Chap 44


Sau khi xuống máy bay, Tiffany vừa đi đến chỗ nhận hành lý vừa móc di động ra, định gọi điện thoại cho Taeyeon. Chợt có một bàn tay đè lên vai cô làm vai cô trĩu xuống, đồng thời, một hơi thở cực kỳ thân quen vờn quanh cô.
“Cô gì ơi, đi đường phải nhìn về phía trước chứ.” Giọng nói ngả ngớn vang lên bên tai cô.
Vì thế nên dù không ngẩng lên nhìn, Hwang đại tiểu thư cũng biết bàn tay đang đặt trên vai cô là của ai, cô vẫn cúi đầu, song đôi môi cô thì không giấu nổi nụ cười, nói: “Chẳng phải em lập tức sẽ gọi cho Tae ư?”
Khuôn mặt xinh như hoa với nụ cười tươi rói gần trong gang tấc, đôi con ngươi đen của người kia sáng lấp lánh, bàn tay của cậu nhẹ nâng khuôn mặt cô lên, cậu đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.
Bất ngờ bởi nụ hôn đột ngột của cậu, Tiffany cứng người, đứng nguyên tại chỗ, không biết mình nên làm gì.
Những hành khách đi sau họ không khỏi chú ý đến họ, nhìn họ với ánh mắt cổ quái, thậm chí cả những người đi đằng trước họ cũng không thể không ngoái đầu liên tục.
Tạm thời chiếm được chút an ủi nhỏ nhoi, nụ hôn này không dài lâu lắm, khi cậu thoáng buông cô ra, thì Tiffany bấn vô cùng, liếc xéo cậu một cái. Cô thật muốn mắng cậu mấy câu, nhưng khi thấy đôi con ngươi đen sâu thẳm của cậu lấp lánh như đang cười chỉ vì bóng hình cô in trong đó, cô bỗng không biết phải mắng sao. Sau cùng, cô bĩu môi, lườm cậu một cái, rồi quay đầu, bước đi.
Taeyeon cười cười, chỉ hai ba bước đã đuổi kịp cô, cậu đưa tay đỡ lấy ba lô của cô, sau đó, bàn tay cậu trượt xuống, nắm lấy bàn tay cô.
Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền đến làm ấm cả lòng cô, Tiffany e thẹn lắm, quay đi vờ như đang chăm chú nhìn đường.
Taeyeon cũng không bảo gì, chỉ nhìn cô một cái, cười cười ra vẻ: cậu đã hiểu, cầm tay cô, kéo cô đi về phía trước
Sau khi nhận va li hành lý, hai người đi qua cổng vào sân bay, đi xuống bãi đậu xe dưới hầm ngầm, họ vẫn để hai bàn tay họ siết lấy nhau như thế, không tách chúng ra. Tiffany vốn tưởng mình sẽ rất nhanh quen với động tác thân mật này, nhưng trái lại, cô càng lúc càng căng thẳng, bởi vì cuối cùng cô cũng đã nhớ ra chuyện nọ – cái chuyện làm cô thẹn muốn chết nọ.
“Mình về nhà đi.” Nhét va li hành lý vào cốp chiếc xe thể thao đen, Taeyeon nói.
Trong nháy mắt, trái tim Tiffany như muốn nhảy lên cổ, cô vội nói: Em đói rồi, em muốn đi ăn.”
“À, xin lỗi, Tae quên mất." Taeyeon áy náy, “Em muốn ăn gì nào?” Vừa hỏi cậu vừa khởi động xe.
“Thế nào cũng được.” Kỳ thật cô muốn nói là: món nào càng tốn thời gian cho việc ăn càng tốt. Ngồi trên ghế phụ, Tiffany lí nhí đáp.
“Thế đi quán cay nhé.” Cô thích ăn cay mà.
“Được.”
Rời khỏi khu vực sân bay, hai người câu được câu chăng chuyện phiếm, chủ đề chính của họ là chuyện Jessica sắp kết hôn, chứ mấy chuyện trai gái yêu đương lãng mạn và sến súa thì họ không hề nhắc đến. Nhìn biểu cảm thản nhiên trên khuôn mặt của Taeyeon, Tiffany một lần nữa tự trấn an mình: chắc mình lo xa quá rồi, lần trước cô ấy nói thế thôi chứ chắc gì đã coi là thật ý.
Cậu đưa cô đến một quán cay lâu đời và nổi tiếng, Tiffany thích lắm, cô ăn cay nhiều quá đến nỗi miệng đỏ rộp lên, bắt mắt không chịu được. Taeyeon vẫn chưa đói, thỉnh thoảng mới nếm hai ba gắp. Phần lớn thời gian, cậu vừa thong dong hút thuốc vừa nhìn cô ăn.
“Tae không ăn đi nhìn em làm cái gì?” Tiffany có hơi mất tự nhiên, hờn cậu một câu.
“Được, được, Tae không nhìn.” Nhả ra một vòng khói, cậu ngắm cô, nở nụ cười đầy yêu thương.
Đối nhãn với đôi con ngươi sâu thẳm như muốn hút hồn người ta vào trong đó của cậu, cô vô thức né đi. Có lẽ là do ảnh hưởng tâm lý, rõ ràng cậu trông bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn, mà sao khi ngồi gần bên cậu, cô lại luôn có cảm giác hiểm nguy đang quanh quất đâu đây thế này, cứ như có một cơn lốc xoáy cực lớn đang tiến đến và sắp sửa nuốt chửng cô vậy.
Nhất định là đầu óc cô có vấn đề rồi, Tiffany tự phủ định trực giác của mình, lắc lắc đầu và tiếp tục ăn.
Hai người tốn hơn một giờ đồng hồ để dùng bữa nên khi họ ra khỏi tiệm ăn đã hơn 6 giờ chiểu, trời đã xẩm tối. Taeyeon lại kéo cô vào một tiệm bánh gần đó, ôm một đống bánh mỳ và sữa đến quầy thu ngân, sau rốt còn yêu cầu nhân viên cửa hàng lấy thêm cho họ một chiếc bánh gatô to tướng.
“Tae mua bánh gatô làm gì?” Sống trong thời đại internet nên suy nghĩ Tiffany cũng không quá trong sáng, cô không khỏi mường tượng đến mấy hình ảnh rating 18+. Tâm tình mới hơi bình tĩnh lại của cô một lần nữa trở nên căng thẳng, những hình ảnh tưởng tượng trong đầu khiến hai má cô không khỏi nóng lên.
“Để ăn thôi.” Taeyeon rút tiền ra thanh toán, bật cười đáp lại.
… Quả nhiên là cô quá không trong sáng rồi. Tiffany tự khinh bỉ mình.
Nhưng sau khi đã xong xuôi mọi việc, cô vẫn không xua được ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Ngồi trên xe, ngắm dòng xe đông đúc, nghĩ tới việc chỉ lát nữa thôi là đến nhà cậu rồi, cô cứ thấy tim mình đập nhanh sao ý, cô căng thẳng đến mức không nghĩ ra được đề tài gì để nói rồi nè.
Taeyeon thì như đang tập trung lái xe lắm, chả nói câu gì.
Sự tĩnh lặng lan tỏa trong buồng xe, nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại khiến bầu không khí nơi đây trở nên mập mờ, kỳ ảo.
Ra đến vùng ngoại ô, chiếc xe thể thao dũng mãnh vốn được lái với vận tốc rùa bò trong thành khi lái đến đoạn đường vắng chợt tăng tốc. Đặc biệt khi đi vào đường cao tốc, dưới tay lái lụa của chủ xe, cuối cùng chiếc xe cũng được phát huy bản lĩnh thực thụ của nó, nó lướt nhanh như gió, nhìn xa chỉ thấy một vệt đen lướt trên mặt đường trắng.
Nhịp đập của trái tim Tiffany cũng gia tốc theo xe, cô ngắm một bên mặt của cậu, có vẻ cực kỳ bình tĩnh ngồi cạnh, cô cứ lo lo sao ý.
Sau rốt, chiếc xe thể thao tiến vào một khu toàn các tòa biệt thự, lướt vào gara của một tòa biệt thự ba tầng, kiến trúc châu Âu, sau đó tắt máy.
Tất cả trở về với sự yên tĩnh vốn có của nó.
Nơi này cách xa chốn phố phường huyên náo, chỉ có tiếng kêu của chú côn trùng vô danh nào đó như muốn bày tỏ sự tức giận của mình.
“Đến nơi rồi.” Taeyeon nghiêng đầu nhìn cô, dưới ngọn đèn tối mờ, đôi con ngươi đen của cậu như lóe sáng. Có lẽ do một lúc lâu rồi chưa nói chuyện nên giọng cậu mới như trầm hơn.
“À, ờ.” Tiffany như sực tỉnh từ giấc mộng, cô mở cửa xuống xe.
Hai người lấy hành lý và mấy túi bánh ngọt ra, sau đó Taeyeon một mình xách cả chỗ đồ lích kích ấy. Tiffany bảo: “Để em xách bớt cho.”
“Không cần đâu, em mở cửa đi, đây là chìa khóa của em.” Cậu rút từ trong túi áo ra một chùm chìa khóa, “Chìa mở cửa nhà là chìa màu đen.”
Gara khá gần cửa vào nhà, Tiffany cũng không nói gì thêm, cô nắm chặt tay, nhanh nhẹn nhét chùm chìa khóa còn ấm hơi cậu vào túi quần.
Hai người thong thả đi về phía biệt thự, không gian yên tĩnh chỉ có tiếng “lọc cọc” của bánh xe chiếc va li hành lý lướt trên nền gạch, Tiffany càng lúc càng bồn chồn hơn.
Khi lên thềm, cô giúp Taeyeon nâng va li, vô tình chạm vào tay cậu, ngay lập tức tiếng thở dốc vang lên bên cô. Cô ngạc nhiên ngẩng lên nhìn, trên khuôn mặt khuất một nửa trong bóng tối của cậu, đôi con ngươi với những đốm lửa nóng bỏng bập bùng đang nhìn chăm chăm vào cô.
Ngọn lửa nơi cậu như lan vào tim cô và bùng lên dữ dội, cô e thẹn rụt tay lại, ngay lập tức, cô biết trước đó mình đã không hề lo nghĩ vẩn vơ. Cô ấy thật sự…
Không dám nhìn cậu thêm nữa, Tiffany bước những bước cứng còng về phía trước rồi dừng lại trước cánh cửa lớn bằng gỗ lim có khắc hình hoa lan.
Taeyeon đứng ngay sau lưng cô, chờ cô mở cửa.
Nhiệt độ truyền đến lưng cô càng lúc càng lúc càng nóng, nóng như thể muốn nướng chín cô vậy. Tiffany cứng người lại, siết chặt chùm chìa khóa trong túi, cử động tay vài cái nhưng không lấy ra.
Người kia cũng không giục cô, cứ đứng ngay sau cô.
“Em nên đến nhà Jessica thì hơn.” Cuối cùng, cô vẫn vì nhút nhát mà chọn cách trốn tránh, muốn lách qua cậu chuồn đi.
Một chiếc chân dài gác lên tường, chặn đường cô.
“Tiffany, mở cửa.”