Chap 91

  Con người là một sinh vật rất kỳ lạ, có thể chịu được việc những người không quen biết bôi nhọ mình, nhưng lại không sao chịu đựng nổi việc người thân thiết nhất với mình hiểu lầm và trách mắng mình dù chỉ một chút xíu.
Tiffany bỗng thấy rất tủi thân, cô không sao nói chuyện tiếp với cậu được, đành cúp luôn điện thoại. Cậu vẫn cho là cô sai, thậm chí còn nghĩ là cô làm thế vì cô ghét Juniel!
Nghe được tiếng "Tút" báo đầu dây bên kia đã dập máy, cơn giận như bùng lên trong lòng Taeyeon: mình mới chỉ hơi gay gắt, mà cô ấy đã nổi sùng lên rồi?
Những lần cãi nhau trước, cậu nhường cô ấy là vì cậu biết mẹ làm cô ấy tủi thân, nhưng lần này, chuyện sờ sờ ra đấy sao cô ấy vẫn bốc đồng vậy chứ?
Taeyeon nói thế nào cũng là một cô ấm nhà giàu, vốn chỉ có phụ nữ phải chủ động nịnh cậu, chứ cậu chẳng phải chủ động nịnh ai bao giờ. Huống hồ, lần này, cậu thật sự cho là Tiffany không đúng, nghĩ vậy thì sao cậu nhỏ nhẹ dỗ cô nổi, làm thế thì tôn nghiêm của cậu để đi đâu?
Thế là cậu cũng bực, cũng chả thèm gọi lại.
Trong cuộc hôn nhân của mình, đôi vợ chồng trẻ lần thứ hai chiến tranh lạnh với nhau.
Mấy ngày sau, bà Kim về Seoul, mới về chưa được một ngày bà đã nghe được chuyện của Juniel, thậm chí còn nghe mẹ cô nàng chính miệng nói cô nàng suốt ngày rầu rĩ, chán nản, không chịu ra khỏi nhà.
Bà Kim luôn rất quý Juniel, bà tìm thời gian hẹn cô ra ngoài an ủi cô.
Sau khi hỏi rõ chuyện đêm hôm đó, buổi tối, bà Kim về nhà, chất vấn Tiffany ngay trong bữa ăn: "Sao chị lại có thể gọi cú điện thoại đó hả?"
Tiffany đã mấy hôm liền không liên lạc gì với Taeyeon rồi, mà cậu cũng chẳng chủ động tìm cô, thế nên cô đang rất buồn. Nhưng nghe tin bà Kim về, cô vẫn cố lên tinh thần đón bà, dặn phòng bếp nấu mấy món bà thích ăn. Không ngờ việc đầu tiên bà làm khi về nhà là nhiếc móc cô.
"Mẹ, Park tiểu thư lái xe khi say rượu, đâm vào xe đi trước, may mà không có thương vong gì về người, con nghĩ nên để cô ấy nhận được một bài học thích đáng, để cô ấy còn rút kinh nghiệm."
"Tôi nghe Juniel nói: con bé chỉ đụng nhẹ vào đuôi chiếc Audi kia thôi, chỉ là chuyện cỏn con, thế mà vì chuyện đó, chị nỡ hủy hoại tiền đồ của con bé?"
Sao họ đều cho là cô hại Juniel chứ? Phải chăng họ đều đã quên: Juniel lái xe khi say rượu, đó mới là nguồn cơn của câu chuyện.
Tiffany không phải kẻ lắm lời nên chỉ mím chặt môi, không nói lời nào.
Ông cụ Kim lên tiếng: "Có chuyện gì vậy?" Cụ vẫn thắc mắc: sao mấy hôm nay trông Bé Fany có vẻ ủ rũ, mà cụ hỏi thì con bé không chịu nói.
Bà Kim thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, dù ngoài mặt vẫn duy trì vẻ bình tĩnh nhưng trong bụng ông cụ Kim đã thầm mắng con dâu hồ đồ: "Chuyện đã qua rồi, thôi đừng nhắc nữa."
Bà Kim liếc xéo Tiffany một cái, dù rất không hài lòng nhưng cũng không nói nữa.
Đợi Tiffany về phòng riêng, ông cụ Kim mới bảo với bà Kim là: "Người ngoài không biết chuyện đó, chứ chị còn không biết chuyện đó chắc?"
Bà Kim biết ba chồng bà nhắc đến vụ tai nạn năm đó, bà nói: "Ba, con biết chứ, nhưng chuyện lần này hoàn toàn không giống chuyện năm đó, chỉ là hai xe va chạm nhẹ với nhau thôi, chuyện của Juniel mới là quan trọng. Juniel kể là Taeyeon đã bảo với chị ta tầm quan trọng của sự việc rồi, thế mà chị ta còn bướng, còn cố gọi cảnh sát."
"Chả trách mà... Chắc là mấy hôm nay, con bé cãi nhau với Taeyeon chứ gì?" Bình thường, hễ rảnh là đôi trẻ lại nhắn tin, điện thoại với nhau, thế mà mấy hôm nay cụ không thấy.
"Chắc thế ạ, mà ba này, tuy là những chuyện ba nói con có thể hiểu được, nhưng mà chị ta thật chẳng biết nghĩ cho Taeyeon gì cả. Con thấy chị ta không quá thích hợp Taeyeon." Đã là người làm việc lớn thì luôn có những lúc phải 'bỏ con săn sắt, bắt con cá rô', chị ta hẹp hòi thế, sao có thể đứng bên Taeyeon được?
"Nói luyên thuyên, trong việc này, con bé có gì sai chứ? Bé Juniel tự mình uống rượu say rồi đâm vào người ta thì liên quan gì đến Tiffany nào? Con bé gọi điện là con bé làm tròn trách nhiệm. Nếu cứ giải quyết riêng giải quyết riếc như các chị thì làm gì còn ai nhận được bài học thích đáng nữa. Rồi trên đường, sẽ có bao nhiêu người vô tội vô duyên vô cớ bị mất đi tính mạng hả!"
"Ba, ba nói vậy cũng đúng, nhưng mọi chuyện luôn có nặng nhẹ, chuyện của Juniel lần này... ba cũng biết là ảnh hưởng lớn đến Taeyeon."
"Hừ, vậy chỉ có thể nói Taeyeon hãy còn non tay, chưa lo nghĩ chu đáo." Nếu đổi lại là cụ thu xếp, cụ sẽ cho người bí mật đi theo đương sự, phòng ngừa mọi sự cố từ trước khi chúng xảy ra, đến tận khi thành công mới thôi.
Thấy con yêu bị phê bình, bà Kim có phần không vui, bà chỉ thấy ba chồng bà bênh Kim chằm chặp.
Nhìn vẻ mặt con dâu, ông cụ Kim biết thừa bà đang nghĩ gì, đành mềm giọng đổi đề tài, "Thôi không nói chuyện này nữa, ba đang có việc cần nhờ chị giúp đây."
Bà Kim vội nói: "Ba, sao ba lại nói thế, cái gì mà giúp với chả không giúp."
"Khà khà, ba đang muốn mua một cuốn sách, chị tìm mua giúp ba nhé."
Không nghĩ ngợi gì nhiều, bà Kim nhận lời luôn, "Được ạ, tên sách là gì ạ?" Phải chăng là bản thư pháp của nhà thư pháp nào?

"Tên là... ĐỐI THOẠI VỚI THIÊN ĐƯỜNG." Ông cụ Kim vừa nhớ lại vừa đáp.
Nghe thế, bà Kim hơi nhíu mày, vẻ lo lắng, "Ba?" Đang yên đang lành đọc loại sách đó làm gì?
Biết là bà rất có thể đã hiểu lầm nhưng ông cụ cũng không giải thích rõ ràng, "Tóm lại, chị cứ mua về đây cho ba đi."
Bà Kim gật đầu liền.
Ông cụ vào thư phòng, lấy điện thoại gọi vào di động của Taeyeon.
"Alo, ông cụ?" Taeyeon đang ở ngoài tiệc tùng xã giao, thấy lão thủ trưởng gọi thì vội tìm một chỗ yên tĩnh mà bắt máy.
"Có phải con đang cãi nhau với vợ con không?" Ông cụ đi thẳng vào vấn đề như thường lệ.
Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến là cậu chau mày liền, cái cô ả đó thật là, đỏng đảnh thế không biết, cậu không gọi cho cô, cô cũng chẳng chủ động liên lạc cậu luôn. "Nội à, nội già rồi, nội lo mấy chuyện này làm gì, nội cứ ăn khỏe, ngủ khỏe, giữ sức khỏe của nội cho tốt là được.""Đồ ngu, cậu dỗi con bé cái nỗi gì, cứ mềm giọng xin lỗi một câu, chẳng phải là xong chuyện rồi ư?"
"Nội cứ yên tâm đi, chỉ mấy chuyện vặt vãnh ấy mà." Vì một người ngoài mà chẳng chuộc với nhau đến mức này, cậu cũng bất ngờ lắm. Cậu muốn mấy hôm liền không được thấy bóng người ta, không được nghe giọng người ta chắc? Buổi tối, nằm lên giường mà rấm rứt. Chỉ có điều: lần này mà chiều cô thì không thể đảm bảo là sẽ không có lần thứ hai, lần thứ ba, còn nữa, tôn nghiêm của cậu biết để đi đâu bây giờ?
"Chuyện nhỏ cái con khỉ, nội thấy con bé gầy rộc đi!"
Taeyeon có hơi xót ruột, nhưng cậu nghĩ bụng: chắc cô ấy cũng chả cố bướng được mấy ngày nữa đâu nhỉ? "Được rồi, con khác biết cân nhắc nặng nhẹ, nội đừng có lo, không sao đâu."
Sao giống nhà cụ lại ra cái tên đầu gỗ này vậy trời! Ông cụ Kim tức lắm, cụ nghĩ: kiểu gì cũng phải nói cho cậu sự thật năm đó, để cậu biết mức độ nghiêm trọng của sự việc? Nhưng cụ ngẫm lại thì: có đôi vợ chồng trẻ nào là không có lúc cãi nhau đâu, có lẽ chuyện không nghiêm trọng như cụ nghĩ, cụ mà nói cho cậu chàng chuyện đó, khéo lại thành chuyện bé xé ra to.
"Con đang bận, con cúp máy đây." Sau cùng, Taeyeon dặn, "Nội nhớ ép cô ấy ăn nhiều vào đấy."
Hôm sau, bà Kim đang ở trụ sở chính CLB thì thư ký báo vào là Juniel muốn hẹn gặp bà, bà thoáng trầm tư, rồi đồng ý.
Một giờ sau, Juniel bước vào phòng làm việc được bố trí đượm vẻ lãng mạn của bà Kim, "Cô Kim ạ." Hôm nay, trông cô không tiều tụy như hôm qua, cô trang điểm tỉ mỉ và ăn vận lộng lẫy như thể đã nghĩ thông suốt chuyện gì.
"Juniel, đúng là khách quý đến chơi mà, sao nay con có rảnh mà đến chơi với cô vậy?" Bà Kim tươi cười đón cô.
Hai người vừa uống trà hoa vừa tán gẫu, chuyện được một lúc, Tiêu Thiển Thiển hỏi: "Cô Kim ơi, chuyện hôm qua con nói với cô ấy, chuyện đó không làm cô khó xử chứ ạ?"
Bà Kim nói: "Đừng nhắc đến nữa, cô về nhà, mới nói Tiffany được hai ba câu thì ông cụ đã bênh chị ta rồi."
"Ông Kim... ưng con nhỏ Kim đó đến thế ư?"
Bà  Kim làm gì mà chả biết suy nghĩ của Juniel, song bà còn hiểu Taeyeon và ông cụ Kim hơn. Bà ngẫm nghĩ một lát rồi nói khéo: "Ông cụ rất ưng chị ta, cô cũng chẳng làm gì được."
"Rốt cuộc là ông Kim ưng cô ta điểm gì nào?" Juniel hoàn toàn không thể hiểu nổi.
"Cái này thì con có đừng hỏi."
"Nhưng mà, cô Kim ơi, con yêu Taeyeon, con thật lòng yêu cô ấy, con muốn ở bên cô ấy." Juniel thẳng tính, trong tình yêu, cô sẽ không biết giấu diếm tình cảm của mình mà chỉ biết tranh thủ, "Cô, cô giúp con đi." Cô vốn cho là mình thừa sức làm Taeyeon mê như điếu đổ, nào ngờ cậu lại bị con nhỏ quê mùa kia hút hồn, tuy giờ hối hận thì cũng đã muộn nhưng cô vẫn không định bỏ cuộc.
Bà Kim không ngờ là cô lại nói thẳng ra như thế nên có hơi khó xử. Là một người mẹ và là bà chủ của một gia đình lớn, trước tiên, bà phải nghĩ cho đứa con duy nhất của mình. Bà phản đối Tiffany cũng vì chuyện năm đó, nhưng thấy Tiffany không có vẻ gì là định nói chuyện đó ra thì bà cũng đã yên tâm phần nào, huống hồ cưới cũng đã cưới về rồi. Còn nữa, cô con dâu đó của bà không có nết xấu nào để mà soi mói, hiếu thảo với ông nội, nghe lời ba mẹ, lại hòa thuận với Taeyeon. Có nhà nào là không mong được trong ấm ngoài êm? Tuy trong lòng, bà có hơi không hài lòng con dâu nhưng bà có thể dự đoán được: nếu bà giúp Juniel thì gia đình nhất định sẽ không êm ấm như bây giờ. Nhỡ xảy ra chuyện không hay gì, không biết người của ba thế hệ nhà Kim sẽ đánh giá bà thế nào. Chuyện này bà tuyệt đối không thể làm.
"Juniel này, tuy Taeyeon nhà cô rất được nhưng ngoài con bé ra vẫn còn rất nhiều người tốt, con nghĩ thoáng ra một chút, nhé."
Nhưng mà, cô ơi, con chỉ cần dính thôi. Với lại cô cũng không thích con nhỏ Tiffany đó mà, sao cô không chịu giúp con chứ?" Juniel không ngờ là bà Kim từ chối giúp cô, sốt sắng hỏi.
"Cô có thích hay không không quan trọng, quan trọng là Taeyeon thích."
"Nhưng mà, cô cũng biết Taeyeon đấy, cô thấy cô ấy giống loại người cam tâm sống trọn đời với ả đàn bà tầm thường đó sao?" Juniel thử thuyết phục bà.
"Aizzz, ván đã đóng thuyền, sau này, dù con bé có muốn ly hôn, ông cụ với Lão Kim cũng sẽ không đồng ý đâu." Dù gì, với hai người họ, Tiffany không đơn giản chỉ là vợ của Taeyeon mà thôi.
"Tại sao ạ? Cô Kim?" Juniel

1 2 »