Ngoại truyện 02 | H (END) ❤

Warn: chứa cảnh H, từ ngữ nhạy cảm, hãy cẩn trọng trước khi tiếp tục.
Đã cảnh báo, phiền không để lại bình luận thiếu suy nghĩ. Cám ơn các bạn.
~~~
"Thưa hai bác, lần cuối cùng con muốn sống hạnh phúc của ai đó, con trai của hai bác, con hy vọng sẽ nhận được sự chúc phúc của hai người"
Ông bà Byun mỉm cười nhìn niềm vui hiện rõ trong đôi mắt của hai đứa nhỏ, sự khao khát mọng nhận được lời chấp nhận của hai người lớn tuổi trong nhà, đây là đứa con của hai người, ông bà sinh nó ra và không bao giờ muốn nó phải đau khổ.
"Ba mẹ đồng ý".
Hắn quay sang nhìn cậu, cùng nhau mỉm cười, giây phút thiêng liêng nhất. Khoảnh khắc sau tất cả, chúng ta cảm ơn vì duyên nợ.
~~~
"Đêm nay, anh muốn ngủ lại đây được không cưng."
Park Chanyeol nằm dài trên giường, nhìn người yêu nhỏ vừa từ phòng tắm bước ra, trên người là bộ quần áo ngay ngắn lịch sự.
"Khi nãy anh nói muốn đưa em về nhà , em đã thay quần áo rồi."
"Anh đổi ý rồi...cục cưng, lại đây."
Hắn đưa tay về phía Baekhyun, cậu ngoan ngoãn chạy nhanh lại nắm lấy tay hắn, từ từ nằm xuống áp cả cơ thể lên lồng ngực hắn, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cảm giác đây chính là đêm tân hôn của hai người, cái siết tay quan trọng nhất của cuộc đời.
Hắn nhịn không được mà ôm chặt vòng eo cậu, đặt một nụ hôn ấm nồng lên cái trán trắng trẻo kia, xoay người đặt cậu ở dưới thân, từng nụ hôn nhỏ rơi xuống khắp gương mặt xinh đẹp của cậu, hai cái má tròn tròn, cuối cùng là đôi môi ngọt ngào.
"Xin em, chỉ của riêng anh được không, chỉ yêu anh, chỉ chạm vào anh"
"Dạ, em hứa em mãi của Park Chanyeol."
Lời vừa dứt cũng là lúc hắn điên cuồng ôm hôn cậu, đầu lưỡi mạnh mẽ lao vào tấn công khoang miệng nhỏ, ở trong đó hút hết ngọt ngào, dường như chưa đủ mà cắn nhẹ vào đầu lưỡi cậu, câu rên lên một tiếng nhỏ, rồi chìm vào trong miệng hắn.
Nụ hôn sâu như không có điểm dừng, hai cánh môi bị ma sát đến đau, đỏ rực như hoa hồng, nhưng hắn vẫn chưa muốn dừng lại, cứ ôm ấp, cứ hôn môi điên cuồng, khoang miệng nhỏ bắt đầu tê lên, vòng eo cũng in hằn dấu tay đỏ sậm, cậu nằm ngoan ngoãn chiều theo hắn, chỉ là đôi lúc sẽ nức nở một câu, cậu biết rằng nếu lúc này cậu không ngoan sẽ bị hắn phạt nhiều hơn nữa.
Bộ quần áo vừa thay khi nãy được hắn nhanh chóng cởi ra, quăng xuống chân giường, cậu hé mắt nhìn ra cánh cửa chưa đóng vẫn còn hé mở, nhìn lại cơ thể trần truồng của mình bị hắn đùa giỡn, nhưng hắn đang hôn đến mê say làm sao cậu dám đẩy ra, nước mắt tuôn rơi lo lắng sợ người khác nhìn thấy, lúc này chỉ mới hơn tám giờ tối, ba mẹ có thể sẽ đi ngang bất cứ lúc nào.
Một bên mông bị nhéo mạnh, cậu kêu lên một tiếng, nhìn thấy hắn đang tức giận nhìn cậu, cậu hai tay ôm lấy vai hắn, lắc lắc mái tóc ngắn thơm mát, cắn môi xin tha.
"Cửa chưa khóa, em... "
"Vợ chồng ân ái chuyện bình thường, em sợ cái ? Em mau cởi đồ giúp anh."

Cậu chậm rãi ngồi dậy giúp hắn cởi quần áo, ngón tay run run tháo từng khuy áo, rồi tới cái quần dài bên ngoài, hai mắt mở to nhìn cậu em hắn đã đứng thẳng dưới lớp quần lót, chưa kịp hoàn hồn hắn đã chồm người lên ôm lấy cậu đặt lên đùi mình, hai cơ thể dính sát vào nhau không một khe hỡ.
Lớp mồ hôi trên người cả hai ngày càng dày đặc, tiếng thở dốc trầm đục của hắn vang khắp phòng, cậu cắn chặt môi ngăn tiếng khóc nấc chỉ trực vang dội của mình, tầm mắt không phút nào ngưng nhìn cánh cửa. Hắn bất ngờ đứng dậy ôm cậu bước xuống giường, đi về phía cửa đang mở. Cậu chưa kịp vui mừng hắn đã mở toang ra.
"Anh xem em còn mất tập trung nữa không."
"Hức.. em biết lỗi rồi, anh đừng làm vậy , em sợ lắm."
Cậu ôm lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, hai chân quấn quanh hông hắn run run muốn ngã xuống, chứng tỏ chủ nhân của đôi chân kia sợ hãi như thế nào, hắn vòng tay đỡ lấy mông cậu, không cho phép người yêu nhỏ rơi khỏi tay mình, mỉm cười nhìn cậu vừa rơi lệ vừa ngẩng đầu hôn môi hắn.
Cánh môi sưng mọng hé ra ngậm lấy môi hắn mút vào, thật nhẹ nhàng lấy lòng hắn, một lúc sau thì đưa lưỡi vào trong, hôn đến loạn xạ lên nhưng hắn không có ý định tha cho cậu, hắn muốn cậu học được môt điều là khi ở cạnh hắn cậu không được quyền nghĩ đến bất cứ điều gì.
Bàn tay với ra định chạm vào tay nắm cửa đã bị hắn bắt lại, còn xấu xa cắn đầu ngón tay một cái rõ đau, cậu thút thít lấy tay về giấu ra phía sau lưng, giận hờn nhìn hắn. Đến khi cảm thấy không còn đùa được nữa hắn nhanh tay đóng sầm cửa lại, không quên khóa chốt.
Hắn ngay lập tức dồn cậu vào cánh cửa, cúi đầu mút mát hai hạt đậu nhỏ xinh, đầu lưỡi thuần thục làm cho hai hạt đậu ướt át rồi cứng lên, bên còn lại cũng được ngón tay hắn dịu dàng xoa nắn, cảm giác ngứa ngáy dần lan tỏa khắp cơ thể cậu, râm ran đến không chịu nổi, cậu hai tay nắm lấy tóc hắn như mong muốn được nhiều hơn.
Bên ngoài có tiếng bước chân đến gần, cậu cứng người cảm nhận bàn tay chai sần của hắn vuốt ve một đường từ lưng đến khe mông cậu, rồi từ từ di chuyển lên trên, hai ngón tay chạm vào cánh môi cậu, cậu hé môi ngậm vào mút lấy, tiếng bước chân dừng lại ngay cửa phòng cậu.
Ngón tay bên trong miệng giống như động tác ân ái mà đâm ra rút vào, đầu lưỡi bị ngón tay đùa giỡn đến nước bọt trào ra, âm thanh ướt át vang lên, cậu lắc lắc đầu nhìn hắn, khóe mắt đỏ hồng đáng thương.
"Baekhyun, Chanyeol, hai đứa ngủ chưa?"
Chỉ cách một cánh cửa, mẹ cậu đứng bên ngoài, cậu ở bên trong bị người đàn ông ức hiếp đủ điều, nước mắt từng đợt rơi ra, cậu cắn môi giữ chặt tiếng khóc không để nó thoát ra ngoài, ngón tay thấm đầy nước bọt ngọt ngào bắt đầu chen vào khe mông cậu, thẳng một đường mạnh mẽ vọt vào trong, hắn cúi đầu hôn cậu, nuốt lấy tiếng hét đau đớn, thành công giấu nhẹm đi điều hắn vừa làm.
Mẹ sau một lúc không nghe ai lên tiếng cũng rời đi, hắn buông ra đôi môi cậu, còn mỉm cười hài lòng.
Ngón tay trong mông cậu cũng bắt đầu hoạt động, tốc độ nhanh dần rồi trở nên thật đáng sợ, Baekki nhỏ đứng thẳng từ lúc nào giật nhẹ vài cái, điểm nhạy cảm sâu bên trong bị va chạm điên cuồng, toàn thân run rẩy, bàn chân co quắp lại, cậu khó chịu muốn trốn khỏi hắn.
"Ưm ~ Anh nhẹ với Baek một chút, Baek không thích, Baek bị khó chịu."
"Cục cưng, em làm sao?"
"Dạ, lưng bị trúng vào cửa, Baek đau lắm, anh đưa Baek lên giường được không?"
Hắn ngây người nhìn con cún nhỏ đang ôm cứng tấm lưng mình, ngoan ngoãn đến chết mất, rõ ràng chỉ cần nói bản thân bị đau ngay từ đầu, hắn cũng thật đáng trách, chỉ biết đùa giỡn cậu mà quên mất phải nhẹ nhàng. Hắn rút tay ra chuyển thành ve vuốt tấm lưng cậu, nhìn ra sau một chút đã thấy một mảng lưng đỏ lên, may là không bị trầy xước, hắn sẽ giết chết chính mình mất.
"Em không sao , anh đừng tự trách"
"Cục cưng, em có cần phải đáng yêu đến vậy không.?"
Hắn đặt cậu nằm lên giường, hôn lên chóp mũi

1 2 »