Chap 43


“Cậu bảo gì cơ?” Jessica cười hì hì truy hỏi.


“Mình không đến dự có được không?” Đi thì chẳng phải cô tự tìm tổ kiến lửa mà giẫm lên ư?


“Cậu bảo gì cơ? Mình nghe không rõ lắm.” Jessica dịu dàng hỏi lại.


“… mình đi.” Sát khí quá nặng nên trái tim nhỏ xinh của cô không chịu nổi.


“Thế mới là chị em tốt của mình chứ, họ hàng nhà mình vốn không nhiều, mình lại chẳng thân với ai trong đám chị em như thân với cậu, bảo cậu lên đây giúp mình giữ thể diện cậu lại còn chối đây đẩy. Yên tâm đi, vé máy bay của cậu mình chi!”


“Vụ vé viếc đó không phải vấn đề…” Nếu biết chuyện này, nhất định người nào đó còn muốn chi tiền vé máy bay cho cô hơn ý chứ. Đợi đã, “Hai đứa cậu vẫn chưa mời Taeyeon đâu nhỉ?”


“Chẳng biết Yuri đã mời chưa, tụi mình tổ chức gấp quá, không phát thiếp cưới toàn gọi điện mời thôi.” Jessica trả lời, sau đó, cô tỏ vẻ cảnh giác, “Cậu hỏi cái đó làm gì?”


“Không, không có gì.” Cô định kể với bạn nhưng trong tình huống hiện tại, sao cô có thể không biết xấu hổ mà mở miệng cho được.


“Trước mắt cứ thế đã,” Jessica cũng không nghĩ nhiều, “Nếu không bận gì thì cậu lên đây với mình sớm nhé, còn nhiều việc phải lo lắm.”


Tiffany ậm ừ hai tiếng coi như đã trả lời. Sau khi cúp điện thoại, cô thộn ra: Bây giờ phải làm thế nào đây? Bây giờ phải làm thế nào đây?


Khi lòng cô đang rối như mớ bòng bong thì chuông điện thoại lại vang lên. Tiffany vô thức liếc nhìn, quả nhiên là người cô đang sợ gặp nhất đây mà! Cô lườm chiếc di động, hận không thể phá hỏng di động của mình bằng những cái lườm sắc như dao luôn.


Chẳng qua, cái gì phải nghĩ cuối cùng vẫn phải nghĩ, trở về với hiện thực, chuông điện thoại réo không ngừng, cô thoáng do dự rồi tiếp điện thoại, thầm cầu nguyện là cậu đừng nhận được tin trên sớm thế.


Nào ngờ đầu dây bên kia lại mở đầu bằng một tràng cười nắc nẻ, giọng cười cho thấy tâm trạng của chủ nhân nó hiện đang khoái trá đến mức nào.


Thảm rồi! Tiffany sởn cả gai ốc.


“Hwang tiểu thư, nghe nói em sắp lên Seoul du lịch, lần này Taeyeon nhất định sẽ làm tròn trách nhiệm của chủ nhà, hết lòng báo đáp việc em từng tận tình giúp đỡ Tae, Tae tuyệt không để sự tận tụy của em uổng phí đâu nha.”


Cái gì gọi là ra vẻ đứng đắn, cái gì gọi là mặt người dạ thú nào! Tiffany thầm gào lên trong lòng, “Này nhé… chưa chắc em đã đi đâu.”


Giọng cô không nhỏ chút nào nhưng đối phương vẫn làm như không nghe thấy, “Bao giờ em xuất phát? Tae đặt vé máy bay ngày mai cho em nhá?”


Tiffany xém xỉu luôn, ý của cậu đã rõ đến không thể rõ hơn rồi: “Em còn công việc chưa làm xong. Mà có phải em kết hôn đâu, lên đó sớm làm gì?” Còn ép cô nữa là cô sẽ không đi bằng mọi giá đó!


“…” Dù cô không ở trước mặt cậu nhưng cậu vẫn mường tượng ra được vẻ mặt của cô khi này. Thôi bỏ đi, đợi lâu thế rồi còn so đo có sớm thêm được một, hai ngày không làm cái gì? “Thế bao giờ em định đi thì bảo Tae một tiếng nhá, Tae sẽ đặt vé máy bay giúp em.”


“Em tự đặt vé.”


“Ừ, được, em tự đặt.”


Thái độ sẵn sàng hợp tác trong mọi tình huống này khiến người ta không thể soi mói nổi, Tiffany vốn là người ăn mềm không ăn cứng nên nhất thời thấy áy náy với cậu lắm, có phải cô đã quá phóng đại rồi không? Có lẽ cậu chỉ phấn khởi vì cô sắp đến chỗ cậu thôi, phải chăng cô đã hiểu lầm cậu, cho rằng cậu quá mức cầm thú rồi?


Còn Taeyeon thì biết tỏng tính cách này của Tiffany, ở cách xa cô cả ngàn dặm, cậu khoe ra cặp răng sáng choang: vợ ngoan ơi, em còn trốn đi đâu được nào?


Thế là Tiffany thì cứ dùng dà dùng dằng, Jessica thì cứ giục lên giục xuống, khó lắm Tiffany mới kéo dài được đến ngày 29. Ngày 29 tháng tư, cuối cùng Tiffany cũng lên chuyến bay đi Seoul, mang theo tâm trạng vô cùng phức tạp.


Lần này thì cô nghe theo kiến nghị của Taeyeon, nói dối Jessica là ngày mai cô mới lên đó. Bởi vì cô đột nhiên rất muốn chỉ có hai người họ bên nhau; hình như… quả thật cô có hơi hơi… Ừm, được rồi… cô rất nhớ cậu.


Trưa nay, quán bar mở tiệc (thời gian chả hợp lý chút nào), mục đích của bữa tiệc là để chúc mừng trò chơi lớn gần đây của họ chấm dứt trong thắng lợi đồng thời giới thiệu hội viên mới của quán – người tham gia trò chơi vừa rồi khi trò chơi đang tiến hành và cũng là công thần lớn của trò chơi: Juniel.


Bởi vì các cửa tiệm quanh khu đó đều mở cửa vào buổi tối nên vào thời gian này bãi đậu xe cạnh ngách nhỏ nọ vắng tanh, chỉ có nhân viên quản lý là mắt chữ O mồm chữ A nhìn từng chiếc, từng chiếc siêu xe nổi tiếng thế giới nối đuôi nhau đi vào, sau đó là đám thanh niên cả trai lẫn gái ăn vận thời trang và trông rất sang trọng bước xuống xe, rốt cuộc thì chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?


Trong quán bar nhìn từ bên ngoài thì có vẻ nhỏ hẹp nhưng bên trong lại rất rộng rãi nọ ngát hương rượu, quán rất hiếm khi đắt khách thế này, nhìn đám thanh niên con nhà giàu, con ông to bà lớn lũ lượt kéo vào mà đám nhân viên phục vụ của quán giật mình kinh hãi. Đám cậu ấm cô chiêu này chỉ hay xuất hiện trong các bản tin thôi, sao họ lại thấy mấy cô cậu ấy trông ngoài đời còn sang hơn trên báo đài vậy?


“Mày định giở trò gì, mà giữa trưa kêu tao đến quán bar?” Yunho chống tay lên quầy bar, vò mái tóc rối bù mới được nhuộm màu bạch kim của anh chàng.


“Tối nay tao không rảnh.” Ngồi sau quầy bar, Taeyeon bỏ đĩa vào máy phát nhạc, khóe môi cậu cong lên một nụ cười rạng rỡ. Cậu cũng không ngờ là tận hai chuyện vui đến với cậu cùng một lúc. Chuyện phải kể đến đầu tiên là chuyện nhà lão Park, lúc trước, lão Park quyết báo thù cho bầy chó giữ nhà của lão bằng mọi giá nên mới kéo Juniel vào phe, lão Park không ngờ hành vi đó lại là rước sói vào nhà, thậm chí còn là một con sói cái với hàm răng sắc nhọn. Juniel phối hợp với Yunho, hai người họ: một trong bóng tối, một ngoài ánh sáng đã đào ra tất cả tội lỗi của nhà lão Park. Nhà lão Park đã quá thối nát đó biến khỏi võ đài từ đây. Và Juniel cũng nổi tiếng chỉ sau một cuộc chiến. Trò chơi vừa rồi được sinh ra ở đây đương nhiên khi thành công sẽ được khánh công ở đây rồi. Còn chuyện vui thứ hai, niềm vui bất ngờ của cậu thì là: hôm nay, cô bé kia sẽ đến Seoul, cậu còn tưởng cô sẽ trốn đến tận ngày cuối cùng cơ.


“Mày nói cái mẹ gì thế?” Tối nó không rảnh á? Có công to việc lớn nào quan trọng hơn là khánh công chứ!


“Tao phải đi đón người.”


“Nguyên thủ quốc gia?”


“Là một người còn quan trọng hơn thế.”


“Tao đi với mày.” Thằng ranh này còn bí mật giấu anh cơ đấy!


“Miễn đi.” Taeyeon nhả ra một ngụm khói trắng, cậu nghĩ lát nữa còn phải đi tắm một cái kẻo người ta lại ghét bỏ anh.


“Miễn gì cơ?” Nhân vật chính của tiệc khánh công hôm nay – Yunho cầm một ly Margaret đi đến, “Taeyeon, ly này không ngon, nể mặt tôi là nhân vật chính của hôm nay, Tae pha chế cho tôi một ly đi?” Cô chớp chớp đôi mắt quyến rũ.


“Vụ này hơi phiền rồi,” Taeyeon ngoắc bartender, “Đại tiểu thư ghét cậu rồi đó, hôm nay mà cậu không làm vừa lòng cô ấy thì từ mai khỏi đi làm luôn.”


“Hừ.” Chuyện này đã nằm trong dự kiến của Juniel rồi nên cô cũng không quá thất vọng, cô bực bội liếc xéo cậu một cái rồi dán người vào Yunho, “Chuyện các anh vừa nói là chuyện gì thế?”


“Không có gì,” Taeyeon đáp một câu cụt lủn, ngay sau đó, cậu dập điếu thuốc, “Mọi người đã đến khá đông đủ rồi, bắt đầu thôi.”


“Này!”


“Hây! Hây! Hây!” Taeyeon bỗng gõ lên mấy chiếc ly trước mặt, cao giọng: “Juniel, sếp, nữ tướng quân tương lai!”


Ngay lập tức, ngọn đèn rọi vào Juniel, trong chiếc đầm dài màu bạc, trông cô cực kỳ quyến rũ, khác hẳn vẻ sắc sảo, mạnh mẽ nơi tòa án. Đám đàn ông hét rầm lên.


“Vì công thần lớn nhất trong trò chơi “Truy tìm kho báu” của chúng ta, các vị, nâng ly, CHEER–S.” Taeyeon nâng ly rượu lên, bắt nhịp cho mọi người và một hơi uống cạn ly rượu.


“CHEERS.” Các hội viên cùng đồng thanh, nâng ly rồi một hơi uống cạn ly rượu.


Tiếng nhạc càng lúc càng lớn, không khí càng

1 2 »