Ngoại truyện

  Sau khi bàn giao hết các công việc của CLB cho Taeyeon, Kim phu nhân nhàn hơn rất nhiều, trừ những lúc theo chồng ra nước ngoài trả lời phỏng vấn, bà gần như chẳng có việc gì làm. Vừa hay, vào thời điểm ấy, bà tập Yoga được đúng một năm, đang lúc ham tập, thế là bà dồn hết sức lực vào môn thể thao ấy. Phải cái là: lúc trước, Juniel còn đi tập với bà, bà còn có người bàn luận; Nhưng sau lần bà phát hiện cô nàng đem chuyện cả nhà bà giấu Taeyeon nói cho Taeyeon rồi mắng cho cô nàng một trận thì cô nàng không đi tập Yoga với bà nữa, bà cũng không còn người bàn luận nữa. Mấy bà bạn của bà: người thì thời gian biểu lệch bà, người thì lười đi tập, làm ham thích của bà với Yoga chả biết trút với ai. Sau rốt, bà dời tầm ngắm sang cô con dâu lúc nào cũng rảnh rỗi của bà. Giữa hai mẹ con vẫn còn chút khoảng cách, song, sau khi bà biết việc con bà đã nhắc chuyện năm đó với con bé mà bà tận mắt thấy hai đứa nó vẫn âu yếm như xưa và con bé cũng không lên mặt kiểu: "cô nợ tôi hai mạng người" với con bà thì bà không khỏi nhìn con dâu bà với con mắt khác. Bà đã biết đến cái hơn người của Tiffany, đã cảm nhận phần nào sự rộng lượng, nết na của cô.
Được mẹ chồng rủ đi tập Yoga, Tiffany thoáng ngẩn ra rồi nhận lời ngay tắp lự. Nhưng, đến CLB Yoga, cô mới biết cái khó, tuy cô có chạy bộ nhưng chạy bộ chỉ làm cô khỏe hơn chứ người cô vẫn cứng lắm, chẳng thể nào làm được những động tác yêu cầu sự mềm dẻo và uyển chuyển. Bà Kim cũng đang tìm việc để làm, quyết định phụ đạo cho Tiffany.
Vậy là: tối đó, khi Taeyeon bò về nhà sau buổi tiệc xã giao, vừa vào đến phòng khách mới trang hoàng xong của tầng lầu mới, cậu đã bắt gặp vợ yêu của cậu trong trang phục thiếu vải: áo hai dây, quần soóc đứng lắc lư trên tấm thảm tập Yoga trong tư thế: một chân co lên – một chân giẫm thảm, thỉnh thoảng vung vẩy chiếc chân co để lấy thăng bằng.
"A, Tae về rồi à! Tốt quá, mau đến giúp em một tay nào." Tiffany thở phào một hơi.
"Giúp gì cơ?" Cậu bước đến, hôn nhẹ cô, rồi muốn ngừng mà không sao ngừng nổi hôn sâu cô, "Cần Tae... giúp gì nào?" Cậu cười tà, dán môi mình vào môi cô, một tay đặt lên eo cô, tay còn lại rất không an phận rờ xuống mông cô nhéo mấy phát.
Tiffany cắn cho cậu một phát, thả chân xuống đất để lấy lại thăng bằng, chỉ vào cuốn sách để trên đệm, "Đỡ em nhé, em phải giữ thăng bằng."
Kim đại tiểu thư còn chả buồn liếc theo hướng cô chỉ, cậu khom người, mút mát bờ vai ngọc thanh mảnh của cô, ôm cô, lầu bầu: "Cái quỷ gì vậy, kệ nó đi, lên giường với Tae đã nào." Cô mặc bộ này rõ là rù quyến cậu mà, cậu là cậu muốn xé mấy mảnh vải con con ấy lắm rồi.
Biết là cậu có nhu cầu sinh lý cao, Tiffany đỏ mặt, liếc chiếc đồng hồ cổ treo tường: "Còn sớm mà... Mẹ dặn em phải tập xong bài tập thăng bằng này, Tae giúp em một tay đã nào, rồi lát nữa em lại 'chiều' Tae, có được không?"
Taeyeon nhướng mày, ngừng mút mát vai cô, những ngón tay đã luồn vào trong áo cô của cậu rờ rẫm lưng cô một cách mờ ám: "Nhờ Tae hả? Nhờ Tae thì phải có tý thành ý chứ."
Nhắc đến mấy chuyện riêng tư chốn phòng the của hai vợ chồng, Tiffany cũng hơi động lòng, cô nũng nịu: "Biết rồi, lát nữa người ta khác 'chiều' Tae, thế đã được chưa? Tae là Tae hư lắm đấy."
Vị đại tiểu thư nào đó tạm hài lòng, hôn cô mấy phát cho đỡ thèm, cuối cùng cậu cũng có thời gian liếc nhìn trang sách rực rỡ sắc màu nọ: "Thăng bằng với tư thế Thân Cây, cái quỷ gì thế?"
"Tae đọc đi, rồi lát nữa em tập tư thế ấy, Tae hãy đỡ em." Tiffany căn dặn.
Cô đứng thẳng, hít sâu một hơi, từ từ đưa hai tay lên đỉnh đầu, chắp hai bàn tay lại, chậm rãi đưa tay xuống để ngang ngực, đồng thời, cô nhẹ nâng một chân lên. Chỉ có điều, mới nhấc chân lên có chút xíu, cô đã lắc lư rồi, Taeyeon nom thế thì thích chí lắm, nào có đưa tay ra đỡ cô. Thế là cô cứ đung đa đung đưa rồi mất thăng bằng ngã vào lòng cậu.
"Đồ vô tích sự." Tiffany thẹn quá hóa giận, ngẩng lên lườm cậu.
"Để Tae thử lại lần nữa nhé." Taeyeon cười cười, đỡ cô dậy.
Lần hai, cuối cùng Kim đại tiểu thư cũng không đứng ỳ ra như khúc gỗ nhìn cô xiêu vẹo rồi đổ kềnh, lần này, cậu đỡ chiếc eo thon thả của cô, giữ cho cô đứng thẳng. Sau đó, cậu đặt một tay lên chiếc lưng đang lắc bên nọ lắc bên kia của cô, cố định lưng cô, tay kia cậu chỉnh chiếc chân chưa được vuông góc của cô, để nó vuông góc với chân còn lại. Tiếp đó, cậu lùi ra sau một bước, ngắm thành quả, hài lòng gật gù: "Ổn rồi."
Tiffany cũng thấy ổn hơn, cô đổi chân, thử làm lại tư thế ấy, thấy mình thăng bằng hơn khối, không lung lay như sắp đổ nữa. Taeyeon đứng cạnh đó ngắm cánh tay mảnh khảnh và cặp đùi thon thả của cô gần mình trong gang tấc thì nheo mắt lại, mượn việc công để giải quyết việc tư, sờ cô từ đầu đến chân, mang tiếng: xem cô đã đứng thẳng chưa nhưng thật ra là chấm mút không biết bao nhiêu tiện nghi.
"Tae sờ đi đâu thế?" Tiffany hạ chân xuống, đỏ mặt, lườm chiếc vuốt quỷ chễm trệ trên ngực cô.
"Ngại quá, Tae không kìm lòng được." Taeyeon giả nai.
"Ghét thế không biết, không cần Tae giúp nữa, Tae xê ra chỗ khác đi." Cô vừa mới ngộ ra một tý đã bị cậu làm rối.
Taeyeon lắc đầu ca thán, "Xài xong thì vứt luôn, em coi chồng em là đũa dùng một lần phỏng?" Thế mà giọng cậu nghe chẳng có tý tiếc nuối nào cho hợp với câu than thở.
Hình như cô làm thế cũng hơi giống 'qua cầu rút ván', Tiffany chột dạ: "Thế thì Tae đừng động tay động chân nữa nhé."
"Ok."
Lần này, người nào đó không có động tay động chân, cậu sợ nhàm, xách ghế ra ngồi trước mặt cô, ngắm bo đì vợ và hào hứng bình luận: "Coi kìa, bo đì vợ tôi mới chuẩn làm sao, ôi những đường cong ấy... Chẹp chẹp, vợ à, có phải ngực em to ra, mông em mẩy ra không, em được như thế này, công Tae không có nhỏ đâu nha."
"Kim Taeyeon!" Sao cô lại đi tin cậu vậy! Mắt Tiffany đỏ lựng lên vì e lệ.
"Tae cái gì chứ, lần này, Tae còn chả động đến một đầu ngón tay của em." Taeyeon nhướng mày.
Thấy cậu không có vẻ gì là hối lỗi là cô biết ngay cậu rỗi hơi đùa cô đây mà: "Aizzz, có phải em không 'cho' Tae đâu, em chỉ bảo Tae hãy đợi em một giờ thôi mà." Cô dậm chân.

"Cái quỷ gì hút hồn em làm em không buồn ngó ngàng đến chồng em, hử?" Tên lòng muông dạ thú nào đó lộ bộ mặt thật.
"Tae không phân rõ phải trái thì có!" Đôi lúc, cậu bá đạo kinh khủng, cứ y  một đứa trẻ con, hễ cô không chú ý cậu là cậu sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn (những thủ đoạn trẻ con vô cùng) cướp sự chú ý của cô về.
"Bẩm phu nhân, cuối cùng bà cũng hơi hơi giác ngộ rồi đó." Taeyeon mặt dày đốp lại.
"Tae trẻ con vừa thôi!" Tiffany cắn môi, quyết định không thèm cãi lý với cậu nữa, coi cậu như người vô hình, tự mình tập Yoga. Nhưng bé Taeyeon (sinh viên sắp lên lớp mầm) đâu có chịu để yên cho cô, gây ra bao trắc trở cho việc luyện tập của cô, thậm chí còn bô bô mô tả những tư thế lát nữa cậu sẽ 'yêu' cô. Tiffany tức đến đỏ mặt, chạy xuống lầu dưới, tìm bà Kim, tố cáo: "Mẹ, Taeyeon phá con, không cho con tập Yoga!"
Taeyeon đứng ngay sau cô cứ phá ra cười, cô không nhận ra là hành động này của cô còn trẻ con hơn cậu à?
Bà Kim đang đọc "ĐỐI THOẠI VỚI THIÊN ĐƯỜNG" vội gấp sách lại, "Gì thế?"
"Cô ấy phá con!"
Taeyeon là con một nên bà Kim chưa phải xử lý tranh chấp kiểu này bao giờ. Như bình thường nhất định bà sẽ không nghĩ ngợi gì mà đứng về phía con  bà luôn, nhưng nhìn vẻ lanh lợi đó của Tiffany bà lại sực nhớ đến những dòng con bé viết trong truyện, rằng: con bé hay làm nũng với ba mẹ lắm, bà có hơi xót lòng, vả lại chuyện này còn liên quan đến việc phát triển môn thể thao Yoga nữa, bà bảo con: "Tiffany tập Yoga, con đừng phá con bé."
"Con có đụng chạm gì cô ấy đâu."
"Nhưng mà Tae cứ nói linh tinh!" Tiffany lên án.
"Tae nói cái gì cơ?" Taeyeon hỏi.
Những lời ấy cô mới nghe thôi đã xấu hổ lắm rồi, đâu mặt dày mà nói ra miệng được? Tiffany trợn mắt với tên lưu manh đó, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Ngày trước, bà Kim đã có dịp nào được nom thấy cái vẻ khoái chí rất trẻ con vì ghẹo được người ta trên mặt con bà đâu, bà phì cười: "Được rồi, được rồi, đừng quậy nữa."
Đúng lúc ấy, ông Kim đi vào thư phòng, ông vừa đánh cờ với ba bị thua nên vào thư phòng tìm quyển sách dạy đánh cờ. Thấy ba người đều đang ở trong đó, ông cười khà: "Có chuyện gì mà nhộn nhịp thế?
Bà Kim mỉm cười kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho chồng. Ông Kim cười lớn. Tiffany có hơi bấn, mất mặt chết đi được.
Ông Kim ngoắc Taeyeon, "Cứ để cho người ta tập đi, ranh con, không thiệt gì von đâu."
Những cuộc nói chuyện của cậu với ông Kim với nhau là nhiều 'tư tưởng lớn' lắm, cậu hừ khẽ một tiếng, ôm eo vợ, kéo vợ ra ngoài: "Được rồi, Tae mở lòng từ bi, em thích tập thì tập đi."
Thái độ quay ngoắt 180 độ của cậu làm Tiffany lờ mờ có cảm giác: 'mèo khóc chuột', cô vừa đi theo cậu vừa hỏi: "Ba bảo gì Tae thế?"
"Thì cho Tae mấy chỉ thị mang tính chiến lược thôi."
"Thế tóm lại mấy chỉ thị đó là gì?" Càng nghe càng thấy quái.
"Em lắm lời thế, em còn hỏi nữa là Tae sẽ không để yên cho em tập đâu."
"Tae..."
"Muốn nghe? Muốn tập? Muốn nghe? Muốn tập..."
"Đồ đáng ghét!" Tiffany vừa cười vừa mắng.
Trong thư phòng, ông bà Kim nghe tiếng đôi vợ chồng trẻ đấu khẩu thì không khỏi nhìn nhau cười.
Mấy tháng sau, đến lượt Taeyeon xực đến ngon ngọt, cơ thể ai đó trải qua quá trình tập luyện Yoga đã trở nên mềm mại, dẻo dai vô cùng, mấy tư thế 'yêu' ngày trước cậu không dám thử giờ cậu đã có thể yên tâm xài với cô. Cậu ăn cô tới bến, ăn cô sung sướng, thậm chí có đêm còn không để cô ngủ, vần cho Tiffany mệt chết đi. Bây giờ, cô có muốn xỉu cũng chả xỉu được, chỉ có thể mềm oặt ra nhìn cậu cười tà, liếm từng cen ti mét cơ thể cô, thậm chí cả chỗ kín đáo nhất của cô cậu cũng... Khi cô đê mê tột đỉnh, những ngón tay nóng nhất quả đất sẽ đâm sâu vào cơ thể cô, hối hả tiến lên, làm cô cứ phải thét lên liên tục. Hễ cô hạ mình xin tha là cậu lại như hóa thú, mãnh liệt tiến về phía trước, khiến cơ thể cô như vỡ vụn, chỉ còn những cảm nhận về thân thể nóng bỏng đang quấn lấy nhau của hai người, những giọt mồ hôi ướt nhẹp và... ngón tay nóng rực không thuộc về cô đang nằm sâu trong cơ thể cô ấy. Sau rốt, cô thấy nguồn sáng chói lòa và đầu óc cô trở nên trống rỗng.
"Taeyeon, Tae càng ngày càng hư đó..." Sau cuộc ái ân, Tiffany thở hổn hển, nghẹn ngào trách móc chồng, nước mắt

1 2 »