Chap 37

  Mỗi tuần đều diễn ra hội nghị thường kỳ, mấy vị quản lý đầu ngành đều mang bộ dạng không ngủ, cố gẳng đả khởi tinh thần mở ra hội nghị. Phương Anh nhìn qua một lượt cấp dưới của mình, hình như chỉ có Phạm Hương và Lan Khuê là tinh thần không tồi, hơn nữa lúc sáng Phương Anh nghe Ngô tổng báo lại Phạm Hương rút ngắn bảy ngày công tác lại chỉ còn năm ngày, lẽ ra là lên máy bay vào ngày thứ sáu nhưng lại mạo hiểm mưa gió bay chuyến cuối cùng ngày đó, không biết Phạm Hương tranh thủ vì ai? Phương Anh đánh giá một chút...


Hội nghị thường kỳ kết thúc, mọi người ai nấy đều về phòng của mình


"Phạm tổng" Phương Anh nói với Phạm Hương "Công tác kiểm tra cũng sắp xong, tối nay mình định mời Mỹ Linh đi ăn cơm, cậu đi cùng nha" Phương Anh vừa nói vừa khép lại văn kiện.


Phạm Hương nhìn nhìn Phương Anh, cuối cùng thì gật đầu đáp ứng.


"Buổi tối có bữa tiệc do Phương Anh mời kế toán viên cao cấp Mỹ Linh tham dự, tôi cũng tới đó, em về trước đi" Phạm Hương gọi điện nói với Lan Khuê


"Như vậy sao, tối nay em cũng có bữa tiệc, sẽ đi cùng Ngọc Loan của phòng tài vụ" Lan Khuê cầm điện thoại ngọt ngào nói cùng Phạm Hương.


"Cùng Ngọc Loan? Sao lại đi cùng cô ấy?" Phạm Hương khó hiểu hỏi


"Chính là lần trước... Phạm Hương, em có việc rồi, tối về nói sau nha, em cúp máy đây, bye" Lan Khuê sốt ruột cúp điện thoại


"Bye"


"Mỹ Linh, lần này công tác kiểm tra nhanh chóng thuận lợi như vậy, cảm ơn cô đã vất vã nhiều" Phương Anh nói với Mỹ Linh


"Không có gì, không có gì, phải cảm ơn Phạm tổng phối hợp tốt thôi" Mỹ Linh nhìn Phạm Hương, hôm nay lại có vẻ mặt lạnh lùng như mọi bữa ở công ty, mặt không chút thay đổi, chỉ im lặng trầm tĩnh, từ lúc vào đây tới giờ chưa nói một câu, cũng không liếc mắt Mỹ Linh một cái, chỉ ngồi ăn đồ ăn trước mặt.


"Lần này hai người vất vả rồi, ăn nhiều một chút" Bình thường Phương Anh cũng không nói nhiều, thấy Phạm Hương không chịu nói câu nào, cô đành phải duy trỳ không khí nói chuyện này. Trong lòng mặc niệm, bữa ăn này thật vô vị, nếu ăn cùng Lilly nhất định sẽ không chán thế này.


Reng... reng... reng...


Một hồi chuông điện thoại của vang lên. Mỹ Linh và Phương Anh nhìn nhau cũng không biết điện thoại của ai


Phạm Hương liền cầm di động của mình lên nhìn "Alo"


"..."


"Alo"


Tiếng 'alo' thứ hai cả Mỹ Linh và Phương Anh đều phát giác Phạm Hương có chút khẩn trương và lo lắng


Buổi tối Phạm Hương đáp ứng cùng Mỹ Linh và Phương Anh ăn cơm, không có Phạm Hương bên cạnh nên toàn bộ bữa ăn đều cảm giác thật vô vị, đột nhiên di động vang lên, Phạm Hương nhìn vừa thấy Lan Khuê gọi tới, lập tức nghe máy


Phạm Hương bắt máy nhưng bên kia Lan Khuê vẫn không hồi âm lại, nhưng Phạm Hương nghe được tiếng cười ồn ào từ đầu dây bên kia, cô không khỏi khẩn trương, liên tục lo lắng.


Phạm Hương đứng lên nói "Alo, nói gì đi"


Vẫn là những tiếng cười như trước, cũng không nghe thấy giọng Phạm Hương đâu, đột nhiên điện thoại cắt đứt, ánh mắt Phạm Hương lập tức tối sầm xuống, đầu óc hỗn loạn. Phạm Hương nhớ lại buổi chiều Lan Khuê nói nàng có buổi tiệc, còn nói là đi cùng Ngọc Loan, Phạm Hương lập tức gọi điện thoại cho Ngọc Loan, điện thoại reo thật lâu thật lâu đến khi tắt máy Ngọc Loan cũng không tiếp, chuyện này làm Phạm Hương luôn bình tĩnh cũng phải sốt ruột, mồ hôi cũng chảy ướt áo sơ mi trên lưng.


"Phạm Hương, chuyện gì?" Phương Anh thấy vẻ mặt vô cùng khẩn trương của Phạm Hương, trước giờ cô cũng chưa từng thấy qua, khuôn mặt lúc nào cũng bình tĩnh cho dù có chuyện gì xảy ra, nhưng bây giờ lại vô cùng khẩn trương.


"Phí tổng, tôi có việc đi trước" Phạm Hương nói xong liền chạy ra ngoài


Phạm Hương chạy ra khỏi nhà hàng, cô đứng trên đường cái, từng đợt gió lạnh thổi đến khiến cô tỉnh táo lại, liền suy nghĩ phân tích tình huống.


Nếu Phạm Hương di dự tiệc cùng Ngọc Loan, như vậy thư ký của Phạm Hương nhất định sẽ biết nàng dùng cơm ở đâu, nhưng Phạm Hương cũng không biết số điện thoại của thư ký Lan Khuê, hỏi Phương Anh phỏng chừng cô cũng không biết. Phạm Hương đứng trước cửa nhà hàng lòng như lửa đốt đi qua đi lại


Đúng rồi, kế toán Trịnh, chắc cô ấy sẽ biết, Phạm Hương lập tức gọi điện thoại cho kế toán Trịnh "Kế toán Trịnh, tôi là Phạm Hương, chị có biết tối nay Ngọc Loan cùng Trần tổng dùng cơm ở đâu không?" Phạm sốt ruột hỏi


"A! Phạm tổng à" Kế toán Trịnh không dự đoán được Phạm Hương sẽ gọi điện thoại cho mình, cô vội vàng nói "Cùng Trần tổng của bộ phận tiêu thụ sao?"


"Đúng"


"Nghe Ngọc Loan nói, hình như là một nhà hàng, chính là nhà hàng cách công ty không xa..."


Không đợi kế toán Trịnh nói xong thì Phạm Hương đã lấy xe chạy như bay tới chỗ đó


"Có một vị họ tiểu thư Trần, đến đây đặt phòng" Phạm Hương vừa tới nhà hàng liền hỏi quản lý, "Tiểu thư họ Trần đặt phòng nào ở đây" Phạm Hương hỏi lại lần nữa, thanh âm đề cao không ít


Quản lý vội mở ra sổ "Hôm nay có bốn vị tiểu thư họ Trần tổng phòng, không biết ngài hỏi vị nào?"


"Lan Khuê, mau tra"


Quản lý nhìn Phạm Hương một lúc "Xin lỗi, trong này chỉ lưu lại họ, không điền tên đầy đủ" Quản lý có điểm sợ hãi nhìn Phạm Hương


"Có phải Trần tổng của Phí thị hay không" Một nam phục vụ gầy yếu đứng gần đó lên tiếng hỏi


"Đúng, là cô ấy, lập tức mang tôi tới đó" Phạm Hương liền kéo tên phục vụ đó đi


Lan Khuê ở trong này ăn cơm vài lần, nhân viên phục vụ thấy nàng xinh đẹp nên đặc biệt chú ý, không nghĩ tới lần này có thể giúp đỡ "Bên này" Hắn chỉ chỗ có mấy chiếc ghế lô gần đó


Trước cửa có hai tên béo đang đứng canh gác "Hai đứa bây tới đây làm gì, chỗ này không có việc của bọn mày, tránh xa một chút" Một tên mập mạp thấy nhân viên phục vụ đi tới thì kêu ngạo


Nhân viên phục vụ sợ hãi đứng sau lưng Phạm Hương, hẳn chí muốn dẫn đường không muốn phiền toái, hôm nay tới đây ăn cơm có Trần tổng của Phí thị và một gã đàn ông nhìn qua rất có tiền, nhưng hắn mang theo vài tên đàn em cho nên nhân viên phục vụ cũng rất sợ hãi, hắn đồ mồ hôi thay Phạm Hương.


Phạm Hương không đế ý tới lời của tên mập kia, trực tiếp đi tới phía trước


"Con mẹ nó, mày điếc hả, cút ngay cho tao" hắn nói xong liền vung một quyền tới trước mặt Phạm Hương


Phạm Hương nhẹ nhàng cúi đầu né tránh, đá một cái vào bụng hắn, tên mập kia liền ngã uỵch xuống đất. Tên kia vừa thấy đồng bọn ngã xuống liền mắn "Tao nói mày bớt muốn đàn bà đi không chịu, hiện tại thì vô dụng rồi, yếu như bún"


Tên vừa nói nhìn qua có vẻ lợi hại hơn, hắn rút dao găm ra quơ loạn trước mặt Phạm Hương


Phạm Hương tránh đi, tốc độc rất nhanh, làm hắn mất đà ngã nhào vô cửa, cửa phòng mở ra, Phạm Hương bước qua người hắn đi vào trong. Trong phòng sương khói lượn lờ, mới nhìn vào còn nghĩ đây là câu lạc bộ đêm,


Phạm Hương nhìn thấy áo khoác của Lan Khuê bị kéo xuống, lộ ra áo ngắn bó sát bên trong, bởi vì lúc này nàng nằm dựa trên mặt bàn nên hiện rõ khe ngực. Phạm Hương phát hiện ánh mắt Lan Khuê tan rả mê ly, cả người thoạt nhìn quyến rũ xinh đẹp, thân hình vặn vẹo nhưng lại cắn chặt môi cố gắng khống chế bản thân.


Ngồi bên cạnh Lan Khuê là một tên nam nhân, tay hắn khoác lên đùi Lan Khuê vuốt ve


Ngọc Loan cũng ở đối diện Lan Khuê, lúc này trên người cô cũng sắp hoàn toàn không còn lại gì ngoài hai mảnh đồ lót, ngồi trên đùi một tên nam nhân, nếu Phạm Hương đến trễ năm phút có lẽ là Ngọc Loan sẽ bị tên nam nhân ở đó cưỡng hiếp


"Con mẹ nó, chỗ thiếu gia chúng ta ăn cơm, mày cút cho tao" Một tên quát lên


Phạm Hương nắm chặt tay, gân xanh đều nổi lên, ánh mắt âm u khủng bố. Lúc trước Vĩnh Thụy và Lệ Hằng đánh nhau ở bãi đỗ xe, Phạm Hương đã sớm tới nơi, nhưng cô cảm thấy mình không có lý do gì gia

1 2 »