Chap 33

  Sau 1 phen như thế, Nam Em vẫn hỏi Phạm Hương muốn cô giúp thế nào thì Phạm Hương ngoắc ngoắc cô lại, nói cho cô vị trí cụ thể, sau đó ôm lấy đùi Nam Em, một tay của Nam Em sẽ chống vào kệ, một tay sẽ với xuống lấy.
Chỉ còn chút xíu nữa thì Nam Em lấy được, cô ráng thêm chút nữa, Phạm Hương ôm phía sau thật chặt để cô với tay lấy, thấy sắp té xuống, Nam Em giật mình, nhưng Phạm Hương nhanh tay ôm lấy thắt lưng cô, cánh tay Phạm Hương lúc đó đặt hơi nhích lên phía trên làm mặt Nam Em đỏ hồng. Tuy rằng Phạm Hương là nữ nhưng cô vẫn không kìm lòng được đỏ mặt.
Rốt cục Nam Em có thể lấy được đồng hồ cát, cẩn thận cầm ra, ông chủ cửa hàng đứng một bên quan sát cũng nở nụ cười vui vẻ
"Thấy hai người vất vả mới lấy được chiếc đồng hồ cát này, tôi tặng cho hai người xem như hữu duyên" Ông chủ cửa hàng hào phóng nói
"Không được" Nói xong Phạm Hương lấy trong ví ra đưa tiền cho ông chủ rồi cầm hai chiếc đồng hồ cát nhìn nhìn Nam Em
Nam Em hào phóng nói "Nếu cô thích thì lấy đi"
"Cảm ơn, nếu cô thích cái gì để tôi mua" Phạm Hương nói với Nam Em
"Uhm. Hiện tại chưa nghĩ ra, cô lưu số di động lại cho tôi đi, khi nào biết tôi thích cái gì sẽ gọi cho cô" Nam Em thích nói giỡn, vốn nghĩ rằng Phạm Hương không để ý, ai ngờ Phạm Hương liền lấy giấy bút ghi số điện thoại cho cô, Nam Em nhận tờ giấy nhìn Phạm Hương rời khỏi cửa hàng.
Nhìn thấy tên của Phạm Hương cùng số điện thoại di động, chữ viết ngay thẳng mạnh mẽ, đều đều vừa phải, từng nét bút độc lập nhưng có vẻ thân thiết, những con số viết rất đều.
Nam Em đoán Phạm Hương hẳn là người ổn trọng, có chủ ý, suy nghĩ kỹ càng, cẩn thận, làm việc nhiệt tình, ý chí kiên cường, là người ăn nói khô khan không chút hài hước.
Nam Em đem tờ giấy nhét vào túi áo sau đó quay lại công ty.


Đúng giờ Phạm Hương liền có mặt trong phòng họp, tất cả mọi người không ai dám thở mạnh, chỉ chú tâm vào làm việc. Suốt buổi chiều, không khí trong phòng tài vụ hết sức căng thẳng, nhìn thấy sắp bốn giờ nhưng vẫn chưa chuẩn bị xong tài liệu, mấy kế toán trong phòng gấp đến độ xoay tới xoay lui.
Cốc... cốc
"Mời vào"
Ba vị kế toán của phòng tài vụ đúng bốn giờ đi vào phòng họp, Phạm Hương ngẩng đầu nhìn nhìn họ, đều là những kế toán lớn tuổi, bình thường làm việc có chút cứng nhắc, một số phương diện xử lý không thỏa đáng. Phạm Hương kiểm tra vài khoản thuế cần phải nộp, có chút vấn đề. Vốn lưu động trong công ty phải dùng một cách hiệu quả nhất mới được.
"Phạm  tổng, đây là tài liệu mà kế toán Đỗ cần" Một người trong số họ nói
Mỹ Linh cầm tư liệu, kiểm tra, đối chiếu một chút, đa số đều đã chuẩn bị tốt, chỉ có chút hóa đơn chưa hoàn thành, cô liền nhìn lướt qua vị kế toán kia.
"Còn có một số hóa đơn nhân viên tài vụ đang sao chép, bởi vì là hóa đơn cũ cho nên tôi phải đến phòng tài liệu tìm nên có chút chậm trễ" Giọng của kế toán kia càng nói càng nhỏ
"Tám giờ sáng mai phải để đẩy đủ trên bàn này cho tôi" Phạm Hương nhỏ giọng nói nhưng mang tính áp chế cao
"Được, Phạm tổng, tám giờ sáng mai nhất định đặt trên bàn cho cô, chúng tôi ra ngoài làm việc trước" Ba vị kế toán chạy nhanh khỏi phòng họp quay về phòng tài vụ
Mỹ Linh nhìn nhìn Phạm Hương, giống như từ khi ăn cơm trưa xong về thì tâm tình Phạm Hương có tốt lên một chút, không giống như buổi sáng, khí thế bức người.
"Ngô tổng, đưa tôi về khách sạn trước đi, bữa tối tôi tự lo" Phạm Hương nhìn Ngô tổng nói
"A? Phạm tổng không cùng ăn cơm chiều sao, khó có dịp hai người tới đây, thử nếm chút đặc sản ở đây đi" Ngô tổng nhanh chóng lấy lòng "Thuận tiện tôi gọi quản lý các ngành tới giới thiệu với ngài"
Phạm Hương nghĩ nghĩ rồi quyết định "Vậy đưa tôi về khách sạn trước tắm rửa thay quần áo sau đó mới dùng cơm"
"Được, được, tôi lập tức kêu tài xế đưa hai người về khách sạn" Ngô tổng vừa gọi điện thoại cho tài xế vừa nói


Phạm Hương về khách sạn, cẩn thận đặt đồng hồ cát trên bàn, đợi sau ba phút cát trong đồng hồ rơi xuống hết, tâm tình cô cũng bình phục, Phạm Hương tắm rửa một chút rồi thay một bộ đồ thoải mái cùng Mỹ Linh ra ngoài.
Tới một nhà hàng mà Ngô tổng đã đặt trước, nhà hàng này không tệ lắm, là một nơi nổi tiếng nhất trong thành phố này, Ngô tổng cũng gọi hết mấy quản lý trong công ty tới.
"Hello, Phạm Hương. Thật khéo, lại gặp cô ở đây" Nam Em đi vào nhà hàng thì thấy Phạm Hương đứng ngoài sảnh nhìn chậu cá vàng mà chủ nhà hàng nuôi.
Phạm Hương nhìn Nam Em gật gật đầu lịch sự
Nam Em nhìn nét chữ của Phạm Hương thì cũng đoán được phần nào con người cô, người này căn bản không thích nói nhiều cho nên cũng không cảm thấy lạ "Cô cũng tới đây ăn cơm?"
"Uhm"
"Tôi cũng vậy, xem ra chúng ta thật có duyên" Nam Em nở một nụ cười, rạng rỡ như ánh mặt trời, cuốn hút bất kỳ người nào nhìn cô.
"Nam Em, tới sớm nha, vào đây vào đây để tôi giới thiệu một chút, vị này chính là tổng giám đốc tài vụ của tập đoàn chúng ta, Phạm tổng" Ngô tổng thấy Nam Em thì nhanh giới thiệu với cô "Phạm tổng, vị này là nhân viên dự toán công trình Nam Em"
Nam Em kinh ngạc nhìn Phạm Hương, chỉ vào Phạm Hương hỏi "Cô... cô chính là tổng giám đốc tài vụ kia"
"Nam Em, thái độ gì vậy, sao cô dám chỉ vào mặt Phạm tổng" Ngô tổng chạy nhanh lại giáo huấn Nam Em
Nam Em biết mình có điểm thất thố nên liền hạ tay xuống.
Phạm Hương nghe Ngô tổng giới thiệu cô gái có nụ cười tỏa nắng kia là nhân viên dự toán công trình thì cũng có chút sửng sốt, nhưng rất nhanh trấn định lại, ngẫm nghĩ cũng đúng, nếu không cùng công ty thì làm sao gặp nhau tại cửa hàng kia được.
Mọi người có mặt đông đủ, Ngô tổng giới thiệu họ với nhau, ai thấy Phạm Hương cũng có cảm giác áp lực, ngồi cũng không dám động, ăn cơm thì vô cùng câu nệ.
"Mọi người từ từ ăn, tôi đi trước" Phạm Hương đứng lên nói với mọi người trong bàn
Mỹ Linh thấy Phạm Hương đi thì cũng muốn đi theo cô, cô còn chưa kịp đứng lên thì nghe có người nói "Phạm tổng, tôi với cô ra ngoài đi dạo, buổi tối ở đây rất náo nhiệt" Nam Em nhanh chân đứng lên lôi kéo Phạm Hương ra ngoài
"Đúng rồi, đúng rồi, Nam Em mau dẫn Phạm tổng tham quan một vòng đi, chợ đêm ở đây rất náo nhiệt" Ngô tổng nhanh phụ họa
"Không thành vấn đề" Nam Em vui vẻ lôi kéo Phạm Hương rởi khỏi nhà hàng
"Cô không thích loại xã giao này?" Nam Em vừa đi vừa nói chuyện với Phạm Hương
Phạm Hương quay sang nhìn nhìn Nam Em không nói gì, Nam Em ra vẻ tự nhiên nói "Kỳ thật tôi cũng không thích, nếu Ngô tổng không nói là có tổng giám đốc tài vụ của tập đoàn tới thì tôi cũng sẽ không đến"
Phạm Hương nhìn Nam Em vô cùng tự nhiên thì lại nhớ đến Lan Khuê, Lan Khuê thỉnh thoảng cũng tự nói tự nghe, thích làu bàu, nếu cô mà không để ý tới nàng, nàng còn thụi cho cô vài cái. Nghĩ đến đây Phạm Hương nhớ lại cuộc gọi của Lan Khuê lúc sáng, phỏng chừng nàng còn giận cô.
Phạm Hương đang do dự xem có nên gọi cho Lan Khuê hay không, rất muốn gọi nhưng lại sợ nàng còn tức giận, lúc đó chợt nghe Nam Em nói "Tôi có thể gọi cô là Phạm Hương được không? Hiện tại là thời gian tan tầm"
"Được" Phạm Hương trả lời ngắn gọn
"Phạm Hương, lúc nảy tôi chưa ăn gì hết, bụng vẫn còn đói, tôi mời cô ăn nha"
"Được"
"Thật đúng là tiếc chữ như tiếc tiền" Nam Em cười nói
Nam Em dẫn Phạm Hương tới một phố ăn vặt nổi tiếng, bộ dang giống như đói từ mấy trăm năm "Cô rất đói sao?"
"Đương nhiên rồi, lúc nảy có ăn gì đâu, không ăn no làm sao mà sống" Nam Em vừa nói vừa mua đồ ăn cho Phạm Hương
Phạm Hương nếm thử thấy hương vị cũng không tệ lắm, bắt đầu chậm rãi ăn
"Phạm Hương, bình thường cô cũng ăn như vậy sao, ăn vặt mà cũng thanh tú như vậy, ăn vặt là phải ăn từng ngụm từng ngụm mới ngon" Nam Em không vui cách Phạm Hương ăn, cứ chầm chậm chầm chậm, chẳng thú vị gì
Phạm Hương nhìn Nam Em ăn lại nhớ đến Lan Khuê, khi Lan Khuê ăn cơm với khách hàng thì bộ dạng rất thục nữ, nếu là người quen một chút thì sẽ phóng khoáng hơn, tính cách nàng sáng sủa nhiệt tình lại tràn đầy sức sống. Còn khi Lan Khuê ăn cơm với cô thì lại thích làm nũng như một đứa trẻ, ăn một lát là đòi Phạm Hương đút cho nàng, ngồi thì cũng phải dựa vào người Phạm Hương mới chịu, nhưng Phạm Hương tựa hồ rất thích bộ dạng này của Lan Khuê, chỉ ở nhà mới có thể hoàn toàn thả lỏng, biểu lộ ra mặt chân thật nhất của mình.
"Phạm Hương, cô nghĩ gì vậy, hồn đều bay đi tận đâu" Nam Em quơ quơ tay trước mặt Phạm Hương
"Không có gì" Phạm Hương thuận miệng nói
"Vậy sao không ăn đi" Nam Em chỉ chỉ đồ ăn, "Cô không ăn thì tôi không khách khí đâu đó"
Phạm Hương nhìn chung quanh đều là cửa tiệm bán đồ ăn vặt thì hỏi "Chỗ này có cửa hàng bán đồ trang sức không?"


"Có có, phía trước có một tiệm, để tôi dẫn cô tới đó" Nam Em nói xong liền kéo Phạm Hương đi.