Chương 33



Quân Lâm ba người đi tới thành Lạc Dương. Nhìn ngã tư đường phồn hoa không khỏi cảm thán. Quả nhiên danh bất hư truyền...
"Vũ Yên, Tử Đình, chúng ta trước đi tìm khách điếm đã."
"Ân. Hai người đồng ý. Quân Lâm đỡ Vũ Yên, ba người cũng vào thành tìm chỗ nghỉ, thấy một khách điếm có nhiều người mang bội kiếm, nghĩ rằng có thể họ là người trong giang hồ.
"Vũ Yên, chúng ta đến chỗ kia đi." Quân Lâm nói.
" Không được, nơi đó đầy giang hồ nhân sĩ, vạn nhất phát sinh đánh nhau, Vũ Yên cô nương không phải gặp nguy hiểm sao." Nhan Tử Đình nói. Quân Lâm âm thầm tự trách, chính mình chỉ lo mê chơi, quên mất sự an toàn của Vũ Yên.
"Tử Đình nói phải". Quân Lâm hổ thẹn.
"Không sao, ta có thể tự lo cho bản thân, Nhan công tử không cần quá lo lắng. Vũ Yên cũng biết một chút công phu phòng thân." Nàng thật sự không muốn làm Quân Lâm thất vọng.
"Nhưng là..." Quân Lâm còn chưa nói xong, Vũ Yên đã hướng khách điếm kia đi tới. Nhan Tử Đình trừng mắt liếc nàng một cái, sau đó lập tức đuổi theo Vũ Yên.
"Ai..." Quân Lâm thở dài rồi cũng đuổi theo.
"Chưởng quầy, cho chúng ta ba gian thượng phòng." Vũ Yên nói.
"Thực xin lỗi khách quan, chúng ta nơi này thượng phòng chỉ còn hai gian."
"Kia đành ủy khuất Quân Lâm cùng Nhan công tử một gian phòng vậy." Nàng cười nói.
"Điều này sao có thể, Vũ Yên ta với nàng một gian." Quân Lâm lập tức kêu lên.
Người trong khách điếm nghe nàng la lên đều quay đầu nhìn lại, Vũ Yên không khỏi đỏ bừng mặt.
"Hừ! Quân công tử đừng quá đáng như vậy." Nhan Tử Đình lạnh giọng nói. Quân Lâm nhất thời phát hiện chính mình nói dẫn đến nhiều người hiểu lầm. Nhưng mình cũng là nữ, thế nào có thể cùng hắn ở chung phòng?"
"Quân Lâm...ngươi..."
"Đừng hiểu lầm, Vũ Yên, ta chỉ sợ ngươi không có ai bảo hộ". Nàng vội vàng tìm cớ.
"Không sao, ngay sát vách sẽ không có việc gì." Vũ Yên trong lòng vui vẻ, hướng Quân Lâm nói.
"Cứ như vậy đi, tiểu nhị ca, mời dẫn đường." Nhan Tử Đình nói, Quân Lâm vẻ mặt bất đắc dĩ đi theo. Vũ Yên nhìn đến vẻ mặt nàng không nhịn được mỉm cười.
"Tiểu nhị ca, kia là gì thế." Quân Lâm nhìn thấy một tòa đại lâu sừng sững ở hậu viện khách điếm, thoạt nhìn rất khí thế.
"Nga, đó là nơi giang hồ nhân sĩ đến thảo luận sự tình, là một trong những phân đà của Truy Tinh Lâu." Tiểu nhị ca cười nói.
"Phân đà?" Quân Lâm không thể tin được nói, nơi này cũng có chi nhánh sao?

"Đúng vậy, đây là phân đà ở Lạc Dương, những nơi khác cũng có."
"Thì ra là thế."
"Quân Lâm, Nhan công tử, chúng ta trước nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục đi được không?"
"Ân, tốt." Nhan Tử Đình nói.
Quân Lâm thừa dịp nghỉ ngơi đi đến Truy Tinh Lâu. Nơi này ai ai cũng mang bội kiếm hoặc vũ khí tùy thân bên người. Nàng nhưng đến có chút đột ngột, văn nhược thư sinh, liền tìm vị trí trong góc ngồi xuống, nghe ngóng chuyện trong giang hồ. Kỳ thực nàng một chút môn phái cũng không biết, bất quá, nàng biết Thiên Âm Cung.
"Đã nghe gì chưa? Thiên Âm Cung thiếu chủ - Lạc Y Tình cũng chuẩn bị tranh cử Minh chủ võ lâm."
"Ai da, người ta có thực lực mà!"
"Nhưng cũng chỉ là một nữ nhân..."
"Ngươi cẩn thận chút, tai vách mạch rừng."
Hiện tại các môn phái đều chạy tới Vũ Di Sơn tham gia đại hội võ lâm."
"Ngươi không đi sao?"
"Đi ah, bất quá, cũng chỉ đến xem thôi."
......
Quân Lâm vừa nghe đến đại hội võ lâm thì phấn khích không thôi, lại nghe nói Y Tình cũng đến, trong lòng càng quyết định phải đi Vũ Di Sơn.
Trở lại phòng, liền thấy Vũ Yên sốt ruột đi về phía nàng." Quân Lâm, ngươi đi đâu vậy?"
"Ta ở bên ngoài uống trà, sao vậy?"
"Bây giờ chúng ta có thể đi." Vũ Yên nói.
"Ân, cùng đi ngắm phong cảnh Lạc Dương." Quân Lâm cười tán thành.
"Nhan công tử, ngươi..." Vũ Yên cùng nàng đi tới cửa đã thấy Nhan Tử Đình chờ bên ngoài.
"Tử Đình, ngươi không phải đến bàn việc buôn bán sao?" Quân Lâm hỏi.
"Sinh ý là phải bàn, nhưng không phải bây giờ. Hiện tại ta muốn cùng hai người đi tham quan Lạc Dương, được chứ?" Hắn cười nói.
"Đương nhiên có thể ah." Quân Lâm thầm mắng:" Xem ra phải cẩn thẩn kẻ này một chút, làm gì theo đuổi nhanh như vậy chứ. Aiii, thật sự phiền chết ah!" Nàng dẫn Vũ Yên đi phía trước, Nhan Tử Đình không thèm để ý đi theo phía sau.