Chap 48

  Ba mẹ Yuri cũng đang ở dưới lầu đón khách, thật ra phần lớn khách đến là họ hàng, bạn bè, cấp trên, cấp dưới của họ. Jessica càng thêm nản, cô sắp không giữ nổi khuôn mặt tười cười đó rồi.


Sau khi đón một vị cán bộ cấp phó phòng, bà Kwon nhân lúc không có ai bảo với Jessica, "Chị xem, khách chúng tôi mời toàn các vị lãnh đạo, bọn họ nể lắm mới đến dự đám cưới chị,chị không thấy mát mặt à? Chị nghĩ mà xem, bọn họ toàn ngồi ghế chủ tịch, giờ sao có thể để họ ngồi ghế dưới cho được, đúng không?"


Jessica vô thức siết chặt bó hoa cưới.


"Mẹ." Yuri hơi nhíu mày, gọi một tiếng.


Đúng lúc này, một chiếc xe hơi sang trọng dừng trước bậc thềm, đầu xe có treo cờ hồng, bà Kwon ngõ chiếc xe, nghĩ rằng: mình đâu có quen biết với mấy ông bà bên quân khu, khách của nhà ai vậy? Sau đó, một cô gái trong bộ quân trang phẳng phiu chỉ huy hai anh lính nhấc lẵng hoa đi theo, cô cười tươi rói đi đến chỗ cô dâu, chú rể: "Tôi đưa lẵng hoa đến theo lệnh của Tư lệnh, chúc hai vị mãi mãi đồng lòng." Dứt lời, cô đưa lên một bao lì xì mỏng.


Phù dâu đứng sau lưng Jessica vội cười đón lấy, theo kinh nghiệm của cô nhất định bên trong là mấy thứ như séc siếc...


Bà Kwon liếc lẵng hoa thì thấy trên dải băng là dòng chữ, "Mừng gả con gái yêu, Tư lệnh viên quân đoàn giải phóng ***, Sung Junko." Bà giật cả mình, là tư lệnh của quân khu Seoul đó, đây là ô dù lớn mà bà cũng khó với được, sao lại thành khách quý của nhà gái thế này? Bà đang định hỏi Jessica thì liên tục có người đến chúc mừng.


"Tôi thay mặt chủ tịch Rei, chúc hai vị tình thắm ngàn thu." "Một lẵng hoa, một bao lì xì, mừng kén được rể hiền, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn ***, Rei Ej."


"Tôi là..."


"Tôi đại diện cho..."


"Bộ trưởng cử tôi tới..."


Cứ như là có hẹn trước với nhau, đám người không ngừng đưa lẵng hoa và bao lì xì đến trước mặt Yuri và Jessica, lẵng hoa đã xếp kín hai bên sảnh lớn khách sạn. Tuy những người tặng lẵng hoa không ai đến nhưng những người đó đều rất có tên tuổi, có thể nói họ đều là khách quý trong các buổi quốc yến đó! Tư lệnh, Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Cục trưởng, Bộ trưởng, Chủ nhiệm, Tổng giám đốc, Ủy viên trưởng... Ôi trời ơi, tim bà Kwon đập bình bịch trong ngực, chỉ cần so với một trong những người này thôi thì đám khách bà mời cũng thành hàng tôm tép, sao tất cả họ đều là khách của nhà gái vây? Chẳng lẽ: kỳ thật nhà họ Jung rất có thế lực?


Jessica cũng không hiểu đầu đuôi câu chuyện ra làm sao, tuy những người này ghi lời chúc như thể họ là khách quý của ba mẹ cô, nhưng cô chắc chắn ba mẹ cô không quen ai trong số họ, chẳng lẽ họ đưa hoa nhầm địa chỉ? Nhưng vài người trong số họ còn viết tên cô... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?


Bên dưới có vẻ nhốn nháo nên Tiffany phát hiện ra. Dù không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì trực giác của cô cho rằng đó là kiệt tác của Taeyeon. Cô ngó xuống từ thềm trên của cầu thang hình xoắn ốc thì thấy hai hàng lẵng hoa dài và vẻ mặt khác thường của bà Kwon. Cô không khỏi vui mừng, rút điện thoại di động ra, gọi cho cậu, "Alo, có tác dụng rồi đó, Tae đang ở đâu?"


"Tae ở ngay ngoài thôi." Chiếc Lamborghini mới tinh dừng sát thềm, Taeyeon vận bộ comple hè màu bạc, đeo kính râm bước xuống xe, cậu vừa tiếp điện thoại vừa ném chìa khóa cho nhân viên bảo vệ, mỉm cười và thong thả bước lên thềm.


"Hì, em đợi Tae ở cầu thang nhá."


"Được."


Taeyeon mà xuất hiện là sẽ cướp hết sự chú ý của đám người quanh đó liền. Tuy cậu đi có một mình nhưng khí chất toát ra từ cậu như khiến người ta không thể dời mắt khỏi cậu được.


Yuri và Jessica ra đón, cậu tháo kính râm, rút bao lì xì trong túi ra: "Chúc mừng đám cưới"


Yuri nhận bằng hai tay, cười bảo, "Taeyeon, cám ơn vì cậu đã đến đây." Thấy cậu ta đến, cậu không khỏi có suy nghĩ: hay cậu ta có quen với những người tặng lẵng hoa khi nãy. Những vị lãnh đạo có chức có quyền mà cậu chưa từng gặp đó rõ ràng nâng vai vế nhà họ Jung lên. Chuyện nhà họ, trừ Tiffany ra, người ngoài không ai biết, mà cậu ta lại là người yêu chưa công khai của Tiffany. Có lẽ Tiffany kể chuyện này cho cậu ta nên Taeyeon mới nhờ người tặng lễ... Nhưng mà, dù Taeyeon có uy tín cỡ nào thì cũng không thể mời nổi những người này chứ nhỉ? Anh nghĩ đi nghĩ lại mà không nghĩ ra.


"Đương nhiên rồi, tớ đã được cô chú Jung giúp đỡ rất nhiều, chuyện vui thế này mà không đến tham gia thì biết ăn nói làm sao." Taeyeon khẽ cười, nhìn hai hàng lẵng hoa dài, xem ra đến khá đông đủ rồi.


Jessica cười cảm kích, thấy cậu liếc dãy lẵng hoa thì trong đầu cũng hiện lên suy nghĩ: phải chăng có liên quan đến cô ta.


Bà Kwon không ngờ cậu lại quen ba cô Jessica nhưng cũng không để bụng chuyện đó lắm. Trong mắt bà, Taeyeon chỉ là một người rất có tiền đồ mà thôi.


"Tiểu thư, lẵng hoa của cô phải để đâu đây ạ?" Sau lưng cậu, hai nhân viên đưa hoa của hàng hoa nâng lẵng hoa bách hợp sang trọng hỏi.


"Để đâu cũng được." Taeyeon khoát tay.


Thế là hai cậu nhân viên nọ chọn một chỗ trống vuông vức đặt hoa xuống rồi rời đi. Mọi người không hẹn mà cũng nhìn về phía dải băng của lẵng hoa.


"Mừng gả thiên kim, CLB Phong Hoa, Taeyeon."


Không nhìn thì thôi chứ ai nhìn là người ấy ngạc nhiên rớt tròng mắt liền. CLB Phong Hoa ư! Đó là nơi tập trung của các nhân vật quyền lực nhất trong thủ đô, thẻ hội viên của CLB đó có chi ngàn vàng cũng khó mà có được! Nghe nói sếp lớn trong bóng tối của CLB đó là người sáng lập tập đoàn xuyên quốc gia Park Thị, Park JinYoung của Incheon. Năm xưa, cụ lập ra CLB này, ngày nay, CLB do con gái cụ, người gả vào nhà họ Kim – quân nhân thế gia quản lý, thật như hổ thêm cánh. Năm đó, ông cụ Kim – người một đời binh nhung, sau khi bĩnh tĩnh, sáng suốt phán đoán phương hướng sau này, đã bất chấp sự phản đối của mọi người đi theo con đường mình chọn, sau trở thành một trong những nguyên lão, người sáng lập nên Tổ chức. Hai anh em trai, ba người con trai và các cháu cụ đều nhập ngũ, trừ hai người đã hy sinh thì hôm nay, tất cả đều là nòng cốt của quân đội quốc gia.


Việc hai nhà họ Kim và họ Park kết làm thông gia có thể nói là sự liên hợp giữa hai thế lực hùng mạnh của giới chính trị và giới kinh doanh. Nhà họ Kim có căn cơ về chính trị, còn nhà họ Park lập nghiệp ở Incheon, vẫn ngầm chi viện kháng chiến dành chính quyền, thực lực của họ lớn đến không thể hình dung, từ việc họ lập nên CLB hùng mạnh giữa thành phố Seoul – nơi được coi là đầm rồng hang hổ này có thể thấy rõ điều đó. Chỉ có điều: hội viên không được phép sử dụng danh tiếng của CLB, trừ chủ nhân của CLB, Kim Taeyeon cô ấy... Đợi chút, cô ấy cũng họ Kim, lẽ nào cô ấy chính là đời thứ ba quý báu của hai nhà họ Kim và họ Park?


Yuri không thể ngờ rằng một người luôn bình dị, gần gũi như Taeyeon lại có thân thế hiển hách đến vậy, nên nhất thời cậu không biết phản ứng sao cho phải.


Ông bà Kwon đương nhiên biết đến CLB Phong Hoa, sếp lớn của bọn họ là hội viên của CLB đó. Điều họ không thể ngờ đến là: cô gái trẻ phận bề dưới, người khi tình cờ gặp còn luôn mỉm cười chào họ lại là cô chủ của CLB Phong Hoa? Họ đúng là có mắt không tròng mà!


Jessica đứng ì tại chỗ, á khẩu không nói được gì, cô chỉ cảm thấy Taeyeon khác với người bình thường và có hơi thần bí, chứ đâu ngờ rằng: ra xuất thân của cô ta hiển hách tới vậy! Trời ơi, đả kích này lớn quá đi mất!


Taeyeon thì cứ như không phát hiện thân thế của mình khiến người bối rối cỡ nào, cậu chỉ cười, bảo với Jessica: "Chị dâu, cô chú ở cả trên kia à?"


Jessica sực hồi hồn, ngây người mất một lát mới nhận ra là cậu đang hỏi ba mẹ cô, cô ậm ừ mấy câu, cô vẫn thấy mông lung lắm.


"Vậy tớ lên đó trước đây, từ Tết đến giờ tớ chưa được gặp cô chú, nhớ cô chú ghê." Vừa nói cậu vừa bước qua cổng chào. Nữ tiếp tân vội tiến lên dẫn đường cho cậu. Tuy cô không biết sao vẻ mặt đám người biến sắc nhưng người này phong độ quá đi mất: giá cô ấy nhìn mình một cái thì tuyệt nhỉ.


"A, Taeyeon, cháu đi lên à? Yuri, con đưa Taeyeon lên đi." Bà Kwon đẩy chú rể.


"Không cần đâu, có người chờ cháu trên đó rồi." Taeyeon khoát tay từ chối, rồi ung dung đút tay vào túi, thong thả bước lên cầu thang hình xoắn ốc theo kiến trúc La Mã.


"Ha ha, có khách quý đến sao có thể tiếp đãi sơ sẩy vậy chứ, Yuri mau lên con!" Bà Kwon liếc con một cái

1 2 »