Chap 23

  Hai mắt Phạm Hương vẫn nhìn chằm chằm vào Lan Khuê, loại ánh mắt này cho tới bây giờ Lan Khuê vẫn chưa từng thấy qua, bình thường gương mặt Phạm Hương không có biểu cảm gì, ánh mắt lại bị kính che mất, nên không nhìn ra trong mắt cô có biểu lộ gì, Lan Khuê luôn nghĩ ánh mắt Phạm Hương chắc là cũng giống như con người của cô, vô thần vô cảm.
Nhưng mà bây giờ thì Lan Khuê lại cảm thấy sự nóng bỏng cùng bá đạo và tràn đầy cảm xúc trong đôi mắt Phạm Hương, thân thể nàng hơi lui về phía sau một chút. Phạm Hương đi tới trước mặt Lan Khuê, hai tay vịn vào hai bên thành ghế, đem thân thể Lan Khuê ép sát ra sau lưng ghế.
Lan Khuê cảm thấy Phạm Hương vô cùng thống khổ giống như là cô đang nhẫn nại cái gì đó " Hương không sao chứ?" Lan Khuê vừa nói vừa đưa tay ra sờ sờ mặt của Phạm Hương, gương mặt có chút nóng.
Phạm Hương bắt lấy tay Lan Khuê, cầm ở trong tay, đầu tiên là nắm thật chặt làm Lan Khuê nhíu mày một cái, Phạm Hương tựa hồ phát giác, từ từ buông lỏng ra, chỉ dùng bàn tay nhẹ nhàng ma sát tay của Lan Khuê.
Lan Khuê cảm thấy có từng dòng điện từ lòng bàn tay truyền đến, làm tê dại toàn thân nàng, thoải mái đến nỗi lỗ chân lông cũng như dãn ra, từng ngụm từng ngụm hô hấp không khí, Lan Khuê nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác tê dại Phạm Hương mang lại, âm thanh vô thức từ cổ họng phát ra từng tiếng rên rỉ.
"Uhmmm"
Vốn Phạm Hương chính là bị nụ cười ngọt ngào của Lan Khuê mị hoặc, hai chân không tự chủ được đi tới, chờ đến khi đi tới trước mặt Lan Khuê thì cô mới giựt mình tỉnh lại, nhìn vẻ mặt Lan Khuê có chút khẩn trương, làm Phạm Hương có cảm giác muốn trêu nàng một chút.
Nhưng cô nào biết được khi bắt lấy cánh tay mềm mại non nớt của nàng thì lại làm cô chìm đắm như vậy, Phạm Hương thấy Lan Khuê cũng vô tình rơi vào mê trận của cô làm toàn thân Phạm Hương như đầy lửa nóng, Phạm Hương chợt nuốt nước bọt một cái, cảm giác được cổ họng khô nóng, muốn lập tức đoạt lấy dòng nước ngọt ngào từ Lan Khuê.
Phạm Hương dời bàn tay sang nơi khác, chầm chậm chuyển đến xương quai xanh tinh xảo của Lan Khuê nhẹ nhàng ma sát qua lại, thanh âm của Lan Khuê cũng biến hóa lớn hơn, từ hàng loạt tiếng khẽ rên biến thành tiếng rên rỉ dồn dập.
Phạm Hương cảm giác nếu mình tiếp tục nữa không phải là càng châm lửa thêm sao, cô cho nên vội vàng ngừng lại động tác khiêu khích.
Lan Khuê đột nhiên cảm giác Phạm Hương rút tay về, nàng mê mang mơ ra đôi mắt nhìn quyến rũ nhìn Phạm Hương, bởi vì Phạm Hương khiêu khích cho nên thân thể Lan Khuê xảy ra chút biến hóa, nhưng bây giờ Phạm Hương lại đột nhiên thu tay lại, làm nàng cảm thấy cả người nóng rang khó nhịn, khẩn cầu Phạm Hương tiếp tục động tác vừa rồi.
Phạm Hương nhìn gương mặt bất mãn mà đỏ lên của Lan Khuê, cổ xương quai xanh cũng hơi phiếm hồng, những hình ảnh này cũng vô cùng hấp dẫn Phạm Hương thưởng thức.
Phạm Hương hết sức khắc chế dục vọng nói với Lan Khuê "Nếu em muốn phòng làm việc diễn ra cảnh xuân thì..." Phạm Hương nhìn Lan Khuê mờ ám.
Lan Khuê nuốt nước bọt một cái, ngay sau đó lắc đầu, vội vàng ngồi thẳng dậy, ánh mắt tan rả lúc nảy cũng khôi phục lại, phòng làm việc là nơi kẻ qua người lại, khẳng định không tránh được chuyện một nói mười, vì vậy thận trọng vẫn hơn.
"Buổi tối tôi chờ em" nói xong Phạm Hương bước nhanh đi ra khỏi phòng làm việc của Lan Khuê, trở về phòng làm việc của mình.


"Mặt Phạm tổng sao đỏ quá vậy?" Nhân viên Ngọc Loan lại bắt đầu bát quái.
"Ngọc Loan, đừng có nói hươu nói vượn, làm chuyện của cô đi" Kế toán Trịnh nhìn nhìn Mỹ Linh sau đó nhắc nhở Ngọc Loan
Ngọc Loan giống như mới phát hiện ra tân đại lục cho nên nói không ngừng.
"Đúng vậy đúng vậy, vừa lúc nảy tôi cũng nhìn thấy vậy, lần đầu tiên thấy Phạm tổng cũng đỏ mặt nha, không biết đã xảy ra chuyện gì?" Kế toán Đinh hỏi.
"Aish, không biết nha, đáng tiếc đáng tiếc a" Ngọc Loan bất đắc dĩ thở dài.
"Hai người các ngươi đừng ở chỗ này nói chuyện phiếm, muốn trò chuyện đi phòng trà trò chuyện đi, đừng làm trở ngại Mỹ Linh làm việc" Kế toán Trịnh vội vàng ngăn cản các cô bát quá. Lớn tuổi chính là không giống với những người còn trẻ, ở trường hợp nào, nói gì, điều này là rất trọng yếu.
Kế toán Đinh cùng Ngọc Loan tựa hồ cũng ý thức được, vội vàng im miệng, tiếp tục làm việc bận rộn.


Mỹ Linh ở phía sau đem lời của họ nghe rõ ràng, xem ra Phạm Hương này cũng không có lạnh lùng như Phương Anh nói.
Cốc ...... Cốc ......
"Mời vào "
"Phạm tổng " Mỹ Linh đi vào phòng làm việc của Phạm Hương nói "Tôi mới nhìn sơ qua báo cáo và số liệu của công ty cô, nói tóm lại là rất rõ ràng, ngày mai tổ công tác của tôi sẽ tới đây bắt đầu công việc, hy vọng Phạm tổng có thể phối hợp"
"Được"
Mỹ Linh có chút buồn bực, mình nói một hơi như vậy, mà cái người này lại chỉ trả lời một chữ rồi thôi sao, điều này làm mặt mũi Mỹ Linh càng đỏ hơn. Cô là người có lòng háo thắng mạnh mẽ, nghe Phương Anh giới thiệu trình độ học vấn lý tư lịch của Phạm Hương thì cô cảm thấy Phạm Hương có thể là đối thủ của mình, nhưng Phương Anh lại thận trọng khuyên cô không nên đối đầu với Phạm Hương, người khác càng khuyên Mỹ Linh, Mỹ Linh lại càng muốn mạnh mẽ hơn, không thể không so cao thấp được, Mỹ Linh vốn là muốn Phạm Hương biết sự lợi hại của mình.
Phạm Hương nhìn thấy Mỹ Linh ngồi đó không nói gì nữa thì liền hỏi "Còn có việc gì sao?"
"A, tôi còn tưởng rằng Phạm tổng cho là tôi không tồn tại. Thật ra thì cũng không có gì, chỉ là muốn Phạm tổng giới thiệu một chút về bộ phận tài vụ của cô" Mỹ Linh nhìn chằm chằm Phạm Hương nói.
"Không phải kế toán Trịnh sẽ giới thiệu rõ ràng với cô sao?"
"Dù sao thì cô ấy cũng chỉ là kế toán, có rất nhiều vấn đề chuyên sâu cô ấy cũng không biết hết, cho nên tôi muốn nghe Phạm tổng cho cái nhìn chủ quan một chút"
Bởi vì là chuyện công việc, Phạm Hương cũng không tiện từ chối nữa, liếc nhìn đồng hồ đeo tay đã qua lúc tan việc, Lan Khuê vẫn còn ở chờ mình đưa nàng về nhà "Được, để tôi gọi điện thoại trước đã"
Mỹ Linh gật đầu một cái.
Phạm Hương không dùng điện thoại công ty, mà đi tới cửa sổ lấy di động ra gọi "Buổi tối có chút chuyện, em về trước đi" Phạm Hương nhẹ nhàng nói.
"A? Hương có chuyện gì?" Lan Khuê bất mãn cầm điện thoại di động kêu lên.
"Uh, có chút việc, tối nay gọi cho em" vừa nói xong liền cúp điện thoại
"Được rồi" Lan Khuê buồn bã cầm túi xách rời đi.


"Phạm tổng không phải là gọi điện thoại cho bạn gái chứ? Nếu tôi làm trễ nãy cái người hẹn hò thì trách nhiệm này tôi thật kham không nổi nha" Mỹ Linh vừa nói vừa cười.
"Cô muốn biết chuyện gì?" Phạm Hương đơn giản trực tiếp hỏi.
Thời gian tiếp theo, cả hai cùng thảo luận về vấn đề tài chính của công ty, nghiệp vụ chuyên môn và những vấn đề kinh tế nóng hổi gần đây. Mặc dù Phạm Hương nói chuyện đơn giản nhưng làm Mỹ Linh vô cùng ngạc nhiên, những câu nói đi vào trọng điểm, làm người khác không thể nào phán bác được. Mỹ Linh cảm thấy một Tổng giám đốc tài vụ hiểu biết nhiều là chuyện rất bình thường, nhưng mà có thể hiểu vấn đề một cách sâu sắc như vậy, lại có thể đem thâm kế trong đó giảng giải ra, điều này làm cho Mỹ Linh không thể không bội phục Phạm Hương.
"Nha, đã trễ thế này rồi, thật là ngại quá, quấy rầy Phạm tổng tan làm, nếu như không ngại cùng nhau ăn bữa cơm đi" Mỹ Linh có chút áy náy nói.
Phạm Hương thấy không thể từ chối cho nên cả hai cùng đi xuống lầu "Phạm tổng cô thích ăn gì? Tôi mời khách, coi như là bồi thường vì đã quấy rầy cô lâu như vậy" Mỹ Linh hào phóng nói .
"Tùy ý"
"Ngại ghê nha Phạm tổng, tôi không biết còn có quán ăn tên tùy ý" Mỹ Linh nháy mắt nhìn Phạm Hương nói.
"Cô chọn đi" Phạm Hương không muốn lãng phí thời gian nữa.
"Vậy tôi quyết định nha" vừa nói Mỹ Linh liền gọi một chiếc xe taxi cùng Phạm Hương ngồi vào.
Phạm Hương không nghĩ tới Mỹ Linh lại dẫn mình đi tới chỗ mà cô và Lan Khuê đã ăn lẩu hôm trước, xem ra quán lẩu này rất có tiếng tăm, nhiều người như vậy tới ăn. Lúc này đã qua khỏi thời gian ăn cơm một chút nhưng trong quán cũng đông chật kín người.
"Thật ngại quá, bây giờ không còn chỗ trống, hai vị có thể ngồi vào bàn phía bên kia không ạ, ở đó có hai chỗ chung với hai vị khách kia" Phục vụ khách khí nói.
"Không sao, có thể ngồi ăn là được" Mỹ Linh không sao cả nói. Vì vậy hai người đi tới chỗ phục vụ nói.


Chỗ đó có sẵn hai người nam nữ trẻ tuổi, thấy Phạm Hương cùng Mỹ Linh đi tới đây , ngồi, cô gái lặng lẽ hỏi bạn trai "Anh đoán xem họ là quan hệ thế nà?"
"Là người yêu?" Người con trai cũng lặng lẽ quan sát.
"Nhưng mà khi họ ngồi xuống tới giờ cũng không nói chuyện với nhau câu nào" cô gái nói.


"Phạm tổng, cô thích ăn gì" Mỹ Linh nghe được hai người kia xì xào bàn tán, không biết tại sao khi họ nói cô và Phạm Hương là người yêu thì một chút cô cũng không cảm thấy ghét, ngược lại nghe được họ nói, cô và Phạm Hương không nói chuyện với nhau, không giống như người yêu, nhất thời gấp gáp lập tức liền cùng Phạm Hương trao đổi. Mỹ Linh cảm thấy có chút khó hiểu.
Phạm Hương gọi mấy món mà lần trước Lan Khuê thích ăn, Mỹ Linh thấy vậy liền nói "Phạm tổng, cô có vẻ rành đồ ăn ở đây?"
"Uh , đã tới một lần"
"Đi cùng ai vậy?" Lời này vừa nói ra miệng, Mỹ Linh đã cảm thấy mình lỡ lời, vội vàng nói "A a, tôi thuận miệng nên hỏi mà thôi, không có ý gì khác"
Phạm Hương nhẹ giọng nói "Đi với bạn"
Mỹ Linh cảm thấy khi Phạm Hương nói ba chữ kia ra thì trong ánh mắt thoáng qua một tia ôn nhu, nhưng khi nhìn kỹ lại, thì Phạm Hương vẫn bộ dạng lạnh lùng kia, Mỹ Linh cảm thấy có lẽ cô bị hoa mắt rồi.
Lẩu nóng hổi mang ra, rất hấp dẫn nhưng Phạm Hương cảm thấy thiếu đi thứ gì đó, ăn cũng không ngon miệng như lần trước, rất nhanh đã cảm thấy no.


"Phạm tổng, sao cô ăn ít vậy?" Mỹ Linh không thể tin nhìn Phạm Hương, mặc dù Phạm Hương hơi gầy, nhưng mà người cao như vậy không thể chí ăn có chút xíu rồi thôi, điều này làm cho Mỹ Linh cảm thấy có điểm quái dị.
P/s: Tranh thủ chút thời gian nên mình ngoi lên, mình đi ôn thi tiếp nha. Chào mọi người