CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

ㅠㅠ Chời ơi nó cởi áo ㅠㅠ 💔💔 Kim Taehyung!!! Cái đồ sẹc si này ㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠ
.
.
.
.
.
Jimin từng bước tiến lại giường nơi Jungkook đang nằm. Ngồi bên cạnh ngắm nhìn người xinh đẹp đang ngủ kia. Hắn kìm không được, đưa tay chạm lên gò má hồng hào của cậu.
Người đang mang thai thân thể chính là rất nhạy cảm, Jungkook kiền có cảm giác là lạ, sau đó mở mắt. Nhìn người đối diện có chút sợ sệt. Bàn tay trắng nõn không biết từ bao giờ theo quán tính đặt lên bụng.
. Anh muốn làm gì??
. Anh chỉ muốn xem em đã ngủ hay chưa thôi, không cần đề phòng như thế Jungkook!
. Tôi tin anh được sao?
“...”
. Anh chính là người đã bắt cóc tôi ngay trong ngày cưới với Taehyung. Tôi còn có thể tin anh được sao Park Jimin?
. Jeon Jungkook, suy cho cùng không phải tại em cả sao? Nếu như ban đầu em đồng ý đi theo tôi thì mọi chuyện đâu đến nỗi này?
“...”
. Chỉ tại em một mực đâm đầu vào tên khốn Kim Taehyung kia không phải sao?
. Anh còn dám nói? Anh biến ra khỏi chỗ này nhanh lên, đồ ích kỉ!– Jungkook hét lớn, sau đó ném chiếc gối to lên người hắn.
Jimin giận run, tung hết chăn màn lên, tiến lại gần cậu. Cả thân hình giận đến run rẩy đè lên trên thân thể gầy yếu của Jungkook.
. Tôi ích kỉ sao? Được, đã vậy, tôi sẽ cho em xem, ích kỉ thật sự là như thế nào!
Vừa nói xong, hắn rút lấy dây lưng, trói hai tay cậu lên đầu giường, giựt mạnh làm hàng khuy áo đứt tung.
. Anh.......anh muốm làm gì? Buông!– Jungkook sợ sệt bật khóc. Hai bàn tay của hắn đang mơn trớn trên thân thể cậu, chạm đến bụng làm cậu có chút chột dạ. Chốc lát liền trở nên khẩn trương.
. Không.......buông tôi ra nhanh lên! Tên khốn!
. Em sợ cái gì chứ? Chẳng phải cũng đã từng làm với Kim Taehyung rồi sao? Làm với tôi một lần thì có làm sao?
Hắn vừa nói xong, tay đã nắm lấy chiếc cằm gầy gò của cậu, hướng đôi môi anh đào kia mạnh bạo hôn lên.
Jungkook có muốn giãy ra cũng không được, liều mạng cắn chặt hai hàm. Hắn động lưỡi không được liền buông môi cậu ra. Nhếch mép.
. Jungkook, đừng hối hận, tôi sẽ có cách làm em có muốn ngậm miệng lại cũng không được!
. Anh......anh lại định làm gì?? Tôi cấm anh không được làm như thế!!
. Tận hưởng đi, Kookie!
Khi nụ cười nham hiểm trên môi hắn dập tắt liền cảm nhận được dưới hạ thể cậu cách một lớp quần liên tục bị cọ sát. Jungkook cố gằng vùng ra khỏi sợi dây lưng trói chặt đến đau kia nhưng cuối cùng vẫn là bất lực.
Nếu làm như vậy......bé con sẽ nguy hiểm mất! Không được rồi!
. Đừng chạm vào tôi!!!– Jungkook vừa nói vừa thở nhanh. Theo một cách hoảng sợ, không phải là thỏa mãn.
Hắn vờ như không nghe thấy, tay đã bắt đầu kéo quần ngủ của cậu xuống. Jungkook bị ép đến đường cùng, chỉ còn biết dùng lực chân, vung loạn xạ. Jimin hắn thấy thế, dùng tay bắt ngay lấy cổ chân phải cậu, sau lại bóp mạnh. Jungkook đau đến thét lên. Bây giờ thì trên người, chỗ nào cũng không còn sức cả rồi.
. Để tôi yên đi! Làm ơn!– Jungkook nghẹn ngào nếm từng giọt nước mặn chát.
. Em càng van cầu, tôi lại càng cao hứng– nụ cười nửa miệng của hắn một lần nữa lại xuất hiện.
Cởi bỏ chiếc boxer còn lại trên người cậu, chiếc eo thon gọn cả bắp đùi trắng sứ nhỏ nhắn dường như làm dục vọng của hắn lên tới đỉnh điểm. Tâm trí hắn chẳng còn có thể suy nghĩ điều gì nữa. Chỉ nhìn đăm đăm vào cơ thể xinh đẹp mà bao lâu nay hắn luôn muốn chiếm đoạt.
Không nói một tiếng, dục vọng cao trào ấy khiến hắn hấp tấp đâm thứ thô to kia vào hậu huyệt chặt khít mà không có bước dạo đầu. Jungkook đau đớn thét lên. Cảm thấy bất an cho bé con mỗi lần hắn dùng sức động thân.
Động càng mạnh, nước mắt cậu lại túa ra nhiều hơn. Một lúc sau đó, bụng cậu cảm thấy đau đớn.
. Không được rồi....... mau...... mau thả tôi ra!!
Hắn vừa ra vào bên trong vừa nhìn cậu thống khổ van xin bên dưới, cao hứng giờ đây đã biến thành kích thích. Hắn mặc kệ cậu có nói gì, một mực dùng sức chơi đùa hậu huyệt đã biến sắc mà hắn không hề hay biết.
Một lúc sau đó, cảm nhận người dưới thân đã không còn phản kháng, hắn mới để ý đến khuôn mặt kia đã ngất đi từ lúc nào. Hậu huyệt lại chảy máu đỏ tươi.
Không phải làm lần đầu, sao có thể có máu? Nghĩ thế, hắn liền hốt hoảng bước xuống giường, vơ lấy điện thoại trong túi quần gọi cho bác sĩ riêng.

. Em ấy có làm sao không?
. Do quan hệ mạnh nên gây một chút tổn thương. Còn nữa, cậu ấy đang mang thai, nên tránh quan hệ trong lúc này, nếu không sẽ gây nguy hiểm cho đứa bé.
. Ông nói sao? Em ấy có thai?
. Phải! Đứa bé trong bụng coi như đã ổn. Đây là thuốc, cho cậu ấy uống đều đặn mỗi ngày sẽ mau chóng bình phục. Cũng trễ rồi, tôi về trước!
Bác sĩ rời đi, hắn đứng thừ người ra một lúc.
Đứa bé là con của cậu với Kim Taehyung. Vậy là hắn không còn cơ hội bắt đầu lại từ đầu với cậu nữa sao? Chết tiệt.
Có ai biết được rằng, trong đầu Park Jimin lúc này thực có một chút mong muốn đứa bé vì chuyện vừa nãy mà mất đi. Như vậy, hắn mới có thể khiến cậu mang thai con của hắn, sẽ phải ở lại bên cạnh hắn.
____________________________________________________________
. Tìm thấy manh mối gì chưa?– tiếng nói mang theo kiên nhẫn vang lên.
. Vẫn chưa thưa Kim tổng. Chúng tôi sẽ tiếp tục cố gắng!
. Được rồi!– tắt máy, ném điện thoại sang ghế ngồi bên cạnh. Anh tiếp tục lái xe ra ngoại thành, mong có thể tìm được một chút manh mối gì đó. Dù là nhỏ thôi cũng cho anh có thêm hi vọng.
Cũng đã liên hệ với cảnh sát đi tìm tung tích của cậu nhưng có vẻ như đều bó tay. Không biết Park Jimin, hắn đã đưa Jungkook đến nơi nào rồi?!
Mấy ngày nay, không quản sáng đêm, anh đều lái xe khắp thủ đô Canberra. Có khi lại ra tận ngoại thành xa xôi mặc dù mặt trời đã lặn từ lâu. Hoseok với Yoongi cũng cùng nhau đi tìm Jungkook. Bọn họ chỉ thỉnh thoảng mới liên lạc cho nhau. Bao nhiêu thời gian đều đổ dồn để tìm Jungkook. Mọi việc đều diễn ra trong yên lặng, tránh người ngoài cuộc biết được. Ít nhiều Jungkook cũng là người nỏi tiếng. Nếu bị đồn đại thì thật không hay.
Đi đến một nơi cách xa thành phố, anh dừng xe lại một hồ nước rộng lớn. Không hiểu sao chỗ này lại làm anh thanh thản biết mấy. Không khí trong lành, mặt nước hồ trong veo không một chút gợn sóng, nó cứ như đôi mắt của Jungkook vậy. Phía xa xa còn có một thứ, hình như là khu vườn thì phải. Xung quanh đều có cây cối bao phủ nên chỉ có thể ngắm nhìn nó từ phía ngoài.  Khung cảnh này không phải nơi nào cũng có và chưa từng đi đến đâu lại cho anh cái cảm giác được ở gần cậu như nơi này!
Jungkook, nói với anh em đang ở đây đi!
Đứng thẫn thờ nhìn đăm đăm về phía khu vườn ấy, anh có biết, cũng đang có một ánh mắt từ khu vườn nhìn thấy anh.
Nhìn bộ dạng của mày kìa Kim Taehyung! Có phải chính mày đã cảm thấy mệt mỏi rồi không? Hãy về nghỉ ngơi đi, còn tao sẽ thay mày chăm sóc Jungkook. Không lâu nữa đâu, em ấy sẽ mang thai con của tao chứ không phải của mày nữa. Bỏ cuộc đi, đồ thảm bại!


END CHAP 61..

#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi hyung hẹn hò

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép...

CHAP 27: Tất cả đều cho anh

CHAP 28: Happy day

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: Khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)

Extra 1

Extra 2