Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết

1.
Năm ấy cô gọi anh là Bắc Thâm, Lục Bắc Thâm.
Cố Sơ thích lẩm nhẩm cái tên này mỗi buổi tối trước khi đi ngủ. Khi đầu lưỡi nhẹ nhàng cong lên, trong lòng sẽ trào dâng một cảm giác hạnh phúc thanh ngọt như kẹo đường.
Tiêu Tiếu Tiếu hay nghiêng đầu ngước nhìn lên chiếc giường trên đầu mình, giơ chân đá đá vào thành giường và cười cô: "Này, cậu si tình vừa vừa thôi chứ!".
Thế là cô lại "vô liêm sỉ" đáp trả một câu: "Tớ thích thế, ai bảo Bắc Thâm nhà tớ đẹp trai quá làm gì".
Lăng Song thì hay tạt một gáo nước lạnh vào lúc cô đang đắc ý rầm trời, không quên tặng cô một cái lườm đầy khinh bỉ: "Sĩ diện nỗi gì chứ!".
Cô không thích Lăng Song, cũng giống như cô không thích cái biểu cảm mập mờ khó tả của cậu ta mỗi lần nhìn Lục Bắc Thâm.
Ấn tượng của Cố Sơ đối với lễ Giáng sinh luôn dừng lại ở năm năm trước. Bà nội cô là người theo đạo Thiên Chúa, hồi cô còn bé xíu hay đưa cô tới những buổi lễ trong nhà thờ. Lúc ấy cô còn chưa hiểu rõ ý nghĩa của đêm Noel với người theo đạo Thiên Chúa, chỉ biết rằng cây thông bên ngoài nhà thờ luôn được trang hoàng rất rực rỡ. Cùng với tiếng chuông điểm lúc nửa đêm, những hàng nến trắng dài dằng dặc trang trí cho cả bàn ăn xếp đủ tới nghìn người được thắp sáng, đủ các món ăn và rượu vang trông cực kỳ hấp dẫn dưới ánh nến.
Đó là ở Quỳnh Châu, giáo đường đứng nghiêm trang giữa những ngọn núi, tiếng chuông Noel lan tỏa cả cái ấm áp sưởi ấm cho tiết trời vốn đã ẩm ướt. Lễ Noel năm đó, Quỳnh Châu không có tuyết.
Giáng Sinh là phải ngập tràn màu trắng, đây là kết luận của Cố Sơ vào mấy năm sau khi được cùng bố mẹ du lịch tới Bắc Âu. Nhất là khi tới Thụy Sĩ, tuyết trắng điểm xuyết trên từng cành thông ở mỗi gia đình, râu của ông già Noel cũng trắng muốt.
Cố Sơ tự cảm thấy mình đã sinh nhầm nơi, đầu tiên là Quỳnh Châu, kế đó lại tới Thượng Hải. Thượng đế dường như đã lãng quên hai thành phố này, keo kiệt dù chỉ một vài bông tuyết gọi là tượng trưng cho mùa đông. Thế mà mùa Giáng sinh ấy lại khiến cô không thể nào quên.
Đêm Noel năm ấy có Lục Bắc Thâm.
Đêm Noel năm ấy, có tuyết rơi ở Thượng Hải.
Có lẽ ông trời cuối cùng đã niệm tình, năm đó cũng thật kỳ lạ, tuyết ở phương Bắc cũng chạy xuống phương Nam, một Thượng Hải chưa bao giờ có tuyết cũng được "cưng chiều" đã đời một lần. Tuy trận tuyết không lớn nhưng đối với người dân của thành phố khan hiếm tuyết này, nhất là vào đêm Noel, nó đã đủ để trở thành một bữa tiệc màu trắng cho các nam thanh nữ tú, trong đó có cả Cố Sơ.
Lục Bắc Thâm không phải là một người lãng mạn, thế nên, việc anh xuất hiện dưới tòa nhà ký túc xá nữ quả thực đã khiến Cố Sơ ngạc nhiên. Ngoài việc học, anh còn làm thêm mấy việc. Lễ Noel càng là lúc anh bận rộn hơn cả, thế nên những ngày như thế này Cố Sơ luôn rất ngoan ngoãn, không tới quấy rầy anh.
Thế mà anh lại tới, dưới sắc đêm nhàn nhạt, giữa tuyết trắng tung bay, xung quanh là những cây thông được các câu lạc bộ giăng đèn nhấp nháy. Có những cô gái trang điểm xinh đẹp vội đi hò hẹn cười rúc rích quay đầu nhìn rồi đỏ mặt trước bóng lưng cao dài của anh. Anh đứng im, thẳng tắp, cho tới khi nhìn thấy bóng cô.
Cô lao như bay tới nắm lấy bàn tay hơi lạnh giá của anh, cười hì hì hỏi: "Sao anh lại tới đây?".
Anh cúi đầu nhìn cô: "Đón Giáng sinh cùng em".
Cô thấy anh hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, bên ngoài khoác một chiếc áo dạ đậm màu kèm một chiếc khăn màu xanh dương choàng qua cổ. Chất vải không thể rẻ tiền hơn thế mà khoác lên người vẫn khiến anh xuất chúng và nổi bật. Cố Sơ mặc rất đẹp, một chiếc váy rất hợp với không khí Noel. Hoặc có thể nói, mỗi một bộ quần áo của cô, dù là chất vải hay giá tiền đều vượt trang phục của Lục Bắc Thâm.
Anh nói anh đã đặt bàn sẵn, cô những tưởng họ vẫn xe lái mô tô lượn khắp đường lớn ngõ nhỏ của Thượng Hải. Nhưng anh lại nói, anh đã thuê ô tô.
Cố Sơ nắm rõ tình hình kinh tế của Bắc Thâm, dĩ nhiên xót anh lãng phí, cũng biết rõ anh tuy không khá giả nhưng lại rất kiêu ngạo. Cô bèn nói: "Ngồi ô tô chán lắm, em thích ngắm anh cưỡi mô tô".
Lục Bắc Thâm mím môi khẽ cười: "Gió sẽ thổi rối mái tóc em đấy".
Anh thường khen cô có một mái tóc đẹp, mỗi một sợi tóc đều lấp lánh như búp bê vậy. Cố Sơ chưa từng nói với anh rằng cô trân quý mái tóc này nhường nào, bởi vì cô biết, tiền nước dùng để gội đầu mỗi tháng của mình đủ để anh làm thêm cả tháng.
Cô đứng ngay trước mặt anh cuộn tóc lên, mỉm cười: "Thế là được rồi, còn đội cả mũ bảo hiểm nữa, gió không thổi được đâu".
Lục Bắc Thâm dường như có chút khó xử, có lẽ vì hiểu cô muốn tiết kiệm tiền cho anh. Anh ngẫm nghĩ rồi nói: "Em mặc váy mà, ngồi mô tô cũng không hợp".
Cố Sơ đảo đảo mắt: "Anh đợi một xíu".
Khi đi xuống lần nữa, cô đã thay lên chiếc quần bò gọn gàng. Lục Bắc Thâm thấy vậy thở dài, cởi chiếc khăn trên cổ mình xuống, quàng vào cổ cô: "Hôm nay là ngày lễ, em nên ăn mặc xinh đẹp chứ".
Cố Sơ khoác cánh tay anh, hất cằm, "Được đứng cùng anh, em đã rất đẹp rồi".
2.
Cô không ngờ Lục Bắc Thâm lại đặt một nhà hàng Tây gần bến Thượng Hải. Khi họ bước xuống xe, bỗng có một chiếc xe công vụ màu đen lướt qua rất nhanh, không được coi là xe sang nhưng cũng đủ để chủ xe thản nhiên coi họ như không khí. Cô trông thấy Bắc Thâm nhíu mày bực bội, thấy anh định lên lý luận thì bèn níu vạt áo anh lại: "Thôi bỏ đi, mấy loại vặt vãnh này, so đo với họ càng hạ thấp thể diện của chúng ta".
Dịp Giáng sinh, nhà hàng trang hoàng tráng lệ vô cùng. Ở vị trí bên cạnh cửa sổ có thể nhìn ra sông Hoàng Phố náo nhiệt với những bông tuyết lác đác rơi nhuộm trắng bờ sông, được ánh đèn đường phản chiếu trông lại càng tinh mịn như bơ.
Tổng cộng có năm món ăn. Điểm tâm có cá hồi, bánh mì với bơ và nước sốt cà chua, salad tôm hùm nướng hương thảo, món chính là bít tết Wellington ăn với món canh ở miền Nam nước Ý, cuối cùng là món kem tình nhân ngọt chết người.
Bắc Thâm hỏi cô: "Có thích mùi vị của nhà hàng này không?".

Cô cười hạnh phúc: "Rất ngon".
Nhưng thực tế là cô hận kiểu làm ăn "được chăng hay chớ" của nhà hàng này. Cá hồi quá kỹ, phomai quá mặn, mùi vị của tôm hùm không tươi. Còn món bít tết, chất lượng thịt thì không tồi, tiếc là bại trong tay một vị đầu bếp rõ ràng quá tự phụ. Nếu muốn cô bình phẩm nhà hàng này, cô sẽ nghiêm khắc nói một câu: "Còn chẳng ngon bằng đầu bếp nhà tôi".
Nhưng câu này cô không thể nói ra, trong một đêm lãng mạn thế này, ở một địa điểm không khác gì lấy tiền ra rải như bến Thượng Hải, món ăn cũng theo thời vụ mà tăng giá. Nhà hàng này chẳng thể coi là ngon nhất ở đây nhưng chính vì lễ tết nên bữa ăn này cũng đủ khiến Bắc Thâm bận rộn cả tháng rồi.
Bắc Thâm tỉ mỉ cắt bít tết thành miếng nhỏ đưa tới trước mặt cô, dịu dàng nói: "Thích thì ăn nhiều một chút".
Tối đó anh không ăn nhiều, đa phần chỉ ngồi ngắm cô rồi mỉm cười.
3.
Từ nhà hàng đi ra, tuyết càng lúc càng nặng hạt.
Trận tuyết này như một món quà, mặc dù không quánh như tuyết phía Bắc nhưng cũng là quá đủ cho một đêm Noel.
Bầu không khí trên đường Tân Giang cũng nhuốm mùi tuyết, mặt đất như được trải một lớp muối trắng tinh. Có không ít các cặp đôi đi đi lại lại. Cô và Bắc Thâm được coi là một cặp khá nổi bật.
Lục Bắc Thâm không nói nhiều, đa số thời gian chỉ nhìn cô cười. Cô khoác tay anh, dính chặt vào người anh. Cô thích hít hà mùi hương trên quần áo anh, như mùi không khí thanh mát, không chạm vào thì thôi, chỉ chạm nhẹ là ngây ngất. Anh kéo kín khăn choàng cổ lại cho cô, lại giúp cô gạt đi những bông hoa tuyết rơi xuống tóc, hỏi: "Em lạnh không?".
Cô lắc đầu: "Rất ấm áp".
Cô muốn ước một điều, đó là được khoác tay anh đi tiếp, cứ thế đi mãi không ngừng.
Có một bé gái xách giỏ hoa đi lên trước, non nớt nhìn Bắc Thâm và nói: "Anh à, hôm nay là Noel, anh mua cho chị gái xinh đẹp hai quả bình an đi".
Gọi là quả bình an cho mĩ miều, thực chất là hai quả táo được bọc giấy đỏ rực rỡ rồi được thắt chiếc nơ giáng sinh với hai màu xanh đỏ. Mấy ngày tết này đồ gì không quan trọng, quan trọng là ý nghĩa.
Lục Bắc Thâm có lẽ cũng coi trọng điều này, anh vừa định rút ví ra thì Cố Sơ đã hỏi giá. Cô bé nói: "Không đắt ạ, một trăm đồng một đôi".
Một trăm đồng hai quả táo, dù Cố Sơ không thiếu tiền thì cũng không tiêu hoang như vậy. Cô kéo Bắc Thâm định đi. Nhưng anh nói: "Cầu bình an mà".
Cô trừng mắt với anh: "Mang một trăm đồng vào siêu thị anh mua được cả rổ táo".
Không phải cô không nỡ bỏ ra một trăm đồng mà không nỡ để Bắc Thâm trả. Dĩ nhiên, cô có thể đường hoàng bỏ cho cô bé một trăm đồng, nhưng cô biết, làm vậy là đánh vào lòng tự trọng của Bắc Thâm.
Anh là một người rất ưa sĩ diện, nhất là khi đối diện với hoàn cảnh gia đình cô.
Cô bé ở phía sau đuổi theo: "Hôm nay là Giáng sinh mà, một trăm đồng không đắt đâu ạ. Anh ơi, các đôi yêu nhau hôm nay đều mua quả bình an đấy".
Cố Sơ rất muốn chất vấn bé gái kia xem quy định đó ở đâu ra. Nhưng Bắc Thâm đã thẳng thừng rút ví, lấy quả bình an sặc sỡ ra. Cô bé chúc liên tục mấy câu rồi bỏ chạy.
Quả bình an được nhét vào tay cô, lòng cô đầy ắp, nhưng ngoài miệng vẫn oán trách: "Anh bị gạt rồi, hai quả táo mất toi một trăm đồng. Anh không xót, em cũng thấy xót".
Cô thương anh.
Lục Bắc Thâm cười, xoa đầu cô và nói: "Anh mong em luôn được bình an".
Cô thấy ấm lòng, lại đôi phần nhức nhối, khẩn trương mở lớp giấy bọc ra. Quả táo ấy được bọc giấy đỏ rực, không khác gì màu áo của ông già Noel.
"Anh một quả, em một quả." Cô đưa một quả có dòng chữ "Giáng sinh vui vẻ" cho anh và nói: "Cả hai chúng ta đều phải bình an".
Thật ra cô muốn nói: "Đồ ngốc, Giáng sinh đâu quan trọng tặng quả bình an. Toàn là mấy chiêu trò để bán hàng thôi".
Nhưng quả bình an trong tay nóng hổi như trái tim cô. Rõ ràng bên ngoài tuyết đang bay vậy mà sóng lòng vẫn hừng hực cuộn trào.
Từ nhỏ tới lớn, cô có rất nhiều món quà Noel, đủ các loại, thậm chí có loại còn là dạng khan hiếm. Vậy mà, chỉ duy có quả bình an này là món quà tuyệt vời nhất cô được nhận.
Dòng sông trước mặt sáng bừng lên, soi sáng khuôn mặt Cố Sơ. Cô chỉ vào hoa đăng, reo lên: "Ở đây náo nhiệt quá". Anh bỗng từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Cô không quay đầu, chỉ yên lặng cảm nhận lồng ngực ấm áp của anh.
Bắc Thâm vùi mặt vào mái tóc cô, như say đắm, lại như quyến luyến. Rất lâu sau anh mới thì

1 2 »
Mục Lục Truyện

Giới thiệu

Lời mở đầu

[Q1].Chương 1 - Chương 20

[Q1].Chương 21 - Chương 58

[Q2].Chương 59 - Chương 70

[Q2].Chương 71 - Chương 90

[Q2].Chương 91 - Chương 100

[Q2].Chương 101 - Chương 110

[Q3].Chương 111 - Chương 120

[Q3].Chương 121 - Chương 130

[Q3].Chương 131 - Chương 140

[Q3].Chương 141 - Chương 150

[Q3].Chương 151 - Chương 163

[Q4].Chương 164 - Chương 180

[Q4].Chương 181 - Chương 190

[Q4].Chương 191 - Chương 200

[Q4].Chương 201 - Chương 210

[Q4].Chương 211 - Chương 221

[Q5].Chương 222 - Chương 240

[Q5].Chương 241 - Chương 250

[Q5].Chương 251 - Chương 264

[Q6].Chương 265 - Chương 280

[Q6].Chương 281 - Chương 290

[Q6].Chương 291 - Chương 300

[Q6].Chương 301 - Chương 313

[Q7].Chương 314 - Chương 320

[Q7].Chương 321 - Chương 330

[Q7].Chương 331 - Chương 340

[Q7].Chương 341 - Chương 350

[Q7].Chương 351 - Chương 360

[Q7].Chương 361 - Chương 370

[Q7].Chương 371 - Chương 387

[Q8].Chương 388 - Chương 400

[Q8].Chương 401 - Chương 410

[Q8].Chương 411 - Chương 420

Q8.C414: Chỉ có hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ

Q8.C421: Anh cũng biết ngượng

Q8.C422: Tự làm tự chịu

Q8.C423: Sau này con trai anh khổ rồi

Q8.C424: Anh tưởng em sẽ khoản đãi anh?

Q8.C425: Đẹp đẽ bề ngoài

Q8.C426: Những gì em nói, anh đều nhớ cả

Q8.C427: Ai muốn gặp cô?

Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Q8.C429: Nguyên nhân thực sự của vụ tai nạn

Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Q9.C431: Cô ấy thích hư vinh, anh sẽ cho cô ấy hư vinh

Q9.C432: Chỉ sợ sẽ có một ngày

Q9.C433: Báo cảnh sát, bắt lưu manh

Q9.C434: Cuộc đời thật hay giả

Q9.C435: Thái độ thay đổi quá nhanh

Q9.C436: Cuốn nhật ký năm ấy

Q9.C437: Người đã có gia đình

Q9.C438: Nỗi bất an của Cố Sơ

Q9.C439: Em phải bảo vệ anh

Q9.C440: Kẻ ngốc cũng nhận ra anh không nỡ

Q9.C441: Việc riêng rất quan trọng

Q9.C442: Không phải thương lượng, mà là thông báo

Q9.C443: Không thể thay đổi sự thật, chỉ có thể thay đổi tương lai

Q9.C444: Vốn cùng một rễ

Q9.C445: Có thể về hưu sớm

Q9.C446: Chim sẻ đứng sau

Q9.C447: Là kém chứ gì?

Q9.C448: Cách biệt quả thực không chỉ là một chút

Q9.C449: Để lỡ là để mất

Q9.C450: Viên thuốc trong lòng bàn tay

Q9.C451: Tướng mạo tương đồng, sở thích khác biệt

Q9.C452: Chọc vào nỗi đau của mày sao?

Q9.C453: Trợ thủ Ngư Khương

Q9.C454: Lục Bắc Thần, em sẽ lấy anh

Q9.C455: Hai anh chị không thể kết hôn!

Q9.C456: Nợ một lời giải thích

Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Q9.C458: Không mời tự đến

Q9.C459: Chỉ muốn tới tìm em

Q9.C460: Những thay đổi kỳ quái

Q7.C461: Vu Linh

Q9.C462: Thích hợp nói chuyện với tôi hơn

Q9.C463: E rằng không chỉ có ba con

Q9.C464: Ôm cây đợi thỏ

Q9.C465: Anh chỉ tin em

Q9.C466: Khó cả đôi đường

Q9.C467: Người trong cuộc

Q9.C468: Ký ức thiếu hụt

Q9.C469: Thế nên anh mới cần em

Q9.C470: Anh nuôi em

Q9.C471: Nỗi sợ hãi của Lục Bắc Thâm

Q9.C472: Lẽ nào anh còn muốn bỏ rơi em lần nữa?

Q9.C473: Sự thật đã sớm phát hiện ra

Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Q9.C475: Là biển hoa hay vực sâu?

Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Q10.C477: Anh cũng hồi hộp

Q10.C478: Người biến mất là ai?

Q10.C479: Dịp khác

Q10.C480: Trò giết người diệt khẩu

Q10.C481: Cầu cứu

Q10.C482: Gần như suy sụp

Q10.C483: Hiện tại và quá khứ

Q10.C484: Sự thật không thể né tránh

Q10.C485: Cần một con hổ tới bảo vệ em

Q10.C486: Hy vọng chỉ là một giấc mơ

Q10.C487: Tình tiết mỗi lúc thêm rõ nét

Q10.C488: Có một sức mạnh gọi là tình yêu

Q10.C489: Nhất định phải ngã đau

Q10.C490: Lấy thân phận để đánh đổi

Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Q10.C492: Kiếp trước nợ nhà họ

Q10.C493: Nguyện tin là giả hơn

Q10.C494: Nỗi phiền muộn của Lục Bắc Thần

Q10.C495: Chị, em yêu chị!

Q10.C496: Đoạn clip trút giận

Q10.C497: Những gì họ nợ em, anh trả

Q10.C498: Một mảnh giấy

Q10.C499: Thì ra đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn

Q10.C500: Đêm tân hôn náo nhiệt

Q10.C501: Chị dâu

Q10.C502: Người mắc nợ là nhà họ Cố

Q10.C503: Thay đổi thái độ

Q10.C504: Bình thản tới mức gần như tàn nhẫn

Q10.C505: Anh không sợ cô đòi hỏi

Q10.C506: Lục Bắc Thần, anh đừng sợ

Q10.C507: Cảm giác khác lạ

Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Q10.C509: Em thất hứa rồi (Kết thúc vụ án 3)

Q11.C510: Thôn bị nguyền rủa

Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Q11.C512: Là quỷ núi hay có kẻ giả thần giả quỷ?

Q11.C513: Tai nạn tại nơi chụp ảnh

Q11.C514: Bao năm qua, em ổn chứ?

Q11.C515: Thả một dải cờ cầu nguyện

Q11.C516: Dấu tay hoen máu

Q11.C517: Quỷ núi cũng không giúp được

Q11.C518: Tôi không muốn quan tâm tới chuyện này

Q11.C519: Bắc Thần, cứ làm điều gì anh thích!

Q11.C520: Có muốn thông đồng làm bậy không?

Q11.C521: Người lạ với bộ râu xồm

Q11.C522: Nghi lễ tế bái quái dị

Q11.C523: Nan đề

Q11.C524: Manh mối trong bức ảnh

Q11.C525: Nồi nào úp vung nấy

Q11.C526: Khi cần thiết bán chút "sắc" cũng được

Q11.C527: Vợ tôi

Q11.C528: Xương vụn của mấy người?

Q11.C529: Số cả rồi

Q11.C530: Áp lực quá lớn

Q11.C531: Lễ hội dời núi trong đêm

Q11.C532: Thiên Huyền Nữ

Q11.C533: Manh mối kỳ lạ

Q11.C534: Cuộc chiến lý luận

Q11.C535: Thân phận của nạn nhân

Q11.C536: Nguy hiểm lúc nửa đêm

Q11.C537: Ai đang lợi dụng ai?

Q11.C538: Sóng gió thi nhau ập tới

Q11.C539: Nghi vấn trùng trùng

Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Q11.C541: Nhân tài toàn năng

Q11.C542: Mẹ chồng

Q11.C543: Ý kiến mâu thuẫn

Q11.C544: Quyết định của Lục Bắc Thâm

Q11.C545: Mùi hương trên thi thể

Q11.C546: Suy đoán đáng sợ

Q11.C547: Dự cảm của La Trì

Q11.C548: Tình cũ của anh

Q11.C549: Uy hiếp

Q12.C550: Không cần lo lắng

Q12.C551: Oan gia ngõ hẹp

Q12.C552: Lén la lén lút

Q12.C553: Oan hồn

Q12.C554: Chứng cứ chắc chắn

Q12.C555: Dự cảm

Q12.C556: Nỗi lo của La Trì

Q12.C557: Kẻ đứng phía sau

Q12.C558: Bí mật của núi Tây Nại

Q12.C559: Bí mật đằng sau bí mật

Q12.C560: Chiếc bóng ấy

Q12.C561: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đợi phía sau

Q12.C562: Em có từng phản bội anh không?

Q12.C563: Đêm mưa căng thẳng

Q12.C564: Sai lầm của nó, để anh gánh

Q12.C565: Nhân tính vốn không có sai hay đúng

Q12.C566: Mệt rồi thì chúng ta về nhà

Q12.C567: Kết thúc

Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết