Chap 35

  "Woa, Phạm tổng, thì ra cô cười lên rất đẹp nha" Ra đến cửa toilet liền gặp được Nam Em, vẻ mặt Nam Em giống như phát hiện ra đại lục mới.
Phạm Hương nhìn Nam Em gật gật đầu sau đó bước nhanh về phòng họp.


"Nam Em, có thật là cô vừa thấy Phạm tổng cười không?" COCO chạy nhanh lại đứng kế bên Nam Em
"Thật mà, lúc nảy cô ấy đi ra trên mặt còn hiện rõ nụ cười" Nam Em nói một cách chân thật
"Sao tôi không thấy vậy, khuôn mặt vẫn y như trước, lạnh băng không chút biểu cảm"
"Cô đứng xa làm sao thấy được, kệ cô, tôi đi đây" Nam Em nói xong liền đi vào toilet


Vội vã đến sáu giờ thì Phạm Hương và nhóm người cũng kết thúc công việc hôm nay, Ngô tổng muốn mời họ lại dùng cơm, nhưng Phạm Hương đã từ chối, cô rất muốn chạy nhanh về khách sạn gọi điện cho Lan Khuê.
Gần bảy giờ, Phạm Hương về tới khách sạn, cô gọi bữa tối trên phòng, vừa ăn tối vừa ôm điện thoại nói chuyện phiếm với Lan Khuê, một khi nói chuyện thì Lan Khuê luôn nói không dứt, thỉnh thoảng Phạm Hương mới phụ họa thêm vài câu.
Nói chuyện cho tới khi điện thoại Phạm Hương hết pin, cô chạy nhanh đi sạc điện thoại sau đó dùng điện thoại khách sạn gọi cho Lan Khuê, vốn định tiếp tục nói chuyện cùng Lan Khuê nhưng điện thoại di động vừa mới sạc pin lại reo lên, Phạm Hương nhìn thì thấy một dãy số lạ, cô cúp điện thoại với Lan Khuê sau đó thì bắt di động.
"Alo"
"Phạm Hương hả, tôi là Nam Em, lúc nảy không hiểu sao điện thoại cô luôn ở chế độ đường dây bận vậy" Từ bảy giờ Nam Em đã gọi điện tới, suốt ba tiếng đồng hồ đường dây luôn báo máy Phạm Hương bận, điều này làm Nam Em cảm thấy kỳ lạ, bình thường thấy Phạm Hương ít nói như vậy không lý nào nói chuyện điện thoại lâu như thế.
"Lúc đó đang gọi điện" Phạm Hương trả lời ngắn gọn
"À, vậy sao, vốn định hỏi cô ăn cơm chiều chưa, nhưng bây giờ cũng mười giờ, chắc cô đã ăn rồi?" Nam Em quan tâm hỏi
"Rồi"
"Vậy không quấy rầy cô, nghỉ ngơi sớm một chút, ngủ ngon, bye"
"Bye"
Phạm Hương nhắn tin cho Lan Khuê nói Đồng nghiệp gọi đến, bây giờ tôi phải làm việc, em ngủ sớm một chút.
Không lâu sau Lan Khuê nhắn lại: Uhm, Hương cũng ngủ sớm một chút, ngủ ngon!
"Ngủ ngon"
Phạm Hương mở máy tính tiếp tục làm việc, cô không dám nói chuyện với Lan Khuê nữa, sợ nói rồi sẽ không muốn ngừng, vì thế làm ảnh hưởng đến kế hoạch của cô.


Ngày làm việc thứ năm là tổng kết hội nghị, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Phạm Hương đem báo cáo bày ra
"Phạm tổng, báo cáo này có thật do cô làm không, chỉ có chút thời gian mà cô đã làm xong?" Ngô tổng king ngạc há mồm trợn mắt nhìn Phạm Hương. Tuy rằng hắn không hiểu kế toán lắm nhưng với việc xác lập báo biểu thì tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa mỗi ngày làm việc với cường độ cao, thật không biết Phạm Hương dùng thời gian nào để hoàn thành.
"Lần này vất vả cho mọi người, cảm ơn đã hợp tác" Phạm Hương nhìn mọi người
"Không đâu không đâu, có thể hợp tác với Phạm tổng là vinh hạnh của chúng tôi" Ngô tổng vội nói.
"Đặt vé máy bay chưa?" Phạm Hương nhìn Ngô tổng hỏi
"Đặt rồi, đặt rồi. Máy bay cất cánh vào sáng mai, tối nay có thể ngủ ngon lấy lại tinh thần"
"Chuyến cuối cùng hôm nay là mấy giờ?"
"Đêm nay?" Ngô tổng kinh ngạc nhìn Phạm Hương
"Đúng"
"COCO, COCO, chuyến bay cuối cùng hôm nay là mấy giờ" Ngô tổng lớn tiếng hỏi
COCO nhìn lịch chuyến bay, "Ngô tổng, chuyến cuối là 10 giờ, nhưng tối nay có mưa, có thể chuyến bay sẽ bị hoãn"
"Phạm tổng, cô tính thế nào" Ngô tổng nhìn Phạm Hương
Phạm Hương khoát tay ý bảo thôi đi, sáng mai bay cũng được.
Tới giờ tan tầm, Ngô tổng chuẩn bị đưa Phạm Hương và Mỹ Linh về khách sạn, Mỹ Linh vào toilet một chút, còn Ngô tổng thì đã xuống lầu, Phạm Hương đi tới bên cạnh COCO nói "Giúp tôi đổi lại chuyến bay tối nay"
"Phạm tổng, buối tối ở đây và bên kia đều có mưa, sẽ rất nguy hiểm" COCO nhìn Phạm Hương nói
"Không sao, cô đổi đi" Phạm Hương nói xong thì cầm mắt kính đi xuống lầu
Buối tối Phạm Hương gọi cho Lan Khuê nói cô phải họp, khi nào xong sẽ gọi cho nàng, tuy rằng Lan Khuê có chút mất hứng nhưng nàng cũng không nói gì, dù sao thì Phạm Hương đang đi công tác chứ không phải đi chơi.
Lan Khuê đợi cho đến mười hai giờ thì Phạm Hương mới gọi lại, nàng khó chịu kêu to "Hương họp gì mà lâu vậy?"
"Uhm, có chút việc nên chậm trễ"

Lan Khuê nghe được có tiếng mưa thì liền hỏi "Bên kia mưa à, chỗ chúng ta cũng mưa rất to"
"Uhm, đúng vậy, mưa to lắm"
Phạm Hương cầm điện thoại để Lan Khuê tùy ý nói chuyện, mãi cho đến khi Lan Khuê đột nhiên nói "Hương, chờ em một chút, không biết giờ này mà ai còn tới gõ cửa"
Lan Khuê vừa cầm điện thoại vừa đi ra mở cửa "Ai vậy?"
Lan Khuê nhìn thấy cả người Phạm Hương ướt sũng đứng trước mặt, tay trái bị thương thì cầm điện thoại còn tay kia thì cầm hành lý, Lan Khuê quát to một tiếng "Phạm Hương"
Nói xong liền chạy tới nước mắt rơi không ngừng ôm chặt Phạm Hương,
Phạm Hương đặt hành lý và di động xuống rồi cũng ôm chầm lấy cô bé mà đã năm ngày cô không được gặp, Lan Khuê vùi đầu vào cổ Phạm Hương, nàng phân biệt không rõ là nước mưa hay là nước mắt, Lan Khuê dùng mặt nàng cọ xát da thịt ẩm ướt của Phạm Hương. Phạm Hương sững sốt khi Lan Khuê hôn cô bất ngờ, môi hai người kề sát đối phương, hôn nhau triền miên, cho đến khi Lan Khuê hít thở khó khăn thì Phạm Hương mới buông nàng ra, Lan Khuê dựa trên người Phạm Hương từng ngụm từng ngụm thở hỗn hễn.
Chờ Lan Khuê bình tĩnh lại nàng liền hỏi "Sao về lúc này, không phải nói công tác một tuần?"
"Em muốn nhìn toàn thân tôi ướt đẫm nói chuyện với em?" Phạm Hương nhìn Lan Khuê hỏi
Lan Khuê vội mang hành lý của Phạm Hương vào nhà. Phạm Hương vào phòng tắm, nhanh chóng cởi ra quần áo ướt sũng, tắm rửa một chút, thay đổi một thân quần áo ở nhà nhẹ nhàng khoang khoái ra ngoài.
Lan Khuê nhìn Phạm Hương đi tới, băng gạc trên tay trái đã ướt hết, bác sĩ dặn không thể làm ướt, bây giờ thì hay rồi, ướt toàn bộ. Lan Khuê cau mày nhìn tay Phạm Hương "Tay bị ướt hết rồi, làm sao đây?" Lan Khuê đau lòng nói
"Không sao, thay băng một lần nữa là được" Nói xong Phạm Hương liền tháo vải băng bị thấm nước ra, chuẩn bị thay cái khác
Lan Khuê nhìn thấy mu bàn tay bị phỏng của Phạm Hương, miệng vết thương thật đáng sợ, nàng đau lòng nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Phạm Hương "Hương còn đau không?"
"Không đau, chỉ là vết thương nhỏ, không có việc gì"
"Nghiêm trọng như vậy còn nói vết thương nhỏ" Lan Khuê bất mãn nói
"Vậy em giúp tôi băng bó lại đi" Phạm Hương đưa băng gạc mới cho Lan Khuê
Lan Khuê nhớ lại hôm đó bác sĩ băng lại như thế nào, năm phút sau, bàn tay Phạm Hương như cái đùi gà, nàng không nhớ cách băng lại, chỉ biết đem gạc quấn lên từng vòng từng vòng, càng ngày càng nhiều.
Phạm Hương cười cười, đem băng gạc tháo ra lần nữa rồi tự mình băng lại, chỉ lát sau thì cô đã băng bó thật tốt, không giống như Lan Khuê làm vừa nảy.
Lan Khuê bĩu môi nhìn bàn tay Phạm Hương, ngượng quá nên mặt mày bí xị
"Sao vậy? Làm gì mà trề môi dữ vậy?"
"Sao cái gì Hương cũng giỏi hơn em" Lan Khuê bất mãn kêu lên
"Bởi vì tôi thông minh hơn em"
"Hứ, tự cao tự đại"
"Đúng rồi, tôi có mua quà cho em" Nói xong Phạm Hương liền lấy từ trong hành lý ra hai phần quà đặt trên giường,
Lan Khuê nhìn nhìn một chút rồi mở quà ra xem, Lan Khuê nhìn thấy đầu tiên là hai cái đồng hồ cát bé bé, nàng đặt trên giường để cát từ từ chảy xuống, suốt ba phút Lan Khuê đều không nhúc nhích ngồi nhìn đồng hồ cát chăm chằm.
"Em thích nó?" Phạm Hương có chút không xác định được, cô không nghĩ Lan Khuê sẽ thích loại đồ vật này


"Em rất thích, thích cảm giác lặng lẽ nhìn cát trong đồng hồ rơi xuống, cảm giác rất an tĩnh" Lan Khuê sâu kín nói
Lần đầu tiên Phạm Hương thấy Lan Khuê nói chuyện với biểu cảm tịch mịch như vậy, cảm giác rất đặc biệt
"Hương giúp em làm đồng hồ cát thành móc khóa di động đi, vừa lúc có hai cái, chúng ta mỗi người một cái nha" Lan Khuê vui vẻ cầm đồng hồ cát nhìn Phạm Hương.
"Được" Nói xong Phạm Hương liền cầm hai cái di động lại
Trong lúc Phạm Hương làm móc khóa treo di động, Lan Khuê mở hộp quà còn lại "Woa, Hương giàu thật, cái này là bông tai cùng vòng ta số lượng có hạn của Cartier đó" Lan Khuê hét to
Phạm Hương cảm thấy lúc nảy nàng im lặng làm cô thật đau lòng, bây giờ lại bắt đầu ồn ào lên, thế này mới giống Lan Khuê thường ngày.
"Thích không?"
"Thích, là con gái ai cũng thích" Phạm Hương cầm vòng tay đeo lên đem tới trước mặt Phạm Hương hỏi "Đẹp không?"
"Đẹp" Phạm Hương thành thật nói. Chiếc vòng đeo trên tay Lan Khuê hiện rõ ánh sáng lóa mắt, giống như chỉ có đeo trên tay nàng thì mới có giá trị của nó
"Hương giúp em đeo bông tai" Lan Khuê cầm bông tai đưa cho Phạm Hương
Phạm Hương cẩn thận đeo bông tai cho Lan Khuê, động tác nhẹ nhàng sợ làm nàng đau. Vành tai khêu gợi mang theo bông tai hình giọt nước, càng thêm mị lực, Phạm Hương lưu luyến vuốt ve vành tai Lan Khuê không rời.
"Nhanh bỏ ma trảo của Hương xuống, em muốn lại soi gương" Lan Khuê lắc đầu đẩy tay Phạm Hương ra, nhanh chóng xuống giường đi tới bàn trang điểm.