Chap 26

  Rốt cục Phạm Hương cũng ngẩng đầu nhìn Mỹ Linh "Chuyện gì?"


Mỹ Linh nhìn nhìn Phạm Hương "Nhờ Phạm tổng xem lại chứng từ này gấp"


Phạm Hương nhìn chứng từ sau đó lấy điện thoại gọi đi "Kế toán Trịnh, cô vào văn phòng tôi ngay"


Chỉ vài phút sau thì kế toán Trịnh liền có mặt ở văn phòng Phạm Hương, kế toán Trịnh cầm chứng từ lên, xem qua rồi giải thích rõ một lần, ngay cả chi cục thuế cũng liên hệ để làm rõ, chứng minh không hề có vấn đề gì, Mỹ Linh có thể kiểm tra.


Mỹ Linh gật gật đầu nhận lại chứng từ


"Tôi ra ngoài trước" Kế toán Trịnh nói xong liền lui ra


"Cùng đi ăn cơm đi" Mỹ Linh nhìn Phạm Hương nói


"Không được tôi còn có việc" Phạm Hương nói xong cũng tự mình bận rộn lên


Mỹ Linh không vui vẻ rời khỏi văn phòng Phạm Hương, ra ngoài cô liền thấy kế toán Trịnh, hình như kế toán Trịnh đang muốn nói gì đó với cô "Có chuyện gì chị cứ nói, không cần ngại"


Kế toán Trịnh rốt cục cũng có thể nói "Mỹ Linh, tôi nói cô đừng hiểu lầm nha, sau này có chuyện gì thì cô tới hỏi tôi được rồi, đừng vào tìm Phạm tổng, nếu cô hỏi Phạm tổng thì cô ấy sẽ nghĩ tôi làm việc không tốt"


Mỹ Linh nhìn kế toán Trịnh, một lát sau thì gật đầu "Được" Nói xong cũng không nán lại nữa


Kế toán Trịnh thấy Mỹ Linh rời đi liền lắc lắc đầu, thật sự là ai cũng không thể đắc tội, nếu đắc tội một bên cũng chỉ có thể đắc tội Mỹ Linh, dù sao thì Phạm Hương cũng là cấp trên ủa cô. Mỹ Linh cũng chỉ đến đây kiêm tra rồi lại đi nên chẳng ảnh hưởng gì,


Người của bộ phận hành chính dẫn Mỹ Linh và nhóm làm việc của cô xuống tầng 12 ăn cơm, căn tin của công ty nhưng cũng không khác gì nhà hàng là mấy,


Mỹ Linh ngồi xuống dùng cơm, luôn chăm chú nhìn về phía cửa, mãi cho đến khi ăn xong cũng không thấy Phạm Hương đi vào. Khi vào thang máy, chỉ có mình cô và nhân viên tài vụ nên cô liền hỏi "Này, sao không thấy Phạm tổng xuống ăn cơm?"


Nhân viên tài vụ tâm tư đơn giản liền trả lời "Phạm tổng đã về trước"


Trong lòng Mỹ Linh ngạc nhiên, Về trước?Có chuyện gì mà về trước? Nhưng ngoài mặt vẫn trấn định nói "À, cô ấy nói với tôi mà tôi nghĩ ăn cơm xong cô ấy mới đi"


"Không, lúc chúng tôi đi xuống căn tin thì gặp Phạm tổng vội vã rời đi, cô ấy nói có việc gì gấp thì hãy gọi cô ấy"


"Nha, cô có số di động của Phạm tổng không, lần trước cô ấy cho tôi nhưng đã quên rồi, lỡ như có chuyện gì thì không biết làm sao gọi cho cô ấy"


Nhân viên tài vụ không chút hoài nghi đem số di động của Phạm Hương cho Mỹ Linh.


Phạm Hương quay lại nhà Lan Khuê, lần trước thay ổ khóa cô còn giữ một chìa khóa dự phòng nên lần này đem chìa khóa mở cửa ra.


Phạm Hương vào nhà thấy Lan Khuê vẫn chưa dậy, cháo trong nồi cũng còn nguyên, cô vội đi vào phòng nàng, Lan Khuê vẫn còn ngủ nhưng sắc mặt không tốt lắm, lúc trên đường về Phạm Hương có mua nước mật ong cho nàng, cô vội ra ngoài rót một ly mang vào


"Lan Khuê, dậy em" Phạm Hương gọi thật nhẹ nhàng.


Lan Khuê giật giật mình nhưng cũng không tỉnh dậy, Phạm Hương nhìn nàng ngủ mê như vậy cũng không nỡ đánh thức, cô đặt ly nước lên tủ đầu giường.


Phạm Hương về nhà mình, trước tiên là tắm rửa thay quần áo ra, sáng nay nghe mấy nhân viên bàn tán chuyện cô vẫn còn mặc bộ đồ hôm qua, Phạm Hương cũng không để ý, nhưng dù sao cô cũng là một lãnh đạo, hình tượng là điều cần phải có, cho nên cô về nhà thay quần áo sau đó mang theo vài bộ để sẵn ở nhà Lan Khuê.


Khi Lan Khuê thức dậy thì đã hơn ba giờ chiều, chuyện đầu tiên nàng muốn làm là gọi Phạm Hương


"Phạm Hương" Lan Khuê kêu hai tiếng cũng không có người phản ứng, nàng mở mắt nhìn đồng hồ thì đã thấy hơn ba giờ chiều, giờ này hẳn là Phạm Hương vẫn chưa tan làm, Lan Khuê bĩu môi một cái rồi đi vào phòng tắm.


Khi ra khỏi phòng tắm Lan Khuê cảm thấy vô cùng đói bụng, nàng chậm rãi đi vào phòng bếp, đi tới phòng bếp nàng sửng sốt một chút, giờ này Phạm Hương không ở công ty mà ở nhà nấu canh cho nàng


"Phạm Hương" Lan Khuê nhẹ nhàng gọi một tiếng, nàng sợ đây là giấc mộng,


Phạm Hương quay đầu lại nhìn thì thấy Lan Khuê "Em thức rồi à, nhanh lại đây, nhân lúc còn nóng uống chút canh" Phạm Hương vừa nói vừa múc canh cho Lan Khuê.


Lan Khuê chậm rãi uống canh gan heo, canh thật nóng, uống thật ngon, uống đến bụng cảm thấy ấm áp vô cùng thoải mái. Trước kia mỗi lần dì cả đến nàng đều đau bụng nằm một mình trên giường chịu đựng, đau đến nỗi không muốn ăn thứ gì. Bây giờ đau bụng thì có Phạm Hương xoa, lại còn nấu canh cho nàng uống, Lan Khuê cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc, nàng nghĩ muốn cho thời gian dừng lại tại giây phút này.


Lan Khuê sợ đây là giấc mộng, chờ nàng tỉnh lại thì tất cả đều biến mất, một mình nàng lại giống như trước kia, chuyện gì cũng chỉ tự bản thân giải quyết.


Phạm Hương thấy Lan Khuê ngồi uống canh mà mất hồn, cô nghĩ nàng có thể lại đau bụng nữa rồi, nên đi tới nhẹ nhàng xoa bụng cho nàng.


Lan Khuê bắt lấy tay Phạm Hương, nhìn cô chằm chằm "Em đang nằm mơ phải không?"


Phạm Hương nhìn Lan Khuê sờ sờ trán nàng "Không có sốt, sao lại nói mớ vậy?"


Lan Khuê đánh Phạm Hương một cái "Hương, em đang nói chuyện đàng hoàng đó, đừng có giỡn"


"Uhm, em muốn nói gì" Phạm Hương bày ra bộ mặt như đang ngồi nghe lãnh đạo chỉ huy.


"Phạm Hương, nói cho em biết có phải em đang nằm mơ không?"


Phạm Hương thấy mặt Lan Khuê quả thật là không giống như đang nói giỡn. Phạm Hương ôn nhu nhìn nàng, lấy tay xoa xoa đầu Lan Khuê sau đó nâng cằm nàng lên, để nàng nhìn cô "Lan Khuê, hiện tại không phải đang mơ, đều là sự thật, từ nay về sau những lúc em vui vẻ tôi sẽ bên cạnh em, những lúc em buồn tôi sẽ bên cạnh em, những lúc em gặp chuyện tôi sẽ càng ở bên cạnh em, về sau hãy để tôi được bên cạnh chăm sóc em được không?"


Lan Khuê nhìn Phạm Hương thổ lộ, lòng ngực nàng căng ra như muốn nổ tung, tuy rằng trước kia có rất nhiều lúc Lan Khuê cảm thấy nàng giống như đứa nhỏ bị vứt đi, không ai nguyện ý bên cạnh nàng. Nhưng mai mắn nàng còn có bà ngoại mang nàng về chiếu cố, chăm sóc che chở cho nàng, khi lớn lên lại có Phạm Hương ở bên cạnh bảo vệ nàng, Lan Khuê cảm thấy nàng thật hạnh phúc, ít ra ông trời không vứt bỏ nàng, làm cho Phạm Hương đến bên cạnh yêu thương nàng.


Phạm Hương thấy Lan Khuê không có phản ứng, cô cảm thấy không được tự nhiên, rút tay lại. Đột nhiên Lan Khuê bổ nhào vào lòng ngực cô, bả đầu chôn ở cổ Phạm Hương, không lâu sau Phạm Hương liền cảm thấy một mảng nóng ấm trên cổ mình. Lan Khuê khóc thực thương tâm làm Phạm Hương càng yêu thương nàng hơn, cô ôm sát Lan Khuê vào người.


Lan Khuê vừa khóc vừa nói "Em đồng ý"


"Ngoan, đừng khóc, khóc sẽ không đẹp, không ai yêu" Phạm Hương lại trêu nàng


Lan Khuê một bên lau nước mắt một bên kể lể "Hương nói cái gì, em cảm động một chút không được sao?"


"Tất nhiên là được, cảm động xong rồi thì mau uống canh cho hết kìa, không lại bảo là nguội" Phạm Hương mang chén canh tới trước mặt Lan Khuê nhìn nàng uống hết mới chịu


"Buổi tối nấu cháo cho em, chịu không?" Phạm Hương hỏi


"Uhm, được" Lan Khuê thỏa mãn gật gật đầu.


"Em vào ngủ một chút đi, khi nào có thể ăn tôi sẽ gọi"


"Uhm" Lan Khuê vui vẻ đi vào phòng, nội tâm ngọt ngào như vừa ăn phải đường


Hai người ăn cơm chiều xong ngồi trên sô pha xem tin tức, cả người Lan Khuê đều cuộn tròn trong lòng Phạm Hương, chỉ có thể dựa vào người Phạm Hương thì nàng mới cảm thấy an tâm, cho nên chỉ cần ngồi xuống thì Lan Khuê liền hướng tới lòng ngực Phạm Hương mà dựa vào, tìm kiếm vị trí thoải mái của riêng nàng.


Phạm Hương ôm Lan Khuê, một tay xoa bụng cho nàng một tay cầm nước mật ong cho nàng uống, điều này làm Lan Khuê hạnh phúc muốn thét lên thật to, hận không thể nói cho

1 2 »