chương 11: Người em trai từ trên trời rơi xuống (3)



(ta nói, truyện này là ta tự sáng tác, nên các sắc đọc xong thì vote hoặc cmt/theo dõi để ta còn có động lực mà viết tiếp nha *cười*)




Đèn xanh
Lâm Vĩnh Túc bước sang đường
Trong lòng bàn tay nắm chặt lấy tập tài liệu như sợ nếu nới lỏng tay sẽ mất đi vậy
Đi...cứ đi...đến khi hai chân rã rời, toàn thân ướt đẫm mồ hôi thì cô cũng đến được cổng bệnh viện A.
Cô bước vào trong mà không hề biết rằng có một đôi mắt lạnh lùng sắc bén như chim ưng đang dõi theo mình từ điểm đèn giao thông đến tận giờ.
***_________
Khiên Thục Linh gọi điện thoại xong cho Lâm Vĩnh Túc thì đi ra khỏi toilet, đi về phòng làm việc của mình.
Bà bước vào
Trong căn phòng màu trắng toát của viện trưởng bệnh viện A, tuy chỉ đơn sắc mỗi màu trắng nhưng được bố trí vật dụng vô cùng tinh tế, cùng những đồ vật trang trí mang phong cách Châu Âu cổ điển được tối giản đi hoạ tiết và giữ lại những đường nét nổi bật nhất khiến cho cả căn phòng toát lên sự tinh tế của chủ nhân nó.
Giữa căn phòng đặt bộ bàn ghế sofa màu trắng ngà, có một chàng trai trẻ đang nằm gục trên ghế.
Khiên Thục Linh bước lại gần, đưa đôi mắt nhìn xuống người đang nhắm mắt bên sofa kia.
Vô Dĩnh Kỳ, cứ tưởng cậu ta về rồi, không ngờ vẫn còn ở đây.
Khiên Thục Linh cúi người xuống, hơi ghé tai sát mũi Vô Dĩnh Kỳ.

Nhịp thở đều, thật là cậu ta ngủ rồi sao?
Aizzz...
Khiên Thục Linh ngồi lên ghế sofa, bàn tay khẽ vuốt mi tâm đang nhíu lại của cậu.
Theo tâm lý học, đang ngủ mà mi tâm nhíu lại thế này, hẳn là cậu ta rất mệt mỏi trong cuộc sống.
Lại nhìn đứa trẻ tuấn tú đang say ngủ, Khiên Thục Linh thở dài một hơi.
Tội nghiệp, từ nhỏ đã sống thiếu tình thương của bố, mẹ thì đau ốm không thể rời giường, một thân một mình gánh hết mọi việc, bươn chải để lớn lên.
Bàn tay Khiên Thục Linh vuốt nhẹ lên khuôn mặt tuấn mỹ của thiếu niên, hàng mi dài có chút động, bà liền thụt tay về.
Cẩn thận nhìn lại, Vô Dĩnh Kỳ vẫn ngủ say.
Không hiểu sao nhìn khuôn mặt của cậu bà lại dâng lên một cảm giác khó tả.
Là thương tâm? Hay thương hại?
Khiên Thục Linh lắc lắc đầu, cười khổ.
Dường như đó là cảm giác của một người mẹ.
Khiên Thục Linh đỡ đầu của Vô Dĩnh Kỳ dậy, muốn đưa cậu lại chiếc sofa dài phía đối diện để cậu có thể ngủ thoải mái hơn là chiếc sofa hình vuông này.
Thế nhưng khi vừa đỡ dậy thì cậu ta liền quay mặt, cả khuôn mặt đều núp trên bộ ngực tròn trịa của bà.
Bầu ngực đầy đặn cao ngất đều bị mặt cậu đè ép đến biến dạng.
Từng luồng khí nóng từ mũi cậu phả ra, mơn trớn trên làn da có chút nhạy cảm, khiến cho Khiên Thục Linh cảm nhận được từng đợt nóng rực.

Mục Lục Truyện

Chương 1: Tôi muốn hắn phục vụ đêm nay

CHương 2: Đêm thác loạn (1)

Chương 3: Đêm thác loạn (2)

Chương 4: Ngày cấm (1)

Chương 5: Ngày cấm (2)

Chương 6: Ngày cấm (3)

Chương 7: ngày cấm (4)

Chương 8: ngày cấm (5)

Chương 9: Người em trai từ trên trời rơi xuống (1)

chương 10: Người em trai từ trên trời rơi xuống (2)

chương 11: Người em trai từ trên trời rơi xuống (3)

chương 12: Người em trai từ trên trời rơi xuống (4)

Chương 13: Gọi cho tôi khi cô cần (1)

Chương 14: Gọi cho tôi khi cô cần (2)

Chương 15: Kích tình trong xe (1)

Chương 16: Kích tình trong xe (2)

Chương 17: Kích tình trong xe (3)

Chương 18: Tôi muốn anh xâm phạm

Chương 19: Bức người

Chương 20: Hoan ái lần nữa (1)

Chương 21: Lần nữa hoan ái (2)

Chương 22: Đạt tới cao trào

Chương 23: Có ân báo ân, có thù tất trả

Chương 24: Gặp lại người quen

Chương 25: Trịnh Liệt gặp Lâm Trạch

Chương 26: Câu chuyện năm mười lăm tuổi

Chương 27: Tôi hận anh

Chương 28: Rồi cô sẽ phải tìm tới tôi sớm thôi

Chương 29: Tôi sẽ là của anh

Chương 30: Trao đổi và điều kiện (1)

Chương 31: Trao đổi và điều kiện (2)

Untitled part

Chương 32: Trao đổi và điều kiện (3)

Chương 33: Trao đổi và điều kiện (4)

Chương 34: Trao đổi và điều kiện (5)

Chương 35: Con gái sẽ bảo vệ hai người

Chương 36: Kế hoạch của Khiên Thục Linh

chương 37: Nhận ra

Chương 38: Cảnh xuân nhà người ta (1)

Chương 39: Cảnh xuân nhà người ta (2)

Chương 40: Cảnh xuân nhà người ta (3)

Chương 41: Nguy hiểm cận kề (1)

Chương 42: Nguy hiểm cận kề (2)

Chương 43: Nguy hiểm cận kề (3)

Chương 44: Trò chơi chỉ mới bắt đầu

Chương 45: Mới như vậy mà đã muốn sao?

Chương 46: Hãy tránh xa Trịnh Liệt

Chương 47: Tổn thương

Chương 48: Tôi hận anh bằng cả tính mạng

Chương 49: Hắc Y - đệ nhất thần y

Chương 50: Tình cảm là phải tin tưởng lẫn nhau và không có sự lừa dối

Chương 51: Xong rồi

Chương 52: Lời thừa nhận tình yêu

Thông báo về lịch đăng Mộng Dục p2

Chương 53: Muốn trốn khỏi Trịnh Liệt

Chương 54: Dụ hoặc trong phòng tắm (1)

Chương 55: Dụ hoặc trong phòng tắm (2)

Chương 56: Triền miên dục ái (1)

Chương 57: Triền miên dục ái (2)

Chương 58: lần đầu gặp trong quá khứ

Chương 59: Bắt đầu cho kế hoạch bỏ trốn

Chương 60: Không gặp lại

Đạo ???

Chương 61: Chạy trốn sang Anh quốc (1)

Chương 62: Chạy trốn sang Anh quốc (2)

Chương 63: Gặp mặt Paul Khải Ân

Chương 64: Rơi vào miệng cọp

Chương 65: Trịnh Liệt sang Anh quốc

Chương 66: Chạm mặt

Chương 67: Mối quan hệ giữa Trịnh Liệt và Paul Khải Ân

Chương 68: Cuồng dã (1)

Chương 69: Cuồng dã (2)

Chương 70: Cô yêu hắn

Chương 71: Biết tin có thai

Chương 72: Gặp tai nạn

Chương 73: Tin không thể biết

Chương 74: Sự đau khổ của Lâm Vĩnh Túc

Chương 75: Trở về

Chương 76: Đúng là anh

Chương 77: Cầu hôn

Đôi lời của tác giả

Ngoại truyện 1: Cuộc sống sau hôn nhân

Ngoại truyện 2: Tiểu bảo bối nhà họ Trịnh

Ngoại truyện 3: Khi phụ nữ có thai ghen

Ngoại truyện 4: Paul Khải Ân và quá khứ

Chuyên Mục PR truyện

Ngoại truyện 5: Trịnh Liệt gặp Paul Khải Ân

Ngoại truyện 6: Chuyện tình Vô Dĩnh Kỳ và Khiên Thục Linh

Mượn "Mộng Dục"