Chap 52


“Gì ạ?”
“Cô Jung, cô khách sáo quá rồi, nhà cháu vẫn còn mấy phòng trống,” đang đợi nữ chủ nhân của chúng nó đấy, “Còn bảo Jessica đặt phòng khách sạn làm gì, thế chẳng phải lãng phí rồi ư? Cô yên tâm, mọi người đã đến Seoul, đương nhiên cháu phải làm tròn trách nhiệm của chủ nhà rồi. Cháu vốn định mời cô chú đến nhà cháu ở mấy hôm, nhưng nghĩ chắc cô chú muốn gần con gái nên cháu không ngỏ lời nữa.” Taeyeon cười cười, giọng cậu dền vang trong không gian khá là rộng rãi của buồng xe.
“Vậy… Fany?” Cậu đã nói hết nước hết cái nên bà Jung đành để đương sự tự chọn.
“À thì…” Tiffany ho khẽ một tiếng, cô nhìn vào kính chiếu hậu, ánh vào mắt cô là đôi con ngươi đen sâu thẳm của cậu khiến tim cô như đập nhanh hơn. Cô lúng búng: “Ở khách sạn tốn kém lắm, con ở nhờ miễn phí thì hơn.”
“Xem Tiffany của chúng ta biết lo cho gia đình chưa này.” Người nào đó rất chi là hài lòng, cười nghiêng ngả.
Cái tên này…
“Vậy, vậy có phiền Taeyeon lắm không? Fany à, Sica đã đặt phòng sẵn cho con rồi, con không phải lo khoản tiền nong đâu. Taeyeon chắc cũng bận việc của cậu ấy, con cũng đừng quấy rầy cậu ấy?” Cho rằng Tiffany muốn tiết kiệm tiền cho Jessica, bà Jung khuyên nhủ.
“Có gì đâu mà quấy rầy mới chả quấy riếc, được hân hạnh đón tiếp Tiffany, cháu mừng còn chả kịp.”
Cái tên này nữa, chỉ giỏi trêu cô thôi. Tiffany quyết định đánh đòn phủ đầu cậu, cô hắng giọng, “Chú Jung, chú Jung, thật ra: con đang hẹn hò với Taeyeon.”
“Gì?” Trên xe có năm người thì trừ cô ra, cả bốn người còn lại, trong đó có một người cũng là đương sự giống cô, cùng giật mình thốt lên.
Phản ứng này của mấy người khiến khí thế của cô nàng hay xấu hổ nào đó bay sạch, cô đỏ mặt, “Có… có gì không đúng ạ?” Sao ai cũng ngạc nhiên vậy, mà cả cậu cũng thế là sao.
“À, không, không có gì, đây là chuyện tốt mà.” Ông Jung là người đầu tiên bình tĩnh lại, ông cười khà bảo: “Tôi đã bảo là Taeyeon chấm Tiffany nhà tôi rồi mà, xem ra ông lão này còn tinh tường lắm.”
Thế là mặt Tiffany càng đỏ hơn.
Taeyeon phá ra cười, cô nàng này đúng là khó đoán mà, cậu vốn cho là mình đã rất hiểu cô không ngờ cô lại cho cậu một niềm vui bất ngờ thế này, cô làm cậu kinh hỉ quá đi mất.
Bà Jung vốn không quá hài lòng với việc hai người họ thành đôi nhưng thấy mặt nào của cậu cũng tốt và cậu lại là ân nhân của nhà họ Jung bà thì cũng đành thôi. Đã thế này rồi bà còn phản đối sao được? Thế là bà cũng cười, hùa theo ông Jung, “Tốt, tốt, hai đứa thành đôi là chuyện tốt mà. Nhưng cái con bé này nữa, sao con không kể với chúng ta sớm hơn?”
“Thì cũng vì con thấy dạo này cô chú quá bận với đám cưới Jessica đó mà, con định chờ xong đám cưới cậu ấy lại nói cho mọi người.” Giải quyết xong một mối lo, Tiffany thở phào nhẹ nhõm, thế này chắc cậu sẽ không suốt ngày ghẹo bóng ghẹo gió cô nữa.
Qua kính chiếu hậu, tài xế liếc trộm Tiffany một cái, khẩu vị của Taeyeon thay đổi rồi à? Nhưng mà lần này, cô gái thơ ngây, trong sáng đã giới thiệu cậu ấy với người nhà rồi, đến lúc chia tay sẽ không có những chuyện như dọa tự tử chứ?
Khi đến sân tòa nhà Yuri và Jessica thuê, ông bà Jung xuống xe. Bà Jung định nói gì đó sau lại thôi: Bây giờ con bé Tiffany đến ngủ nhà Taeyeon, liệu hai đứa có… Nhưng giới trẻ thời nay khác thời xưa, khi ông bà còn trẻ nhiều lắm, chắc sẽ không có chuyện gì đâu nhỉ? Sica cũng chung sống với Yuri trước khi kết hôn với cậu… Nhưng mà tính Fany không hướng ngoại như Sica, sẽ không sao chứ?
Bà Jung thong thả bước lên thềm, vừa đi vừa ngoái lại. Đợi đến khi không nhìn thấy bóng ông bà Jung nữa, Taeyeon lập tức ngồi vào dãy ghế sau, nâng má hai Tiffany lên rồi hôn cô tới tấp, “Vợ ngoan, Tae nhớ em chết mất.” Khi cô không chút do dự công khai quan hệ của hai người, cậu đã muốn làm thế này lắm rồi. Nhưng cậu sợ ấn tượng tốt mà cậu vất vả lắm mới tạo dựng được với ông bà Jung sẽ vì hành động đó mà mất đi, thế nên khi nãy cậu cố nhịn. Nhịn lâu thế này thật khó chịu mà.
Tuy rằng về cơ bản Tiffany đã coi cậu là một con sói háo sắc, nhưng cô không ngờ là cậu lại đói khát đến vậy, còn bác tài ngồi trên kìa! Cô hì hụi đẩy cậu ra thì đại tiểu thư lại cho hành động của cô là “tình thú”. Cậu tóm lấy tay cô để lên ngực, đôi môi đượm hương rượu của cậu ngậm lấy môi cô, mê mải bú mút.
“Cục cưng bé bỏng, hôm nay, em mặc chiếc váy này đẹp lắm, nhưng sau này không cho em mặc nó nữa.” Taeyeon vuốt ve tấm lưng trần của cô, thở dốc rồi ghé vào cổ cô gặm gọ, vừa say tình cậu vừa không quên dặn dò.
“Tae đừng nghịch nữa nào…” Tiffany né trái né phải, bấn quá, cô khẽ mắng cậu.
“Tae say rồi.” Kim đại tiểu thư bỗng làm nũng.
“Tae nói dối.”
“Không tin em ngửi thử.” Cậu cắn nhẹ lên chóp mũi cô, “Có phải toàn là mùi rượu không em?”
“Dù thế thì Tae cũng chưa có say… Ngồi nghiêm chỉnh cho em.” Đừng dựa cả vào cô thế, “Ban ngày ban mặt, đừng để tài xế người ta cười cho, có được không?”
“Cậu ta đang nhìn đường.”
“Taeyeon, em giận thật rồi nè.” Cậu không sợ mất mặt nhưng cô thì vẫn muốn giữ lại chút mặt mũi.
“Gọi “Taetae” đi rồi Tae tha.”
Tiffany phì cười, “Tae không sợ người ta cười cho à.”
Vị tài xế trông có vẻ rất trầm tính khẽ bật cười, cuối cùng cậu cũng không nhịn cười nổi nữa rồi.
Biết ngay là sẽ bị mất mặt mà. Tiffany thầm than, vùi đầu vào ngực cậu hòng trốn tránh thực tế.
Taeyeon ôm cô vào lòng. Khi cô không nhìn thấy, vẻ mặt cậu biến về vẻ bình tĩnh thường ngày. Tài xế nom thấy biểu cảm bình thản của cậu qua kính chiếu hậu thì không khỏi hốt hoảng. Thế là biểu cảm nhẹ nhõm trên khuôn mặt người tài xế bay sạch, cậu nghiêm túc trở lại, nhìn chăm chăm vào đường.
“Hai đứa mình đi khách sạn nhé?” Cậu bế cô gái lên đùi cậu, ghé vào tai cô hỏi nhỏ. Tuy chất cồn không khiến cậu mất đi sự tỉnh táo nhưng đã khơi dậy thú tính trong cậu.
Ban ngày ban mặt tỉnh bơ làm chuyện bậy bạ! Mấy chữ này trôi trong đầu cô, khiến cô như chim sợ cành cong giãy khỏi vòng tay cậu, “Đừng mà Tae!”
Phản ứng này của cô làm cậu tủi thân lắm, Kim đại tiểu thư nhướng mày, “Vì sao?”
Chuyện này mà cũng hỏi “vì sao” à? Thích hỏi vì sao thế thì cậu đi mà đọc ‘Mười vạn câu hỏi vì sao’ ý! Tiffany biết thừa là cậu cố ý, liếc xéo cậu một cái vẻ oán trách… Vì sao, vì sao… mà đột nhiên cô muốn tìm một lý do để trả lời cho cậu quá.
“Tae say rồi, cùng Tae về đi ngủ đi.” Tiện thể chúng ta tập “bài thể dục” trước khi đi ngủ luôn. Taeyeon lý sự.
“Ban ngày ban mặt, ngủ cái gì, buổi tối Tae có muốn ngủ nữa hay không?” Tiffany nặng lời, dòng suy nghĩ của cô đang rối tinh rồi mù. Nhiệt độ cơ thể cậu cho cô biết cậu không nói đùa, cậu cứ uống rượu vào là lại thế ư? Rượu, rượu, đột nhiên cô vỗ tay đánh đét một cái.
Hành động ngộ nghĩnh này của cô thu hút sự chú ý của Taeyeon, Taeyeon hơi chột dạ, hỏi: “Xin hỏi: đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Tiffany nhoẻn miệng cười tươi rói, “Tại tự dưng em nghĩ đến một chuyện ý mà,” Cô ngừng trong giây lát, “Lần trước, Tae pha chế rượu cho em, đã khơi dậy trong em niềm đam mê lớn với việc pha chế rượu. Em đang nghĩ: bao giờ thì Tae dạy em nhỉ. À, tụi mình đi mua mấy chai rượu, rồi về nhà Tae dạy em nha Tae.” Cô năn nỉ cực kỳ thành khẩn.
Lý do này có thể sứt sẹo hơn nữa không? Taeyeon cười như không cười liếc cô: “Em muốn học thật ư?”
“Thật như vàng thật luôn!” Tiffany xém chút thề độc.
Giờ mà cậu còn tỏ vẻ nghi ngờ cô nữa là cô sẽ trở mặt cho mà xem, Taeyeon mỉm cười, cố tự hạ nhiệt cơ thể đang vừa khô vừa nóng của mình. Kế hoạch của cô nàng này là nửa năm mới được chụt chịt đấy nhé, có lẽ cậu hơi ép cô quá, “Đi tới bar.” Lỡ làm cô sợ quá chạy mất thì chết, cô mà chạy cậu biết tìm ai?
“Vâng.” Cụm từ miêu tả chính xác nhất tâm trạng tài xế lúc này chỉ có thể là “sóng to gió lớn,” đã là con người, khi đã “thèm” thì chẳng ai muốn “nhẫn nhịn” cả, nhất là với những người chưa bao giờ thiếu đàn bà như Taeyeon, tội gì phải khổ thế chứ? Taeyeon thế nhưng lại nhường cô nàng? Lẽ nào cậu ấy chưa cưa được cô nàng? Không thể thế được?
“Mình đi đâu vậy Tae?” Tiffany chưa nghe rõ.
“Quán bar của Tae, chẳng phải em muốn học pha chế rượu ư? Ở đó đủ các loại dụng cụ, em tha hồ mà chơi.”
Tiffany biết là cậu lại nhường cô rồi, cô cười đến ngọt, “Em mà pha chế thành công thì sẽ mời Tae ha.”
“Hứ.” Đại tiểu thư dỗi, nghiêng mình, lấy môi mình ngậm lấy đôi môi đỏ thắm của cô.