Chương 51 : MƠ HỒ



Cảnh Du xong việc định về Cô nhi viện thì cậu nhận được điện thoại của mẹ cậu. Cảnh Du lo lắng mở máy ra nghe.
- Mẹ à, có chuyện gì không ạ ?
Một giọng phụ nữ khác trả lời.
- Cậu Thẩm, cậu và ông về Mỹ đi, phu nhân lại phải nhập viện rồi, bệnh tim của bà tái phát, tôi gọi cho chủ tịch không được.
Cảnh Du vội vàng chạy về khách sạn, cậu không biết tại sao Thẩm Điềm không nghe máy, không lẽ ông lại xảy ra chuyện gì rồi.
Thẩm Điềm từ Cô nhi viện trở về, ánh mắt Ngụy Châu vẫn làm ông bị ám ảnh không thôi, anh mắt ấy rất quen, quen đến nỗi ông thấy như ngày nào mình cũng nhìn thấy nó. Lục tung trí nhớ của mình lên tim Thẩm Điềm bỗng đạp thình thịch khi ông nhớ đến một người. Hồi hộp lấy trong ví của mình ra một bức ảnh nhỏ, Thẩm Điềm khóe mắt cay cay. Đúng rồi, ánh mắt này, ánh mắt của người mà ông luôn cảm thấy có tội. Đã hơn 20 năm cảm giác tội lỗi vẫn đeo bám ông. Ánh mắt này vẫn ám ảnh ông trong mỗi giấc mơ.
Rất muốn biết vì sao ánh mắt Ngụy Châu lại cho ông cảm giác quen thuộc đến vậy THẩm Điềm liền gọi cho thám tử La Viễn, người bạn thân của ông đồng thời cũng là người đã giúp ông tìm lại được con trai. Trong đầu ông lúc này lặp đi lặp lại một câu hỏi « Ngụy Châu là ai, cậu ta có quan hệ gì với người mà ông đã mang tội. ». Trái tim già nua của Thẩm Điềm đau nhói, kí ức của hơn hai mươi năm qua lại hiện về.
Cảnh Du vì lo lắng cho cả mẹ lẫn ba nên vội vàng xông thẳng vào phòng Thẩm Điềm mà quên gõ cửa. Nhìn thấy Cảnh Du Thẩm Điềm bị giật mình, tấm ảnh văng ra khỏi tay ông bay xuống ngay dưới chân Cảnh Du. Cảnh Du cúi xuống nhặt lên, cậu nhìn qua tấm ảnh sau đó trả lại cho Thẩm Điềm. Thấy sắc mặt ba mình không được tốt Cảnh Du ngạc nhiên hỏi.
- Ba không sao chứ ?
Thẩm Điềm lúng túng nhận lại tấm ảnh từ Cảnh Du, ông vội vàng nhìn đi chỗ khác để giấu đi nội tâm của mình.
- Không sao, chẳng phải con không muốn quay về đây nữa sao ?
Cảnh Du không có thời gian đôi co với ba mình, cậu nói ngay vào vấn đề chính.
- Mẹ con lại nhập viện rồi, sao bà gọi ba lại không nghe máy ?
Thẩm Điềm chớp chớp mắt xóa đi một giọt nước đang đọng lại trả lời rất thờ ơ..
- Ba biết rồi, bệnh cũ thôi, không cần phải lo lắng quá.
Mở điện thoại ra gọi lại cho vợ sau đó Thẩm Điềm quay lại nói với Cảnh Du.
- Con ở lại lo công việc ở đây, ta về Mỹ xem sao, nếu sức khỏe mẹ con cho phép ta đưa bà ấy về Đại Lục luôn. Ta cũng muốn cuối đời sống ở quê hương rồi.
Cảnh Du vẫn nhận thấy Thẩm Điềm có gì đó không bình thường nhưng lúc này cậu không muốn hỏi thêm gì nữa. Cả ngày nay có quá nhiều việc để làm, cậu muốn về Cô nhi viện để nghỉ ngơi.
Trước khi về Mỹ Thẩm Điềm có qua gặp La Viễn, ông muốn La Viễn tìm hiểu về Ngụy Châu. Nghe Thẩm Điềm nói La Viễn rất ngạc nhiên.
- Cậu ta là ai, tại sao ông muốn tìm hiểu về cậu ấy ?
Thẩm Điềm thở dài trốn tránh câu hỏi của La Viễn, ông trả lờ qua loa.
- Ông không cần biết, cứ tìm hiểu kĩ về cậu ta cho tôi, từng chi tiết nhỏ nhất cũng không được bỏ qua. Tôi về Mỹ một tuần nữa tôi quay lại.
Cảnh Du về Cô nhi viện, vừa mở cửa ra cậu bỗng giật mình, trên giường bày la liệt những tấm ảnh lớn nhỏ, toàn những tấm ảnh cậu chưa nhìn thấy bao giờ. Ngụy Châu đang đứng ngoài hiên nghe tiếng động liền quay vào, mắt cậu hơi đỏ. Cảnh Du nhìn xuống đống ảnh rồi lại nhìn Ngụy Châu, mặt đầy lo lắng.
- Em sao thế, đây là...
Ngụy Châu mệt mỏi ngồi xuống giường, cậu thu dọn mớ ảnh lại sau đó nhìn Cảnh Du.
- Không có gì đâu.
Cảnh Du giật lại những tấm ảnh từ tay Ngụy Châu, cậu lật mở từng tấm, tim Cảnh Du đập loạn lên, ảnh chiếc xe bị tai nạn dúm dó, đa số những tấm ảnh này đều rất mờ chứng tỏ nó được cắt ra từ camara chứ không phải là được chụp lại. Ngụy Châu nằm dài ra giường, lúc này cậu không muốn nói gì cả, trong lòng cậu đang hôn độn, hình ảnh chiếc xe của bố mẹ cậu làm cậu cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Hơn mười năm qua cậu đã sống mà không hề biết họ đã chết như thế nào, cậu được người ta nói là bố mẹ cậu bị tai nạn, ngay cả việc nhìn mặt họ lần cuối cậu cũng không có được.
Cảnh Du kéo Ngụy Châu dậy ôm vào lòng, tim cậu lúc này cũng đau không kém Ngụy Châu, cậu biết Ngụy Châu đang nghĩ gì, có đứa con nào chịu đựng được khi nhìn thấy hình ảnh bố mẹ mình đã chết như thế nào đâu. Ngụy Châu vòng tay ôm lấy Cảnh Du, cậu muốn khóc nhưng lại không thể khóc. Cậu rúc vào ngực Cảnh Du tìm sự an ủi, có lẽ lúc này nỗi đau của cậu đã đến cùng cực rồi.
Cảnh Du ôm chặt Ngụy Châu hỏi nhỏ.
- Sao em có nó?
Một lúc sau Ngụy Châu mới trả lời.
- Bác Trương đưa cho em.
Hai anh em ngồi im hồi lâu, lúc này im lặng là phương phát tốt nhất để họ có thể an ủi nhau. Những đứa trẻ lớn lên từ Cô nhi viện như họ có đủ dũng khi để vượt qua mọi nỗi đau. Một lúc sau Ngụy Châu ngước lên nhìn Cảnh Du, cậu nói rất cương quyết.
- Anh, em đã xem đi xem lại những tấm ảnh này nhiều lần, bác Trương nói bác nghi ngờ bố mẹ em là bị người ta va phải chứ không phải tự gây ra tại nạn. Bác ấy muốn em tìm hiểu lại vụ án này.
Cảnh Du ôm chặt lấy Ngụy Châu, cậu biết Ngụy Châu đang rất đau lòng, em ấy đang cố tỏ ra không sao nhưng thực chất vai em ấy đang run lên vì chịu đựng. Ngụy Châu không thể tỏ ra mạnh mẽ được nữa, cậu rúc vào ngực Cảnh Du khóc nức nở. Đã hơn mười năm, cậu ngày nào cũng nhớ bố mẹ, cầu cho họ được bình yên nơi suối vàng. Nhưng nếu đúng bố mẹ cậu bị người ta đâm phải mà lại không có ai làm rõ chuyện này chẳng phải họ chết oan sao, chẳng phải mười mấy năm qua họ đã chết mà không được yên lòng sao. Cảnh Du ôm chặt lấy em, cậu muốn nói gì đó với Ngụy Châu nhưng cổ họng cậu cũng nghẹn đắng. Nức nở một lúc Ngụy Châu đẩy Cảnh Du ra nói.
- Anh, em sẽ tìm hiểu lại việc này, em sẽ tìm hiểu xem bố mẹ em đã chết như thế nào. Hơn mười năm qua em vẫn nghĩ họ vì lái xe đường trơn nên tự gây ra tai nạn. Em đã chỉ biết nhớ thương họ mà không biết rõ họ chết như thế nào. Em thật bất hiếu.
Cảnh Du nắm chặt lấy vai Ngụy Châu, cậu nói dứt khoát.
- Vụ án đã qua hơn mười năm rồi, bây giờ em tìm lại chẳng phải sẽ rất khó khăn sao. Hơn nữa nếu biết rõ sự thật thì em định sẽ làm gì, liệu cảm giác của em có tốt hơn bây giờ không hay biết được sự thật mà em không làm được gì thì lại càng đau lòng hơn.
Ngụy Châu mỉm cười, mắt cậu vẫn ngân ngấn nước.
- Dù kết quả có như thế nào thì em cũng sẽ tìm hiểu. Em muốn biết sự thật, nếu không em sống cũng không yên mà bố mẹ em chết cũng không yên.
Cảnh Du nhìn sâu vào mắt Ngụy Châu, vuốt ve đôi mắt của cậu.

- Được rồi, nếu em muốn anh sẽ giúp em, hai anh em ta sẽ đi tìm sự thật. Nhưng hãy hứa với anh, dù kết quả có như thế nào em cũng phải vững vàng, hãy hứa với anh đi.
Ngụy Châu gật đầu, lúc này Cảnh Du là niềm an ủi duy nhất của cậu, chỉ cần có Cảnh Du bên cạnh cậu có đủ niềm tin để vượt qua bất cứ chuyện gì.
Thấy trên tay Ngụy Châu còn cầm một tấm ảnh nhỏ Cảnh Du gỡ ra nhìn. Trong bức ảnh là hình một người đàn ông và một người phụ nữ, trông họ thật hạnh phúc. Cảnh Du nhìn Ngụy Châu hỏi.
- Bố mẹ em đây sao?
Ngụy Châu gật đầu. Cảnh Du gõ vào đầu cậu ấy trách móc.
- Sao từ trước đến nay em không bao giờ cho anh xem?
Ngụy Châu vẫn ngồi im trong lòng Cảnh Du đáp thật thà.
- Tại anh nói anh không biết bố mẹ mình là ai nên em không dám cho anh xem, sợ anh đau lòng.
Cảnh Du nhìn Ngụy Châu, cậu không thể ngờ Ngụy Châu lại sâu sắc đến thế, ngay từ khi còn rất nhỏ em ấy đã biết nghĩ cho cảm giác của mình rồi. Cậu tự thấy mình thật không đáng làm anh.
Đưa tấm ảnh của bố mẹ Ngụy Châu lại cho cậu ấy Cảnh Du đi vào nhà tắm. Nhưng vừa đi được vài bước cậu bỗng giật mình. Người phụ nữ trong ảnh, người đó chẳng phải là người trong tấm ảnh của Thẩm Điềm sao.
Cảnh Du chạy lại giật tấm ảnh trên tay Ngụy Châu nhìn lại. Mặt cậu đỏ lên, hơi thở gấp gáp, đúng rồi, nụ cười này, ánh mắt này. Đúng là người trong tấm ảnh mà ba cậu đã đánh rơi.
Ngụy Châu thấy Cảnh Du có biểu hiện hơi lạ liền hỏi.
- Anh sao thế?
Cảnh Du giật mình, cậu trả lại ảnh cho Ngụy Châu sau đó đi vào nhà tắm, nhìn Cảnh Du lúc này như người mất hồn. Ngụy Châu lo lắng hỏi với theo.
- Anh, anh không sao chứ?
Cảnh Du đáp khó khăn.
- Anh không sao.
Đi vào nhà tắm suy nghĩ một lúc Cảnh Du bỗng chạy bật ra nói vội vàng.
- Anh quên đồ ở khách sạn, anh đi lấy lát anh quay về.
Ngụy Châu thấy ngạc nhiên nhưng cậu cũng không nghĩ gì thêm, toàn bộ suy nghĩ của cậu đang nằm trong mấy bức ảnh vụ tai nạn của bố mẹ cậu.
Cảnh Du chạy đến khách sạn tìm Thẩm Điềm nhưng ông ấy đã ra sân bay về Mỹ. Cậu gọi điện cho ông ấy hỏi gấp gáp.
- Ba, người phụ nữ trong tấm ảnh của ba, người phụ nữ đó, bà ta là ai?
Thẩm Điềm giật mình trước câu hỏi của Cảnh Du, ông không hiểu ý Cảnh Du là gì, không lẽ con trai ông biết cô ấy. Hít thở một hơi thật sâu Thẩm Điềm cố gắng trả lời thật bình tĩnh.
- Là một người bạn của ta, con hỏi để làm gì?
Cảnh Du thắc mắc.
- Cô ấy còn sống không?
Thẩm Điềm đáp ấp úng.
- Còn, mà con hỏi để làm gì?
Đúng lúc này đã đến giờ bay, Thẩm Điềm phải đi nên không trả lời Cảnh Du được nữa. Cảnh Du đứng ngây ra, miệng lẩm nhẩm " Chắc không phải đâu, chắc chỉ là hai người giống nhau thôi, có thể mình đã nhầm."
Cảnh Du mệt mỏi quay về Cô nhi viện, Vừa mở cửa phòng đã thấy Ngụy Châu mắt đang dán vào màn hình máy tính của mình. Thấy Cảnh Du về Ngụy Châu quay ra nhìn, mắt cậu lạc đi. Cảnh Du lờ mờ hiểu ra chuyện gì đó, cậu thở gấp gáp nói với Ngụy Châu.
- Ngụy Châu, không phải như em nghĩ đâu...
Ngụy Châu nhếch mép lên cười.
- Bạch Cảnh Du, đây là cái gì, những tấm ảnh này...
Cảnh Du chạy lại gần Ngụy Châu, miệng lắp bắp.
- Không phải như em nghĩ đâu, là anh...
Ngụy Châu ném cho Cảnh Du ánh mắt tức giận, cậu hét lên.
- Anh...anh nói đi, đó là gì, anh đã cho người theo dõi em sao, anh cho người theo dõi em thật sao?
Cảnh Du nói như sắp đứt hơi.
- Ngụy Châu, không như em nghĩ đâu mà, chỉ là anh...
Ngụy Châu đi lại đẩy Cảnh Du áp vào cánh cửa, giọng cậu rít qua kẽ răng.
- Anh giải thích đi, tại sao anh có hàng nghìn tấm ảnh của tôi trong máy tính, tại sao những hoạt động của tôi trong bảy năm qua lại có trong đó. Anh nói đi, nói đi xem nào?
Cảnh Du thở không ra hơi, tự nhiên cậu thấy ân hận, lẽ ra cậu

1 2 »
Mục Lục Truyện

Chương 1 : BỮA CƠM ĐOÀN VIÊN

Chương 2 : MÀN CHIA TAY NGỌT NGÀO

CHương 3 : GẶP PHẢI ÁC MA RỒI..

Chương 4 : CUỘC HẸN KHÔNG MONG ĐỢI..

Chương 5 : TÔ LỆ CHÍNH THỨC KHIÊU CHIẾN

Chương 6 : LỜI CẢNH CÁO

Chương 7 : NHỮNG ĐÒN TẤN CÔNG ĐẦU TIÊN CỦA TÔ LỆ

Chương 8 : VỠ BÌNH GIẤM CHUA

Chương 9 : CỐ ĐẠI THIẾU GIA NHỌC LÒNG

Chương 10 : NHÂN TỬ ĐAU LÒNG

Chương 11 : CHÍNH THỨC DÀNH LẠI CHỦ QUYỀN

Chương 12 : ĐÔI VỢ CHỒNG HẠNH PHÚC

Chương 13 : CẦN THỜI GIAN SUY NGHĨ

Chương 14 : CHIẾN TRANH LẠNH TIẾP TỤC CĂNG THẲNG

Chương 15 : HẢI - NHÂN..NHỮNG HIỂU LẦM KHÓ GIẢI QUYẾT

Chương 16 : LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Chương 17 : CUỘC GẶP BẤT NGỜ CỦA HAI CÔ GÁI

Chương 18 : TRẢI LÒNG

Chương 19 : Nỗi Lòng Được Giải Tỏa

Chương 20 : KẺ PHÁ BĨNH

Chương 21 : AI ĐẸP TRAI HƠN?

Chương 22 : CỐ DƯƠNG GẶP TIẾNG SÉT ÁI TÌNH.

Chương 23 : Công Ty Điện Ảnh Mãnh Kỳ

Chương 24 : Nỗi Lo Của Đại Hải

Chương 25 : Nhiệm Vụ Nguy Hiểm

Chương 27 : ĐẠI HẢI GẶP HỌA

Chương 26 : Đại Hải Nổi Điên

Chương 28 : NỖI LÒNG NGƯỜI CHA

Chương 29 : NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 30 : THẬT SỰ LO LẮNG

Chương 31 : HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN

CHương 32 : ĐÁM CƯỚI ĐÔNG TRIỆT - DIÊM NHÃ TĨNH

Chương 33 : ĐỢT HUẤN LUYỆN MỚI ĐẦY BẤT NGỜ

Chương 34 : GẶP NẠN TRONG RỪNG SÂU

Chương 35 : TÌNH HUỐNG DỞ KHÓC DỞ CƯỜI

Chương 36 : TÌM NGƯỜI GIẢI BÀY

Chương 37 : NGUY CƠ TIỀM ẨN

Chương 38 : GẶP KẺ TIỂU NHÂN

Chương 39 : CHỜ HÌNH THỨC KỈ LUẬT

Chương 40 : KẺ KHẢ NGHI

Chương 41 : ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 42 : CHỈ CÓ NHAU LÀ ĐỦ

Chương 43 : NHẬN ÁN KỈ LUẬT

Chương 44 : TRỞ TAY KHÔNG KỊP

Chương 45 : ĐỐI MẶT VỚI NGUY HIỂM

Chương 46 : MẤT TÍCH

Chương 47 : NỖI ĐAU NGƯỜI Ở LẠI

Chương 48 : NHÂN TỬ NGAO DU

Chương 49 : CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

Chương 50 : KẺ PHIỀN PHỨC

Chương 51 : SỰ THẬT BẮT ĐẦU SÁNG TỎ

Chương 52 : KÍ ỨC HỒI SINH

Chương 53 : NGỌT NGÀO

Chương 54 : ÔN LẠI KỈ NIỆM

Chương 55 : ĐẾN THẢO NGUYÊN

Chương 56 : TÌNH HUỐNG KHÓ XỬ

Chương 57 : NGỌT NGÀO TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 58 : TỪ HÔN

Chương 59 : KHỔ NHỤC KẾ

Chương 60 : BẬN RỘN VỚI NHIỆM VỤ MỚI

Chương 61 : KỈ NIỆM MƯỜI NĂM NGÀY CƯỚI

Chương 62 : TUẦN TRĂNG MẬT MUỘN

Chương 63: CỐ UY ĐÌNH ĐỔ BỆNH

Chương 64: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM

Chương 65: CỐ HẢI BỊ ĐẨY VÀO HOÀN CẢNH KHÓ XỬ

Chương 66: CHIA VIỆC

Chương 67: ÔNG BÁC SĨ LẮM LỜI

Chương 68: GIA CẢNH CỦA LINH LINH

Chương 69: CÚ NGÃ BẤT NGỜ

Chương 70: NHÀ CÓ THÊM MỘT NGƯỜI

Chương 71: NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 72: NHẠY CẢM

Chương 73: SỰ ĐÊ TIỆN CỦA ĐÔNG TRIỆT

Chương 74: BIẾN CỐ TRONG GIA ĐÌNH ĐÔNG TRIỆT

Chương 75: NÓI RA Ý ĐỊNH ĐIÊN RỒ

Chương 76: NGỘT NGẠT BỞI YÊU THƯƠNG

Chương 77: BẤT ĐỒNG

Chương 78: NGỦ RIÊNG

Chương 79: YÊU THƯƠNG TRỞ LẠI

Chương 80: KHAI TRƯƠNG KHU DU LỊCH SINH THÁI TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 81: " KẺ CẮP" VÀ " BÀ GIÀ" ĐỐI ĐẦU

Chương 82: BẤT NGỜ

Chương 83: GHEN

Chương 84 : BẠCH LẠC NHÂN PHẢN CÔNG

Chương 85: NHÂN TỬ LẠI BỊ CHÊ CƯỜI

Chương 86: MẠNH THÔNG THIÊN GẶP CHUYỆN

Chương 87: VÀO HANG CỌP

Chương 88: HÀN ĐÔNG KHIÊU CHIẾN

Chương 89: THÂN THẾ CỦA HÀN ĐÔNG

Chương 90 : TRẢ LẠI MÓN NỢ CHO HÀN ĐÔNG

Chương 91 : XE CỦA BẠCH LẠC NHÂN GẶP NẠN

Chương 92 : THẾ THÂN

Chương 93 : TÌM MANH MỐI

Chương 94 : CỐ HẢI CHỊU KHỔ RỒI

Chương 95 : MỐI QUAN HỆ CỦA HÀN ĐÔNG VÀ LINH LINH

Chương 96 : HÀN ĐÔNG GIỞ TRÒ ĐÊ TIỆN

Chương 97: MANH MỐI

Chương 98: NGUY HIỂM

Chương 99: HÀN ĐÔNG CHẠY TRỐN

Chương 100: HÀN ĐÔNG BỊ BẮT

Chương 101: HẠNH PHÚC

Chương cuối: SINH NHẬT BẠCH LẠC NHÂN

CÔ NHI VIỆN HẢI NHÂN Chap 1: GẶP GỠ

Chương 2: KIÊN TRÌ DẠY ĐỨA EM NGỖ NGƯỢC

Chương 3: CẢM XÚC THAY ĐỔI

Chương 4: GIẬN

Chương 5: CẢNH DU BỊ BỆNH

Chương 6 : NGỤY CHÂU ĐẾN THĂM CẢNH DU

Chương 7: GHEN

Chương 8 : NGỤY CHÂU THẢ THÍNH

Chương 9 : CHA CON BÁ ĐẠO

Chương 10: CÁI CHẠM MÔI ĐẦU TIÊN

Chương 11: KIỂU DẠY CON CÓ MỘT KHÔNG HAI

Chương 12: MỘT MŨI TÊN TRÚNG BA ĐÍCH

Chương 13: SAY

Chương 14: MƠ

Chương 15: BĂN KHOĂN

Chương 16: NGÀY PHIỀN MUỘN

Chương 17: CẢM XÚC

Chương 18: CỐ HẢI PHIỀN LÒNG

Chương 19 : CẢNH DU BỊ PHẠT

Chương 20: NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP

Chương 21: TIẾNG LÒNG

Chương 22: TỎ TÌNH

Chương 23: CẢM XÚC THĂNG HOA

Chương 24: NHỚ

Chương 25 : NÓI KHÔNG BIẾT GIỮ LỜI

Chương 26 : THẤU HIỂU

Chương 27: DÃ NGOẠI

Chương 28: BUỔI CHIỀU TRÊN BIỂN

Chương 29: GẶP NGƯỜI LẠ

Chương 30: CHƯỚNG NGẠI VẬT CỦA ANH

Chương 31: NỖI ĐAU XÉ LÒNG

Chương 32: CỐ HẢI BỊ BẮT

Chương 33 : LỢI DỤNG CƠ HỘI ÉP CẢNH DU

Chương 34: THỎA THUẬN ĐAU LÒNG

Chương 35: CẢNH DU ĐI MỸ

Chương 36: ĐAU

Chương 37: CUỘC SỐNG TRÊN ĐẤT MỸ

Chương 38 : CỐ QUÊN

Chương 39 : GẶP LẠI

Chương 40 : CHẠY TRỐN

Chương 41 : CẢNH DU CHÍNH THỨC ĐỐI ĐẦU VỚI THẨM ĐIỀM

Chương 42 : TỔN THƯƠNG

Chương 43 : CẢNH DU MẶT DÀY

Chương 44: NGỤY CHÂU LẠI SAY

Chương 45 : NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 46: THĂNG HOA

Chương 47: ĐAU NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI

Chương 48: HẠ PHI LÀM NGỤY CHÂU KHÓ XỬ

Chương 49: ĐỐI THỦ

Chương 50 : THÔNG TIN BẤT NGỜ

Chương 51 : MƠ HỒ

Chương 52: THÀNH THẬT

Chương 53: ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 54: SỰ THẬT ĐƯỢC HÉ LỘ

Chương 55 : KHÔNG LÙI BƯỚC

Chương 56: SỰ THẬT KHÓ TIN

Chương 57: CỐ CHẤP

Chương 58: NỖI LÒNG NGỤY CHÂU

Chương 59 : HƯƠNG THƠM QUEN THUỘC

Chương 60: BA BẠCH BÀY TRÒ

Chương 61: NGÀY HẠNH PHÚC (1)

Chương 62: NGÀY HẠNH PHÚC (2)

Chương 63: NGỤY CHÂU ĐI CÔNG TÁC XA

Chương 64: KÌM NÉN

Chương 65: MẸ NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 66: TÌM NIỀM AN ỦI

Chương 67: CỐ HẢI NỔI ĐIÊN

Chương 68: THỨC THỜI

Chương 69: SUY NGHĨ

Chương 70: CẢNH DU TRỞ VỀ

Chương 71: TỰ DỐI LÒNG

Chương 72: LẠNH LÙNG

Chương 73: KHÓ CHỊU

Chương 74: CẮN RĂNG CHỊU ĐỰNG

Chương 75: MẤT MẶT

Chương 76: CẢNH DU BỰC MÌNH

Chương 77 : QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

Chương 78: BUÔNG XUÔI

Chương 79: CẢNH DU BỊ ĐẦY VÀO BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG

Chương 80: HẬN THÙ ĐƯỢC HÓA GIẢI

Chương 81: THẬT THÀ THÚ NHẬN

Chương 82 : KẾ HOẠCH THÀNH CÔNG BƯỚC ĐẦU

Chương 83 : HẠ PHI BẼ MẶT

Chương 84: CẢNH DU ĐÍNH HÔN

Chương 85: CỐ HẢI BỊ TỔN THƯƠNG

Chương cuối: BA CỐ PHÁ TEAM