Chương 26 : THẤU HIỂU



Ngụy Châu bất ngờ bật dậy đè lên người Cảnh Du, mạnh bạo ngậm "tiểu Du tử" trong miệng gặm cắn không ngừng. Cảnh Du cắn răng lại, toàn thân vặn vẹo, yết hầu lên tục lên xuống, cậu ngửa mặt lên tận hưởng khoái cảm đang dâng trào theo từng mạch máu. Ngụy Châu thay đổi tốc độ lúc chậm lúc nhanh, khi mạnh khi nhẹ làm Cảnh Du không thể khống chế nổi bản thân. Tiếng rên rỉ của Cảnh Du to dần lên, miệng Ngụy Châu tăng tốc , cậu bắt đầu cảm thấy hai « quả cầu nhỏ » của Cảnh Du co lại, điều này chứng tỏ anh ấy hắn sắp có được cực khoái rồi.
Trên mặt Cảnh Du hiện ra vẻ đê mê, thắt lưng cong lên, cơ bắp căng cứng. Cảnh Du lật ngược Ngụy Châu lại, thở hổn hển, mồ hôi ướt đầm toàn thân. Cả hai tự giải tỏa cho nhau, tốc độ tay của cả hai nhanh dần theo nhịp thở. Một tiếng gầm nhẹ trong cổ họng phát ra, dòng tinh dịch ấm nóng của cả hai bắn vào người nhau một cách thích thú.
Nhưng có lẽ tinh lực của cả hai quá mạnh hoặc cũng có thể là tình yêu của họ dành cho nhau quá nhiều, hai đứa trẻ vừa « khóc » xong lại ngay lập tức lại căng đầy « nước mắt ». Nhìn nhìn nhau thêm vài phút, hai khuôn ngực phập phồng lại dán chặt lấy nhau. Cả hai đều biết mình không thể dừng lại được nữa, đôi môi lại tìm đến đôi môi, vật giữa thân lại đứng dậy đầy oai hùng.
Toàn thân Ngụy Châu run lẩy bẩy, hơi thở cực kì khó khăn. Cảnh Du cũng không khá hơn, mặt cậu đỏ lừ, toàn thân căng cứng.
Cả hai nặng nhọc thở, mười ngón tay đan chặt vào nhau, hai khuôn ngực phập phồng va đập khiến máu trong người cả hai chạy hết lên đại não.
Cảnh Du di chuyển tay xuống phía dưới. Bàn tay của cậu khe khẽ đặt trên mông Ngụy Châu, dịu dàng xoa bóp. Ngụy Châu muốn kéo tay Cảnh Du ra nhưng toàn bộ sức lực của cậu đã bị đôi môi của Cảnh Du hút lấy.
Lật Ngụy Châu nằm úp xuống Cảnh Du hôn dọc sống lưng rồi dần chuyển xuống phía dưới, hôn đến xương cụt, cẩn thận dùng đầu lưỡi vẽ một đường xung quanh đó. Ngụy Châu hơi vặn vẹo cơ thể, Cảm giác trong người lúc này như có một đàn kiến chạy qua, toàn bộ thắt lưng cũng đều tê rần. Cậu lập tức nắm chặt ga giường, trong miệng phát ra tiếng thở dốc nặng nề, đại não bị bao bọc bởi hơi nóng của dục tình và một chút lo sợ của lần đầu tiên.
Cảnh Du vẫn dùng hàm răng sắc nhọn gặm mông Ngụy Châu, lúc nhẹ lúc mạnh, lúc nhanh lúc chậm, cảm giác được chân Ngụy Châu kịch liệt run rẩy, chắc em ấy đang lo sợ rồi.
Cảnh Du trườn người lên rót vào tai Ngụy Châu những lời an ủi.
- Hãy tin anh.
Ngụy Châu khẽ gật đầu nhưng toàn thân cậu vẫn căng cứng và chưa sẵn sàng. Bất ngờ lí trí cậu trong phút chốc bỗng mạnh hơn trái tim, Ngụy Châu đẩy Cảnh Du ra bật dậy chạy xuống khỏi giường. Nhưng bàn chân vừa chạm xuống đất cậu liền đỏ mặt lên nằm vật trở lại, không nói thêm lời nào hết.
Cảnh Du bị bất ngờ khi Ngụy Châu chạy đi rồi lại ngay lập tức nằm xuống nên chỉ biết nhìn em cười trong cổ họng.
Ngụy Châu cắn chặt răng nằm sấp trên giường, cố gắng hít thở để lấy sức chịu đựng cảm giác đau đớn đang bao trùm toàn bộ thân thể. Nhưng khi không chịu đựng được nữa Ngụy Châu bỗng la lên.
- Ba, cứu con.
Cảnh Du đang bị lửa tình thiêu đốt cũng phải bật cười trước lời kêu cứu của Ngụy Châu. Cậu dừng lại động tác của mình, thân thể nhẹ nhàng nằm sấp lên lưng Ngụy Châu, tay xoa xoa ở cổ cậu ấy, ôn nhu nói.
- Ba nghe thấy rồi, ba nói chịu khó một tí thôi, sẽ không sao đâu.
Ngụy Châu vẫn cắn chặt hai hàm răng, gân ở cổ nổi lên từng cục, cậu nói như sắp khóc.
- Anh, em không đùa đâu, em... đau.
Lúc này Cảnh Du mới luống cuống ngồi lên, thở không ra hơi, mặt đầy lo lắng hỏi.
- Đau ở đâu ?
Ngụy châu vẫn nằm úp mặt xuống ga, tay chỉ chỉ vào chân. Cảnh Du mồ hôi toát ra đầm đìa, nhảy ngay xuống sàn nhà nhìn hai bàn chân của Ngụy Châu, cậu vẫn không biết Ngụy Châu bị đau ở chỗ nào. Cảnh Du sờ vào bàn chân của Ngụy Châu gấp gáp hỏi.
- Chân nào ?
Ngụy Châu cắn răng lại nói nhỏ.
- Bên trái.
Cảnh Du đoán chắc Ngụy Châu bị trật gân rồi nên định chạy xuống gọi bác sĩ. Dù đang rất đau nhưng Ngụy Châu vẫn kịp nhắc nhở Cảnh Du.
- Anh không mặc quần áo à ?
Cảnh Du lại lật đật chạy vào mặc quần áo trong vòng vài giây sau đó lấy chăn phủ lên người Ngụy Châu nói vội vàng.
- Em nằm đợi anh chút thôi, chịu khó nhé.
Vài phút sau bác sĩ lên, lúc ấy Ngụy Châu vẫn đang khỏa thân nằm trên giường, trên người phủ một cái chăn mỏng. Cảnh Du giật mình khi bác sĩ định kéo cái chăn lên, cậu nằm ngang người Ngụy Châu nói.
- Ông xem chân cho em con, con sợ nó đau nó vùng vẫy.
Bác sĩ cầm bàn chân của Ngụy Châu xoa nhẹ nhàng sau đó bất ngờ giật mạnh một cái, bàn chân Ngụy Châu phát ra tiếng « rắc » miệng Ngụy Châu đồng thời cũng phát ra tiếng kêu trời đầy thống khổ. Nước mắt Ngụy Châu chảy ra đầm đìa, cậu không hiểu bị cái quỷ gì mà đau đến tậm xương tủy như thế. Cảnh Du vẫn nằm ôm ngang người Ngụy Châu dỗ dành.
- Không sao rồi, lát nữa là khỏi thôi.
Phủ cẩn thận lại cái chăn trên người Ngụy Châu Cảnh Du ngồi lên hỏi bác sĩ.
- Em con không sao chứ ạ?
Bác sĩ lục trong túi đưa cho Cảnh Du một lọ dầu nóng, ông tò mò hỏi.
- Bị bong gân, nhưng đi đâu mà bị thế?
Ngụy Châu nói trong hơi thở khó khăn.
- Con đi xuống giường.
Bác sĩ bật cười.

- Ấy cha, chuyện hi hữu nha, cái giường thấp vậy mà con cũng trật chân được, chắc vội vàng quá hả. Bây giờ thử đứng dậy ông xem nào.
Cảnh Du vôi vàng đè lên hai mép chăn của Ngụy Châu, mặt hơi đỏ lên.
- Để em nó nằm một lát nữa đi ạ, chắc còn đau lắm.
Ngụy Châu cũng nói vội vàng.
- Vâng, con còn đau lắm.
Bác sĩ đành gật đầu.
- Được rồi, con xoa lọ dầu này vào cho em khỏi bị sưng, mai là khỏi thôi, không sao đâu.
Bác sĩ đi rồi Cảnh Du đứng nhìn Ngụy Châu nằm úp mặt xuống ga giường trong lòng cười không thành tiếng, ai bảo em chạy trốn làm gì, cái này có gọi là ông trời có mắt được không nhỉ, may mà chỉ trẹo thôi chưa gãy chân đó.
Nằm thở thêm vài phút cảm giác đau đớn đã vơi dần, Ngụy Châu nghiêng mặt ra nhìn Cảnh Du, mồ hôi ướt đẫm trán.
- Em bị trật chân à ? Không phải gãy chứ?
Cảnh Du leo lên giường gạt mồ hôi trên trán cho Ngụy Châu, giọng nhẹ nhàng.
- Sao em lại bỏ chạy, em sợ anh đến thế sao?
Ngụy Châu vẫn nằm im không cử động, cậu không biết phải trả lời như thế nào. Ngụy Châu biết mình đã làm anh thất vọng, nhưng cậu chưa sẵn sàng cho chuyện này, cậu thấy đây chưa phải lúc. Vẫn biết cái gì đến rồi sẽ đến nhưng Ngụy Châu không muốn nó đến sớm như vậy, cả cậu và Cảnh Du còn quá trẻ hơn nữa cả hai chưa có kinh nghiệm gì, làm không tốt chẳng phải sẽ để lại ấn tượng xấu cho nhau sao.
Cảnh Du thấy em không trả lời mình nên đưa tay xoa đầu Ngụy Châu.
- Còn đau không?
Ngụy Châu lắc đầu, mắt vẫn nhìn xuống dưới. Cảnh Du lấy lọ dầu nóng nhẹ nhàng xoa lên chân đau của Ngụy Châu. Nhìn Cảnh Du lúc này Ngụy Châu thấy mình thật tệ, Cảnh Du đang khá hào hứng, anh ấy đang bị lửa tình đốt cháy toàn thân vậy mà chỉ trong một phút mình đã làm anh ấy bị nguội lạnh, chẳng phải như thế là cậu đang cự tuyệt anh ấy sao, chẳng phải cậu vẫn chưa toàn tâm toàn ý với anh ấy sao. Ngụy Châu lo lắng nhìn Cảnh Du, ánh mắt anh ấy xót xa nhìn bàn chân đau của cậu, bàn tay anh ấy nhẹ nhàng xoa nắn cho cậu khiến Ngụy Châu thấy ân hận trong lòng, lẽ ra cậu nên nằm im mà chào đón tình cảm mãnh liệt Cảnh Du đã dành cho mình, lẽ ra cậu nên cố gắng phối hợp với anh ấy để cả hai cũng thỏa mãn. Làm thì cũng đã làm rồi, bây giờ nằm ân hận chẳng có nghĩa lí gì cả.
Cảnh Du xoa bóp cho Ngụy Châu xong đưa tay bẹo má em một cái, sau đó cầm cái áo đứng lên đi vào nhà tắm.
- Em nằm im một lát đi, anh đi tắm, vài phút nữa chân em sẽ hết đau.
Cảnh Du vừa bước được vài bước Ngụy Châu gọi với lại.
- Anh, anh có giận em không?
Cảnh Du mỉm cười.
- Không, sao anh lại giận em được.
Đang định bước đi Ngụy Châu lại gọi.
- Anh, em xin lỗi, em thật không tốt.
Cảnh Du quay lại ngồi xuống giường nhìn Ngụy Châu, cậu không biết thằng bé này lại đang nghĩ chuyện gì. Đưa tay lên xoa trán Ngụy Châu Cảnh Du hỏi nhỏ.
- Sao lại xin lỗi anh?
Ngụy Châu bỗng ngồi bật dậy ôm lấy cổ Cảnh Du, nước mắt cậu trào ra.
- Anh, em xin lỗi, em làm anh thất vọng rồi, anh buồn lằm phải không? anh đang giận em phải không? Em biết mình sai nhưng em chưa sẵn sàng, em sợ mình làm sẽ không tốt, em sợ làm anh không thấy thích thú, em sợ để lại ấn tượng xấu cho anh.
Cảnh Du ôm chặt lấy Ngụy Châu, xoa xoa tấm lưng trần của cậu miệng thì thầm.
- Anh hiểu mà, anh xin lỗi đã làm em sợ, anh chờ được đến lúc em sẵn sàng. Hãy tin anh.
Nước mắt Ngụy Châu rơi xuống ướt cả vai Cảnh Du. Cả hai cứ ngồi vậy ôm chặt lấy nhau. Cảnh Du không nghĩ rằng Ngụy Châu lại thấy có lỗi với cậu, thật sự khi Ngụy Châu bật dậy định chạy đi cậu cũng có chút hụt hẫng. Nhưng bây giờ cậu lại muốn tự mắng chửi mình, em ấy mới mười sáu tuổi mà cậu định làm gì em ấy thế, cậu không xứng mặt làm anh, ở với đứa anh như cậu Ngụy Châu phải lo lắng rồi.
Ngụy Châu ôm chặt Cảnh Du đễn nỗi cậu không thở được, cậu hiểu Ngụy Châu đang nghĩ gì. Vỗ vỗ vai Ngụy Châu Cảnh Du nói những lời tự đáy lòng.
- Anh không giận em và không bao giờ giận em vì chuyện này, anh xin lỗi đã không quan tâm đến cảm nhận của em. Đừng sợ, anh sẽ chờ đến lúc em sẵn sàng, lúc nào em thấy ở cạnh anh không an toàn em cứ nói ra anh sẽ tự động ngăn mình lại. Chỉ cần em ở bên anh thì chuyện gì anh cũng làm được, đừng sợ gì nhé.
Ngụy Châu nước mắt vẫn rơi, Cảnh Du càng nói cậu càng thấy mình có lỗi, Cảnh Du đã phải kìm nén bao lâu nay vậy mà khi anh ấy hứng thú nhất cậu lại cự tuyệt một cách quá đáng, chuyện này thật không thể tha thứ cho mình.
Thấy Ngụy Châu cứ bám chặt lấy mình Cảnh Du nhắc nhở.
- Em nằm xuống nghỉ đi, anh đi tắm.
Ngụy Châu buông anh ra từ từ chui vào chăn, trong lòng cậu vẫn không thấy thoải mái. Cảnh Du mỉm cười nhìn Ngụy Châu một lúc sau đó rời đi. Cảnh Du hiểu giữa họ không chỉ có tình yêu mà còn có tình thâm, cảm nhận của đối phương cực kì quan trọng với người còn lại, chỉ cần họ hiểu nhau thì những dục vọng tầm thường sẽ chẳng là gì cả.
Sáng sớm Cảnh Du tỉnh dậy, nhìn khuôn mặt hồng hào của Ngụy Châu đang áp lên ngực mình mà cậu không muốn dậy một chút nào cả, " Cả thế giới" của

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 1 : BỮA CƠM ĐOÀN VIÊN

Chương 2 : MÀN CHIA TAY NGỌT NGÀO

CHương 3 : GẶP PHẢI ÁC MA RỒI..

Chương 4 : CUỘC HẸN KHÔNG MONG ĐỢI..

Chương 5 : TÔ LỆ CHÍNH THỨC KHIÊU CHIẾN

Chương 6 : LỜI CẢNH CÁO

Chương 7 : NHỮNG ĐÒN TẤN CÔNG ĐẦU TIÊN CỦA TÔ LỆ

Chương 8 : VỠ BÌNH GIẤM CHUA

Chương 9 : CỐ ĐẠI THIẾU GIA NHỌC LÒNG

Chương 10 : NHÂN TỬ ĐAU LÒNG

Chương 11 : CHÍNH THỨC DÀNH LẠI CHỦ QUYỀN

Chương 12 : ĐÔI VỢ CHỒNG HẠNH PHÚC

Chương 13 : CẦN THỜI GIAN SUY NGHĨ

Chương 14 : CHIẾN TRANH LẠNH TIẾP TỤC CĂNG THẲNG

Chương 15 : HẢI - NHÂN..NHỮNG HIỂU LẦM KHÓ GIẢI QUYẾT

Chương 16 : LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Chương 17 : CUỘC GẶP BẤT NGỜ CỦA HAI CÔ GÁI

Chương 18 : TRẢI LÒNG

Chương 19 : Nỗi Lòng Được Giải Tỏa

Chương 20 : KẺ PHÁ BĨNH

Chương 21 : AI ĐẸP TRAI HƠN?

Chương 22 : CỐ DƯƠNG GẶP TIẾNG SÉT ÁI TÌNH.

Chương 23 : Công Ty Điện Ảnh Mãnh Kỳ

Chương 24 : Nỗi Lo Của Đại Hải

Chương 25 : Nhiệm Vụ Nguy Hiểm

Chương 27 : ĐẠI HẢI GẶP HỌA

Chương 26 : Đại Hải Nổi Điên

Chương 28 : NỖI LÒNG NGƯỜI CHA

Chương 29 : NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 30 : THẬT SỰ LO LẮNG

Chương 31 : HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN

CHương 32 : ĐÁM CƯỚI ĐÔNG TRIỆT - DIÊM NHÃ TĨNH

Chương 33 : ĐỢT HUẤN LUYỆN MỚI ĐẦY BẤT NGỜ

Chương 34 : GẶP NẠN TRONG RỪNG SÂU

Chương 35 : TÌNH HUỐNG DỞ KHÓC DỞ CƯỜI

Chương 36 : TÌM NGƯỜI GIẢI BÀY

Chương 37 : NGUY CƠ TIỀM ẨN

Chương 38 : GẶP KẺ TIỂU NHÂN

Chương 39 : CHỜ HÌNH THỨC KỈ LUẬT

Chương 40 : KẺ KHẢ NGHI

Chương 41 : ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 42 : CHỈ CÓ NHAU LÀ ĐỦ

Chương 43 : NHẬN ÁN KỈ LUẬT

Chương 44 : TRỞ TAY KHÔNG KỊP

Chương 45 : ĐỐI MẶT VỚI NGUY HIỂM

Chương 46 : MẤT TÍCH

Chương 47 : NỖI ĐAU NGƯỜI Ở LẠI

Chương 48 : NHÂN TỬ NGAO DU

Chương 49 : CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

Chương 50 : KẺ PHIỀN PHỨC

Chương 51 : SỰ THẬT BẮT ĐẦU SÁNG TỎ

Chương 52 : KÍ ỨC HỒI SINH

Chương 53 : NGỌT NGÀO

Chương 54 : ÔN LẠI KỈ NIỆM

Chương 55 : ĐẾN THẢO NGUYÊN

Chương 56 : TÌNH HUỐNG KHÓ XỬ

Chương 57 : NGỌT NGÀO TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 58 : TỪ HÔN

Chương 59 : KHỔ NHỤC KẾ

Chương 60 : BẬN RỘN VỚI NHIỆM VỤ MỚI

Chương 61 : KỈ NIỆM MƯỜI NĂM NGÀY CƯỚI

Chương 62 : TUẦN TRĂNG MẬT MUỘN

Chương 63: CỐ UY ĐÌNH ĐỔ BỆNH

Chương 64: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM

Chương 65: CỐ HẢI BỊ ĐẨY VÀO HOÀN CẢNH KHÓ XỬ

Chương 66: CHIA VIỆC

Chương 67: ÔNG BÁC SĨ LẮM LỜI

Chương 68: GIA CẢNH CỦA LINH LINH

Chương 69: CÚ NGÃ BẤT NGỜ

Chương 70: NHÀ CÓ THÊM MỘT NGƯỜI

Chương 71: NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 72: NHẠY CẢM

Chương 73: SỰ ĐÊ TIỆN CỦA ĐÔNG TRIỆT

Chương 74: BIẾN CỐ TRONG GIA ĐÌNH ĐÔNG TRIỆT

Chương 75: NÓI RA Ý ĐỊNH ĐIÊN RỒ

Chương 76: NGỘT NGẠT BỞI YÊU THƯƠNG

Chương 77: BẤT ĐỒNG

Chương 78: NGỦ RIÊNG

Chương 79: YÊU THƯƠNG TRỞ LẠI

Chương 80: KHAI TRƯƠNG KHU DU LỊCH SINH THÁI TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 81: " KẺ CẮP" VÀ " BÀ GIÀ" ĐỐI ĐẦU

Chương 82: BẤT NGỜ

Chương 83: GHEN

Chương 84 : BẠCH LẠC NHÂN PHẢN CÔNG

Chương 85: NHÂN TỬ LẠI BỊ CHÊ CƯỜI

Chương 86: MẠNH THÔNG THIÊN GẶP CHUYỆN

Chương 87: VÀO HANG CỌP

Chương 88: HÀN ĐÔNG KHIÊU CHIẾN

Chương 89: THÂN THẾ CỦA HÀN ĐÔNG

Chương 90 : TRẢ LẠI MÓN NỢ CHO HÀN ĐÔNG

Chương 91 : XE CỦA BẠCH LẠC NHÂN GẶP NẠN

Chương 92 : THẾ THÂN

Chương 93 : TÌM MANH MỐI

Chương 94 : CỐ HẢI CHỊU KHỔ RỒI

Chương 95 : MỐI QUAN HỆ CỦA HÀN ĐÔNG VÀ LINH LINH

Chương 96 : HÀN ĐÔNG GIỞ TRÒ ĐÊ TIỆN

Chương 97: MANH MỐI

Chương 98: NGUY HIỂM

Chương 99: HÀN ĐÔNG CHẠY TRỐN

Chương 100: HÀN ĐÔNG BỊ BẮT

Chương 101: HẠNH PHÚC

Chương cuối: SINH NHẬT BẠCH LẠC NHÂN

CÔ NHI VIỆN HẢI NHÂN Chap 1: GẶP GỠ

Chương 2: KIÊN TRÌ DẠY ĐỨA EM NGỖ NGƯỢC

Chương 3: CẢM XÚC THAY ĐỔI

Chương 4: GIẬN

Chương 5: CẢNH DU BỊ BỆNH

Chương 6 : NGỤY CHÂU ĐẾN THĂM CẢNH DU

Chương 7: GHEN

Chương 8 : NGỤY CHÂU THẢ THÍNH

Chương 9 : CHA CON BÁ ĐẠO

Chương 10: CÁI CHẠM MÔI ĐẦU TIÊN

Chương 11: KIỂU DẠY CON CÓ MỘT KHÔNG HAI

Chương 12: MỘT MŨI TÊN TRÚNG BA ĐÍCH

Chương 13: SAY

Chương 14: MƠ

Chương 15: BĂN KHOĂN

Chương 16: NGÀY PHIỀN MUỘN

Chương 17: CẢM XÚC

Chương 18: CỐ HẢI PHIỀN LÒNG

Chương 19 : CẢNH DU BỊ PHẠT

Chương 20: NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP

Chương 21: TIẾNG LÒNG

Chương 22: TỎ TÌNH

Chương 23: CẢM XÚC THĂNG HOA

Chương 24: NHỚ

Chương 25 : NÓI KHÔNG BIẾT GIỮ LỜI

Chương 26 : THẤU HIỂU

Chương 27: DÃ NGOẠI

Chương 28: BUỔI CHIỀU TRÊN BIỂN

Chương 29: GẶP NGƯỜI LẠ

Chương 30: CHƯỚNG NGẠI VẬT CỦA ANH

Chương 31: NỖI ĐAU XÉ LÒNG

Chương 32: CỐ HẢI BỊ BẮT

Chương 33 : LỢI DỤNG CƠ HỘI ÉP CẢNH DU

Chương 34: THỎA THUẬN ĐAU LÒNG

Chương 35: CẢNH DU ĐI MỸ

Chương 36: ĐAU

Chương 37: CUỘC SỐNG TRÊN ĐẤT MỸ

Chương 38 : CỐ QUÊN

Chương 39 : GẶP LẠI

Chương 40 : CHẠY TRỐN

Chương 41 : CẢNH DU CHÍNH THỨC ĐỐI ĐẦU VỚI THẨM ĐIỀM

Chương 42 : TỔN THƯƠNG

Chương 43 : CẢNH DU MẶT DÀY

Chương 44: NGỤY CHÂU LẠI SAY

Chương 45 : NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 46: THĂNG HOA

Chương 47: ĐAU NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI

Chương 48: HẠ PHI LÀM NGỤY CHÂU KHÓ XỬ

Chương 49: ĐỐI THỦ

Chương 50 : THÔNG TIN BẤT NGỜ

Chương 51 : MƠ HỒ

Chương 52: THÀNH THẬT

Chương 53: ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 54: SỰ THẬT ĐƯỢC HÉ LỘ

Chương 55 : KHÔNG LÙI BƯỚC

Chương 56: SỰ THẬT KHÓ TIN

Chương 57: CỐ CHẤP

Chương 58: NỖI LÒNG NGỤY CHÂU

Chương 59 : HƯƠNG THƠM QUEN THUỘC

Chương 60: BA BẠCH BÀY TRÒ

Chương 61: NGÀY HẠNH PHÚC (1)

Chương 62: NGÀY HẠNH PHÚC (2)

Chương 63: NGỤY CHÂU ĐI CÔNG TÁC XA

Chương 64: KÌM NÉN

Chương 65: MẸ NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 66: TÌM NIỀM AN ỦI

Chương 67: CỐ HẢI NỔI ĐIÊN

Chương 68: THỨC THỜI

Chương 69: SUY NGHĨ

Chương 70: CẢNH DU TRỞ VỀ

Chương 71: TỰ DỐI LÒNG

Chương 72: LẠNH LÙNG

Chương 73: KHÓ CHỊU

Chương 74: CẮN RĂNG CHỊU ĐỰNG

Chương 75: MẤT MẶT

Chương 76: CẢNH DU BỰC MÌNH

Chương 77 : QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

Chương 78: BUÔNG XUÔI

Chương 79: CẢNH DU BỊ ĐẦY VÀO BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG

Chương 80: HẬN THÙ ĐƯỢC HÓA GIẢI

Chương 81: THẬT THÀ THÚ NHẬN

Chương 82 : KẾ HOẠCH THÀNH CÔNG BƯỚC ĐẦU

Chương 83 : HẠ PHI BẼ MẶT

Chương 84: CẢNH DU ĐÍNH HÔN

Chương 85: CỐ HẢI BỊ TỔN THƯƠNG

Chương cuối: BA CỐ PHÁ TEAM

Loading...