Chap 32

  Vừa đến công ty thì đoàn người liền tiến thẳng tới phòng tài vụ, đem tất cả lạnh đạo tập trung lại để chuẩn bị một cuộc họp, đơn giản rõ ràng nhưng cấp tốc. Sau đó thì lưu lại phòng tài vụ vài người, Mỹ Linh cũng nói rõ cô cần kiểm tra những gì, bộ phận tài vụ nhớ kỹ những báo cáo, sổ sách, và những giấy tờ liên quan mà Mỹ Linh yêu cầu, vừa cất bước định ra khỏi phòng tài vụ thì nghe Phạm Hương mở miệng "Tất cả tài liệu liên quan phải có ở phòng tài vụ lúc 4 giờ chiều"
Nhân viên tài vụ nhìn đồng hồ, hiện tại đã gần giữa trưa, cho dù không ăn cơm thì chuẩn bị cũng khó mà xong trước bốn giờ chiều, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt không thương lượng của Phạm Hương, vài người đã vội chạy đi chuẩn bị tư liệu.
"Ngô tổng, có phải hơi gấp không" Ngô tổng đổ mồ hôi nhìn Phạm Hương hỏi
"Không phải công ty chuyện nghiệp sao? Ngô tổng không muốn toàn tâm cho công ty?" Phạm Hương xem báo cáo cũng không ngẩng đầu lên nói
"Đúng vậy, đúng vậy" Ngô tổng nhanh phụ họa "Vậy, Phạm tổng có muốn ra ngoài dùng cơm trưa không, bây giờ cũng sắp mười hai giờ"
"Ăn ở công ty, giống như mọi người"
Mỹ Linh một bên đánh máy, một bên đối chiếu tư liệu cũng thỉnh thoảng để ý Phạm Hương. Vốn Phạm Hương kêu kế toán Trịnh tới, nhưng không hiểu sao lại thay đổi. Phạm Hương tới liền giống như đòi mạng bọn họ, yêu cầu phải gấp rút làm đủ thứ. Dục tốc bất đạt, cô có hiểu hay không Phạm Hương. Trong lòng Mỹ Linh thầm mắng
"Chuyện này không được đâu Phạm tổng, cơm ở căn tin sao có thể..." Lời Ngô tổng chưa nói hết thì di động Phạm Hương vang lên, Phạm Hương nhìn di động liền bắt máy, chưa kịp alo thì đã nhận được một trận bất mãn từ Lan Khuê
Ngô tổng nhìn Phạm Hương, mồ hôi chảy dài tới cổ, nhanh chân phân phó người tới căn tin dặn họ làm thêm vài món ăn cho Phạm Hương.
Thư ký vừa nghe thì đã bị dọa chạy khỏi phòng tài vụ
"COCO, sao vậy, làm gì mà thở dữ vậy, không khí trong đó áp lực lắm hả?" Nam Em, nhân viên dự toán công trình đi tới hỏi
"Nam Em, cô không biết đó thôi, Phạm tổng của tập đoàn chúng ta rất khủng bố" COCO thở phì phò nói
"Khủng bố? Khủng bố đến nổi đem không khí trong phòng hút hết sao?" Nam Em vừa cười vừa hỏi
"Còn khủng bố gấp mười lần như vậy nữa, cô không thấy mọi người vào đó rồi đều chạy ra ngoài như ma đuổi sao?"
Nam Em gật gật đầu, quả thật là vừa rồi cô thấy có vài nhân viên tài vụ vừa ra khỏi cửa thì sắc mặt tái nhợt, Nam Em còn nghĩ rằng họ không khỏe muốn nhanh về phòng nghỉ
COCO vừa thở vừa đi tới căn tin dặn dò, còn chậm trễ nữa thì hôm nay không phải ngày lành của cô, COCO mặc váy nhưng bước đi rất vội về phía căn tin.
"Phạm tổng, đã giữa trưa rồi, không biết có thể xuống ăn cơm chưa ạ?" Ngô tổng ngồi trong phòng như kim đâm, đứng ngồi không yên nhìn Phạm Hương.
Phạm Hương nhìn nhìn đồng hồ, thấy đã mười hai giờ rưỡi nên liền nói một tiếng "Được" sau đó đứng lên.
Ngô tổng cũng nhanh đứng lên "Nhân viên cao cấp Mỹ Linh cũng cùng đi đi, tôi dẫn đường"
"Ngô tổng, gọi tôi là Mỹ Linh được rồi" Mỹ Linh vừa đứng lên vừa nói
"Được được" Ngô tổng thầm nghĩ chỉ muốn chạy nhanh, muốn gọi gì cũng được
Đi vào căn tin, tất cả nhân viên dùng cơm xong đều đang chuẩn bị rời khỏi, bởi vì giờ nghỉ trưa bắt đầu từ 12 giờ, mọi người có vẻ ăn sắp xong
Ngô tổng cho người lau dọn sạch sẽ cái bàn lớn nhất, sau đó mời Phạm Hương ngồi vào. Chờ Phạm Hương và Mỹ Linh ngồi xuống ăn cơm thì mấy nhân viên ngồi gần cũng khe khẽ nói nhỏ "Nhìn kìa, người có bộ mặt lạnh lùng đó chính là tổng giám đốc tài vụ của tập đoàn, nghe nói rất lợi hại"
"Đúng rồi, cô gái ngồi bên cạnh là ai vậy, ban đầu tôi còn nghĩ cô ta mới là tổng giám đốc tài vụ"
"Hình như là người của sở tài chính, cô không thấy hôm nay người của phòng tài vụ cũng không ăn cơm sao, nghe nói lãnh đạo an bài nhiệm vụ, hôm nay nhất định phải hoàn thành, lúc này bọn họ đang trên lầu vùi đầu vào làm"
Lúc này Ngô tổng cũng nghe đại khái những gì hai người ngồi kế vừa nói, hắn liếc mắt trừng họ một cái, mấy nhân viên nhanh chân chuồn mất.
"Phạm tổng, cô đừng để ý, bọn họ vẫn rất thẳng thắng, cô đừng để trong lòng" Ngô tổng vội giải thích
"Gọi nhân viên tài vụ xuống ăn cơm đi" Phạm Hương buông đũa đứng lên nói với Ngô tổng "Tôi ra ngoài một chút, nhớ đúng giờ tới phòng họp" Nói xong liền đi nhanh ra ngoài
Ngô tổng nhìn phần cơm của Phạm Hương, còn rất nhiều, chẳng lẻ đồ ăn không hợp khẩu vị. Ngô tổng bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem buổi tối nay nên ăn món gì.
Phạm Hương đi một mình ra trước cửa công ty, cô thấy có một cửa hàng nhỏ gần đó liền đi vào
Cửa hàng tuy nhỏ nhưng bên trong có rất nhiều đồ thú vị, đều là những thứ con gái thích. Phạm Hương đứng trước một chiếc đồng hồ cát, dùng tay xoay ngược một cái, cát từ từ chảy xuống, lặp đi lặp lại vài lần, ông chủ cửa hàng liền giới thiệu thêm "Đồng hồ cát này chỉ có thời gian ba phút. Có cái lớn hơn, thời gian được một tiếng?"
Phạm Hương nhìn đồng hồ cát thì liền nhớ Lan Khuê, nếu mình tặng nàng đồng hồ cát chắc nàng sẽ đem mình đá văng ra cửa quá, Lan Khuê trước giờ nóng vội nên sẽ nghĩ đồng hồ cát nhàm chán cho mà xem. Phạm Hương nhìn nhìn một chút quyết định mua chiếc đồng hồ cát này cho Lan Khuê luyện kiên nhẫn.
Phạm Hương vừa định lấy đồng hồ cát đi tính tiền thì có người khác liền nhanh tay hơn cô "Ông chủ, tôi lấy đồng hồ cát này, bao nhiêu tiền" Nam Em cầm đồng hồ cát lên hỏi
Phạm Hương liếc Nam Em một cái, cũng không nghĩ gì, tính cô không thích tranh giành với người khác
"Cái này 5 triệu đồng" ông chủ vui vẻ nói
"Cái gì? Một chiếc đồng hồ cát nhỏ như vậy, bên trong cũng chỉ có cát thôi, sao lại mắc như thế, ông chủ, ông cũng cắt cổ người khác quá rồi" Nam Em nhịn không được nói to
"Không phải, không phải, đồng hồ cát này là một cặp, nếu hai cái đặt cạnh nhau thì cát sẽ không đổ xuống, rất thần kỳ" Ông chủ giải thích
"Vậy còn cái kia đâu?" Phạm Hương nghe ông chủ giải thích cảm thấy rất thú vị
"Aizz, không tìm thấy, lần trước bị cháu nội tôi làm rơi xuống sau kệ, tôi già cả nên không lục tìm nữa, chỉ có thể bán cái còn lại, nếu là một đôi thì giá càng đắc hơn" Ông chủ có chút tiếc nuối
"Cái kệ chỗ nào" Phạm Hương nhìn thoáng qua ông chủ hỏi
"Ở đằng kia" Ông chủ liền chỉ cho Phạm Hương
Phạm Hương nhìn thấy cái kệ, cũng không phải nhỏ, còn có đồ vật bày trên đó rất nhiều, năm sáu người khỏe mạnh xem ra mới có thể nhấc lên được.
Tay trái Phạm Hương bị thương cho nên không có khả nặng dùng lực, nhưng cô vẫn cởi áo khoác ngoài, thử một lần
"Tôi giúp một tay" Nam Em thấy Phạm Hương có ý định như vậy liền tới gần cô giúp đỡ
"Được"
Hai người hợp lực nâng cái kệ lên nhưng vẫn không nhúc nhích chút nào, Nam Em cũng nản lòng, đã dùng sức lớn như vậy mà vẫn không nhấc lên được. Phạm Hương nhìn qua kẽ hở sau chiếc kệ, cô liền thấy được một vật gì đó, nhìn kỹ lại thì Phạm Hương liền mỉm cười, thì ra là rơi phía sau này, không cần nhấc cái kệ lên cũng có thể lấy ra.
Phạm Hương vươn tay vào lấy, nhưng vẫn còn thiếu một chút nữa, tuy cô rất gầy nhưng vẫn không thể chen vào được nữa
Nam Em thấy vậy liền nói "Để tôi thử xem sao, từ nhỏ mọi người đã nói tay tôi dài"
Nói xong thì Nam Em liền để Phạm Hương tránh sang một bên, cô với tay vào khe nhỏ phía sau chiếc kệ, nhưng với tay mãi cũng không bắt được chiếc đồng hồ.
"Đúng rồi, cô ôm cô gái này với tay từ trên xuống xem sao, hẳn là khoảng cách gần hơn một chút, nói không chừng có thể lấy được" Ông chủ vừa chỉ chỉ vừa nói
Phạm Hương cảm thấy biện pháp này cũng không tồi, đi qua muốn cùng Nam Em thử xem sao. Nam Em thấy Phạm Hương muốn tới ôm mình liền bị dọa lùi về sau vài bước "Cô... Cô tới đây làm gì, tôi không phải người tùy tiện, không được chạm vào tôi" Nam Em nhanh la lên
Phạm Hương nhìn nhìn Nam Em, cô đi tới chỗ chiếc đồng hồ cát nói "Cô không phải gu của tôi"
"A?!" Nam Em kêu lên.
Nghe Phạm Hương nói vậy, Nam Em cảm thấy trong mình có 1 tia thất vọng