: Tối hôm đó anh không ở công ty đúng chứ? Anh đi chung với Rosa sunbae. Vậy hai người đi đâu và làm gì?
Yoongi: Thật ra thì... Rosa rủ anh đi ăn,coi như đồng nghiệp đi ăn với nhau. Nhưng ai ngờ được cô ta kêu rượu vang ra uống rồi lại bắt anh chở về như vậy.
Ha Yoon: Vậy tại sao tới sáng anh mới về.
Yoongi: À... tại... à đúng rồi anh ngủ trong công ti. Tại sợ về khuya phiền mọi người mở cửa thôi. Không có gì đâu,em yên tâm nha.
Ha Yoon: *thở dài* thôi được rồi. Tạm tha cho anh vậy. Giờ để em nghỉ tí nha.
Nghe vậy Yoongi liền gật đầu,đắp chăn cho Ha Yoon rồi tắt đèn đi ra ngoài. Anh trở về phòng mình làm việc điên cuồng vì đã bỏ việc hai ngày nay để lo cho Ha Yoon. Anh làm mãi rồi ngủ quên trên bàn hồi nào không hay.
=====Sáng hôm sau=====
Ha Yoon thức dậy,cô vươn mình một cái rồi bước ra cửa sổ nhìn ngắm thành phố lúc sáng sớm. Vì hôm qua cô đã nghỉ ngơi đầy đủ nên nay cô mới có thể dậy sớm tới vậy được. Rồi cô lê chân vào phòng vệ sinh để thay đồ.
Cô trở ra với một chiếc áo hoddie xanh biển,phối với một chiếc quần jean bó dài. Đơn giản nhưng cũng thoải mái,dễ hoạt động. Rồi cô tung tăng đi chân sáo tới trường.
=====Trường SOPA=====
Đúng là sáng sớm có khác,vào trường vắng hoe,không một bóng người. Rồi cô nhanh chân vào lớp thì đã thấy một cái đầu tím đang nhấp nhô. Không cần nhìn mặt cũng biết ai nên cô chạy thật nhanh rồi đập vào lưng người đó một phát mạnh.
- Yo! Jisung ssi.
Jisung nhăn mặt vỗ nhè nhẹ lưng để nó bớt đau,quay qua nhìn Ha Yoon cười khổ sở.
- Yo! Xem ra cậu khỏe rồi. Còn đánh người được mà.
Ha Yoon nhìn dáng vẻ của Jisung bây giờ mà chỉ biết ôm bụng cười to. Rồi cả hai giỡn với nhau mãi tới tận lúc chuông reo vào tiết mới dừng lại. Rosa bước vào như mọi khi. Cô nhìn một loạt cả lớp rồi lên tiếng.
- Hôm nay tôi thu bài tập. Vì Ha Yoon ssi bị bệnh nên em được miễn làm. Nhưng nhờ em đi thu của mọi người lại rồi đem lên cho tôi nhé.
- Nae.
Nói rồi Ha Yoon đứng lên thu bài của mọi người,xong xuôi cô xếp lại đàng hoàng rồi đi lên bàn giáo viên đưa cho Rosa. Nhưng vô tình lúc ấy Rosa để ý tới chiếc nhẫn Ha Yoon đeo trên tay. Cùng một kiểu dáng,màu sắc và đeo chung một ngón giống Yoongi. Nó làm Rosa tò mò.
- Ha Yoon ssi. Chút cuối tiết nhờ em lên phòng giáo viên có tí việc nhé.
- Nae.

Ha Yoon cũng thắc mắc tại sao lớp trưởng không nhờ mà lại nhờ mình nên cô cũng muốn hỏi. Nhưng nhìn qua phía Jisung thì thấy có lẻ cậu ấy cũng bận nhiều việc nên đành đồng ý đại,coi như giúp đỡ bạn bè vậy.
=====Sau giờ học=====
Ha Yoon đúng giờ hẹn,vừa hết tiết học đã chạy một mạch lên phòng giáo viên. Lúc cô định mở cửa phòng thì lại vô tình nghe được vài tiếng nói chuyện.
- Ahhh... Chỗ đó không được đâu...
Âm thanh rên rỉ vang lên đủ để Ha Yoon nghe được. Vì tính tò mò nên cô đã nhìn lén,mở cửa phòng nhè nhẹ đủ khoảng cách cho mắt nhìn thấy thì trước mắt cô là cảnh Rosa đang ngồi trên bàn,trước mặt Rosa là một người đàn ông. Nhưng Ha Yoon không thể thấy mặt được vì chỉ có phần lưng hiện ra. Người đàn ông cũng không cao lắm tầm 1m75,tóc đen,trên tay đeo một cái nhẫn giống cô. Mà khoan đã đó là Yoongi cơ mà. Sao anh ta lại ở đây,chưa kể còn làm này nọ với Rosa.
Bỗng tim cô đau nhói,cô ôm chặt ngực mình rồi thở dốc. Đau,đau lắm. Nhưng cô lại vô tình phát ra tiếng nấc nhẹ lúc cô đang khóc. Rồi sau đó cô chạy đi mất trước khi hai người trong phòng kia phát hiện ra mình.
=====10 phút trước ở phòng giáo viên=====
Yoongi vì nhận được tin nhắn của Rosa nên phải lên trường gặp cô,cũng sẵn đón Ha Yoon về. Anh bước chân vào phòng giáo viên thì đã thấy Rosa đứng sẵn ở đó.
- Có chuyện gì?
Giọng nói anh không có một chút cảm giác thân thiện nào. Anh cũng chỉ muốn nó chuyện cho nhanh rồi đi thôi. Rosa bỗng tiến tới gần Yoongi làm anh cũng bất giác bước lùi.
- Nhớ anh thì không gặp được sao?
- Tôi không có thời gian đùa với cô.
Rồi cô lôi từ túi xách mình ra một xấp hình. Đưa cho anh xem,anh cũng cầm lên và xem thử. Đó toàn là hình của anh,hình anh cởi trần,chăn thì được đắp ở hông nhằm để che quần lại nhìn cứ như anh khỏa thân. Kế bên là Rosa,cô nằm kế anh ôm anh cứng ngắt. Rồi anh nhíu mày lại nhìn cô như muốn giết cô.
- Nếu anh chịu nghe lời tôi thì tôi sẽ giấu nhẹm đống hình này.
Cô giật lại rồi cầm nó phe phẩy trên tay,mặt cô cực kì mãn nguyện. Nhưng Yoongi thì không,anh vội giật lại đống hình đó xong xé tan nát.
- Anh cứ xé thoải mái. Tôi lưu vô usb cả rồi.
Mặt anh bắt đầu nhìn cô khó hiểu.
- Cô muốn gì?
Cô bắt đầu cười to. Nhưng vô tình thấy được có bóng người đang lấp ló trước cửa phòng. Cô nhanh tay kéo cà vạt Yoongi thật mạnh làm mình té xuống bàn còn Yoongi thì nằm đè lên trên.
- Ahhh... Chỗ đó không được đâu...
Yoongi ngạc nhiên nhìn Rosa,vì anh chả biết cô đang làm trò gì. Đang có ý định lùi ra sau thì lại bị Rosa ôm chặt lại,nhìn cảnh tượng bây giờ không ai có thể không nghi ngờ rằng cả hai đang gian tình. Ôm được lúc lâu thì bỗng bên ngoài phát ra tiếng nấc nhỏ,sau đó là tiếng bước chân chạy đi. Tới khi bước chân dần nhỏ đi,Rosa mới chịu buông Yoongi ra.
- Cô làm cái qu....
- Tôi thích anh. Nên tôi muốn anh là của tôi.
Nói xong Rosa dần đưa tay tới cởi nút áo của Yoongi,cởi được hai nút thì bị Yoongi cầm tay hất ra.
- Xin lỗi nhưng tôi ghét loại phụ nữ như cô. Còn mấy tấm hình cứ việc làm gì cô muốn,tôi chắc chắn là vợ sắp cưới tin tưởng tôi. Bye.
Anh nói một tràng rồi quay đi bỏ mặc Rosa ngồi đó. Nhưng đâu ai biết được Rosa đang cười. Cô không hề buồn hay khóc gì. Vì dù sao cô cũng đã làm xong kế hoạch của mình.
=====Ngoài trường=====
Ha Yoon đang chạy rất nhanh,vừa chạy vừa khóc nức nở. Jisung từ xa thấy liền biết có chuyện không ổn liền đuổi theo. Đuổi kịp Ha Yoon,Jisung cúi xuống đất thở lấy hơi rồi ngước mặt lên.
- YAH! Cậu chạy đi đâu m...
Đang nói giữa chừng thì mới thấy Ha Yoon đang khóc. Jisung nhìn cô xong lại nhìn xung quanh,thấy mọi người ai cũng nhìn chằm chằm vào hai người họ làm Jisung lúng túng.
- Nè,cậu đừng khóc nữa. Mọi người đang nhìn kìa.
- Nè,nghe mình nói gì không?
Jisung đứng đó lay người Ha Yoon mãi mà chả thấy cô trả lời nên đột ngột ôm cô vào lòng. Ha Yoon lúc này cũng vì bất ngờ mà la oai oải lên.
- Yah! Buông mình ra mau.
Ha Yoon có gắng lấy tay đẩy Jisung ra nhưng cậu lại càng ôm cô chặt hơn,sau đó lấy tay vuốt nhẹ đầu cô như để an ủi.
- Không sao. Cậu cứ khóc đã đời đi. Tớ che cho cậu.
Nghe vậy,cô liền khóc nức nở,tay thì choàng lên eo Jisung mà ôm chặt. Mặc kệ xung quanh dòm ngó như thế nào,hai người họ vẫn đứng ôm nhau. Mãi một lúc sau,Ha Yoon dần nín khóc.
- Tớ hết khóc rồi. Buông ra được rồi.
- Không buông.
- YAH! Sao cứ nhây hoài vậy?
- Tại tớ thích cậu!
=====END CHƯƠNG 25=====
Au: Hãy thương yêu Au bằng cách bấm sao bên dưới nha. Ngày nào cũng 2 chap hết đó huhu :( mỏi hết cả tay.

Loading...
Loading...