Chap 31

  Hai người ngọt ngào thân mật cầm túi lớn túi nhỏ lái xe về nhà, Lan Khuê xem Phạm Hương như đại lão gia, để cô ngồi trên sô pha xem TV, còn nàng thì vào phòng bếp nấu cơm.
Phạm Hương nhìn theo bóng dáng bận rộn của Lan Khuê trong bếp, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn, thiếu chút nữa thì không cầm được nước mắt. Từ nhỏ đến lớn, Phạm Hương cũng chưa bao giờ ảo tưởng mình sẽ có một ngày được một người yêu thương mình, vì mình mà đau lòng, vì mình mà lo lắng, vì mình mà đích thân xuống bếp thậm chí là mặc quần áo giúp mình, chính là từ khi gặp được Lan Khuê, mọi chuyện mà cô không dám mơ đã thành hiện thực.
Lần đầu tiên Phạm Hương nhìn thấy Lan Khuê là trong một buổi họp thường kỳ ở Phí thị, cũng là ngày đầu tiên cô đi làm, lúc Phương Anh giới thiệu cô với mọi người, Phạm Hương nhìn thấy Lan Khuê ăn mặc xinh đẹp nhưng trong mắt lại thấy được sự đáng yêu, thiện lương cùng ngay thẳng. Lúc Lan Khuê tươi cười chào hỏi cô, trái tim Phạm Hương rung động không ngừng, vì tránh xấu hổ cho nên cô cố ý xem nhẹ Lan Khuê cũng cố tình không để ý tới nàng, sau lại thấy nàng bất mãn thì Phạm Hương liền nghĩ cô gái này không giống với những người khác.
Lúc Khánh Ngân tới hỏi cô có muốn mua nhà hay không, ban đầu cô định từ chối nhưng khi nghe Khánh Ngân nói rằng Lan Khuê cần tiền gấp cho nên cần bán nhà thì Phạm Hương không chút do dự bỏ tiền ra mua, thậm chí vẫn không cầm giấy chứng nhận quyền sử dụng nhà. Phạm Hương không phải người keo kiệt, nhưng việc cô sử dụng một số tiền lớn mà không đắng đo suy nghĩ là chuyện chưa bao giờ có, nghẫm nghĩ lại Phạm Hương cảm thấy Lan Khuê từ lâu đã có một vị trí vô cùng đặc biệt trong lòng mình.
Sau đó thì Phí thị cùng Lệ Hằng hợp tác, sáu người cùng nhau đi ăn cơm, Phạm Hương thấy Lan Khuê liếc mắt đưa tình với Lệ Hằng, làm cô vô cùng không thoải mái, vào lúc Lan Khuê say rượu, cô liền nhanh chóng cướp nàng từ tay Lệ Hằng, trực tiếp đưa Lan Khuê về nhà.
Khi vào tới nhà Lan Khuê, Phạm Hương không thể tưởng tượng nổi. Nhà của Phạm Hương tuy rất sạch sẽ nhưng lúc nào cũng thiếu sự ấm áp của gia đình, mà nhà Lan Khuê trước mắt chẳng khác nào một cái ổ lợn, nhưng lại làm Phạm Hương có cảm giác ấm áp của một gia đình.
Khi Lilly nằm viện, Phạm Hương đến đó thăm Lilly thì liền bắt gặp Lan Khuê đứng dưới lầu cùng một nam nhân khác, sau cô mới biết người đó là anh trai Lilly, Josh. Hai người nói chuyện khá thân mật, điều này làm nội tâm Phạm Hương cực độ bất mãn. Đây là cảm giác gì? Ghen? Phạm Hương tự cười nhạo chính mình. Chính mình và Lan Khuê không có bất kỳ quan hệ nào ngoài công việc thì lấy tư cách gì đi ghen?
Party cuối năm, Phạm Hương trông thấy Lan Khuê khiêu vũ, mị lực tỏa ra làm người khác không thể nào cưỡng lại được, chặt chẽ hấp dẫn Phạm Hương, vài giây sau, Phạm Hương hạ hết quyết tâm, cô lấy dũng khí tiến lên phía trước hôn Lan Khuê.
Khi nhìn thấy Phạm Hương mang theo hành lý chuẩn bị về quê, cô cũng không do dự muốn đi theo nàng. Dọc theo đường đi, bởi vì mị lực độc hữu của Lan Khuê mà Phạm Hương đã không ngừng động tâm. Phạm Hương mặc kệ phát sinh chuyện gì, luôn bên cạnh bảo hộ Lan Khuê, từ trước đến nay Lan Khuê là ngoại lệ, Phạm Hương một lòng yêu thương nàng, chỉ sợ nàng có một chút tổn thương thì cô cũng sẽ rất đau lòng.
Khi chuẩn bị về lại thành phố, bà ngoại lôi kéo tay Phạm Hương nói nhỏ: Bà ngoại nhìn thấy được con đối xử với Khuê Khuê rất tốt. Khuê là đứa nhỏ miệng cứng nhưng tâm mềm, sau này mong con chiếu cố con bé. Sau khi nghe lời dặn dò của bà ngoại, Phạm Hương quyết tâm sẽ không phụ Lan Khuê, hảo hảo đối đãi nàng thật tốt.
Phạm Hương ngồi nhớ lại từng chuyện từng chuyện, Lan Khuê đột nhiên đi lại gần hỏi "Hương đang nghĩ gì, em gọi cũng không nghe?"
"Nhớ chuyện trước kia" Phạm Hương ôm Lan Khuê ngồi dựa vào người cô
"Trước kia có gì mà nhớ, lúc trước chỉ giỏi khi dễ em" Lan Khuê nhéo vào đùi Phạm Hương một cái, sao mà cứng quá, cũng là con gái mà hoàn toàn không giống nàng chút nào. Lan Khuê nhíu mày.
"Em không nhớ sao?"
"Tất nhiên là em nhớ, lần đầu tiên thấy Hương trong buổi họp, Hương chỉ nói chuyện với Khánh Ngân mà cũng thèm nhìn mặt em"Lan Khuê thờ phì phó nói tiếp "Còn nữa, luôn cười nhạo em, khi dễ em, mặt mày chù ụ, còn rất nhiều rất nhiều chuyện nữa" Lan Khuê lấy hết nợ cũ ra nói
Phạm Hương nhẹ nhàng vuốt tóc Lan Khuê nhỏ giọng nói "Ăn cơm được chưa, tôi đói quá"
"A, ăn được rồi, chính là em muốn gọi Hương ăn cơm nhưng thấy Hương không có phản ứng gì hết cho nên em mới ra đây, nhanh vào nếm thử tay nghề của em" Lan Khuê nói xong liền kéo Phạm Hương đứng dậy đi vào bếp


"Ăn ngon không?" Vẻ mặt Lan Khuê chờ mong nhìn Phạm Hương
"Cũng không tệ, dù sao thì đồ ăn cũng chín"
"Hừ, chỉ có vậy thôi sao?" Lan Khuê bất mãn nói
Nhưng mà khi nhìn thấy Phạm Hương đem đồ ăn ăn sạch không còn miếng nào thì tâm tình nàng lại tốt hẳn lên.
Lan Khuê rửa chén, Phạm Hương đứng dựa vào khung cửa nhìn nàng, tuy hai người không nói chuyện nhưng điều này lại làm Lan Khuê nhớ về thời trung học, chính lúc đó nàng cũng ở trong bếp rửa chén, còn cô gái kia thì luôn đứng một bên nhìn nàng, giống hệt như Phạm Hương lúc này cũng đồng dạng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
"Phạm Hương" Lan Khuê nhẹ giọng gọi
"Uhm?"
"Trước kia nhà Hương có mở quán ăn không?" Lan Khuê cẩn thận hỏi
"Quán ăn? Không có" Phạm Hương thực khẳng định trả lời nàng
Nghe được Phạm Hương nói như vậy, Lan Khuê cảm thấy trong lòng tràn đầy mất mác, chẳng lẽ cô gái kia không phải Phạm Hương?
"Sao vậy?" Phạm Hương thấy Lan Khuê có điểm lỳ lạ
"A, không có gì, em chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi" Lan Khuê vội nói
Phạm Hương nhìn Lan Khuê cũng không nói gì, cô lặng lẽ đi về phòng tắm
Lan Khuê dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp sau đó một mình ngồi trên sô pha ôm chân, cô gái kia thật sự không phải Phạm Hương. Những lời này vẫn vang vọng bên tai nàng, Lan Khuê lắc lắc đầu tự nói với mình, cho dù cô gái kia không phải Phạm Hương cũng không hề gì, tại sao tự nhiên lại làm trong lòng mình buồn bã?
"Lan Khuê"
"Huhm, chuyện gì?" Lan Khuê xoay đầu nhìn Phạm Hương
"Cuối tuần này tôi phải đi công tác, chuyến đi mất một tuần lễ"
"Hả? Hương đi công tác ở đâu? Sao lại đi lâu như vậy?" Lan Khuê buồn bã hỏi
"Sở tài chính muốn tôi sang công ty con bên kia xem chút vấn đề"
"Không thể để kế toán Trịnh đi thay sao, Hương vẫn còn bị thương"Lan Khuê bĩu môi, gương mặt không vui chút nào
"Nếu có thể thì tôi đã không đích thân đi" Ngụ ý lần này Phạm Hương không thể không đi
Lan Khuê thấy Phạm Hương nói như vậy cũng không nói nữa chỉ than thở một câu "Về sớm một chút"
"Uhm" Phạm Hương ôm Lan Khuê đáp ứng nàng
---
Phạm Hương đã đi được ba tiếng, không biết đã tới bên kia chưa, hiện tại đang làm gì? Lan Khuê ngồi trong văn phòng mở máy tính nhưng không có chút tâm tư nào làm việc, đầu óc luôn nhớ đến Phạm Hương.
Lan Khuê nghe nhân viên phòng tài vụ nói Phạm Hương đi công tác cùng Mỹ Linh, điều này càng làm nàng buồn bực, Phạm Hương chết tiệt, hôm qua cũng không nói với nàng là có Mỹ Linh đi cùng. Lan Khuê càng nghĩ càng tức, nàng cầm điện thoại lên gọi cho Phạm Hương.
"Hương đang làm gì? Tới nơi cũng không nói với em một tiếng?" Lan Khuê có chút không vui
"Làm việc" Phạm Hương nói xong liền cúp điện thoại
Cái này càng làm Lan Khuê nổi trận lôi đình, hận không thể chạy tới đánh cho Phạm Hương mấy quyền, nàng tức giận liền ném văng điện thoại xuống đất.
"Ây da, ai làm Trần tổng của chúng ta giận thành như vậy" Khánh Ngân vừa đi vào thuận tay nhặt điện thoại của Lan Khuê lên kiểm tra sau đó để lại trên bàn. Xem ra điện thoại hư thật rồi, Phạm Hương ném một cái, sim, pin gì cũng văng ra, khởi động máy cũng không lên nổi.
"Cậu vào sao không gõ cửa" Khẩu khí Lan Khuê có phần không tốt
"Mình gõ cửa thật lâu, tại cậu không nghe thôi" Khánh Ngân thở dài nói
"Thật không?"Lan Khuê hơi nghi ngờ hỏi
"Cậu làm sao vậy? Tự dưng phát hỏa, di động cũng ném xuống đất, ai chọc cậu?"
"Tự mình chọc giận mình"


Mỹ Linh tới bên kia trước, cô nhận điện thoại của kế toán Trịnh nói tám giờ ra sân bay đón, Mỹ Linh liền tùy tiện sửa soạn sau đó ra sân bay. Khi chạy tới sân bay thì ngoài ý muốn là chỉ thấy Phạm Hương "Phạm tổng, kế toán Trịnh không đi sao?" Mỹ Linh kỳ quái hỏi, không biết sao kế toán Trịnh lại không tới
"Chỉ có tôi đi"
Tới thành phố, công ty con đã sớm cho xe ra đón, vừa thấy tổng giám đốc tài vụ và nhân viên của sở tái chính thì tổng giám đốc công ty con liền nhanh tiếp đón.
"Phạm tổng, cô khỏe chứ. Vị này chắc là kiểm toán viên cao cấp của sở tài chính, tôi họ Ngô" Sắc mặt Ngô tổng hồng nhuận nói.
"Xin chào Ngô tổng" Mỹ Linh lịch sự bắt tay Ngô tổng
Phạm Hương nhìn nhìn Ngô tổng sau đó lên xe. Ngô tổng lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, hắn sớm nghe danh tổng giám đốc tài vụ, hôm nay gặp được quả nhiên danh bất hư truyền, Ngô tổng khẩn trương kéo kéo cravat
Xe chở Mỹ Linh và Phạm Hương tới công ty, vốn Ngô tổng định chở hai người tới khách sạn để Phạm Hương cất hành lý sau đó mời cơm hai người họ, nhưng hắn chưa kịp mở miệng thì Phạm tổng đã nói "Trực tiếp tới công ty" Liền dọa Ngô tổng một phen, hắn gọi tài xế nhanh quay đầu xe tới thẳng công ty.