Chap 17

  "Đây là đâu?" Lan Khuê nhìn liên hợp khu biệt thự trước mặt, khu này phi thường đắt giá, xem ra chi phí quản lý cũng không phải nhỏ,
"Nhà tôi" Phạm Hương vừa nói vừa lấy chìa khóa mở cửa nhà ra
Lan Khuê đừng trong phòng khách nhìn quanh một vòng thiết kế cùng với đồ dùng "Phạm Hương, một tháng cô kiếm được bao nhiêu tiền?" Đột nhiên Lan Khuê hỏi
"Sao vậy?"
"Cô trả lời tôi trước đi"
"Gấp đôi tiền em kiếm"
"Đúng rồi, ai bảo cô làm phòng tài vụ, tiền lương rồi tiền thưởng cuối năm cũng rất nhiều" Lan Khuê hâm mộ nói
"Tôi làm phòng tài vụ là để giữ tiền cho công ty và phát lương cho mọi người chứ có dùng số tiền đó làm của riêng đâu"
"Tôi thấy cô tham ô hay lạm dụng công khoản mới giàu như vậy nha, nhà vừa đẹp thiết kế trang trí lại vô cùng sang trọng" Lan Khuê vừa nói vừa thưởng thức căn phòng khách
"Kiếm tiền có rất nhiều cách, quan trọng nhất là biết cách sử dụng tài năng của người khác để giúp em kiếm tiền"
"Cô nói rất đúng" Lan Khuê gật gật đầu sau đó chỉ vào một gian phòng khác "Tôi muốn vào đó xem"
"Được"
Là một căn phòng khách, với một chiếc giường, một cái tủ quần áo và bàn làm việc, làm Lan Khuê cảm thấy lạ chính là căn phòng này cũng có một phòng vệ sinh riêng, bên trong còn có bàn chải đánh răng, khăn mặt đều là đồ mới mua. Xem ra chưa có ai vào đây ở, nói đúng hơn thì Phạm mặt than không có bạn bè.
Xem xong phòng khách thì Lan Khuê lại lắc mông đi vào phòng Phạm Hương xem, Lan Khuê nghĩ căn phòng cũng giống hệt như Phạm Hương, lạnh băng một màu, nhưng mà khi đẩy cửa bước vào nàng mới cảm thấy mình nghĩ sai. Màu chủ đạo của căn phòng là màu lam, liếc mắt nhìn cả căn phòng làm cho người ta có cảm giác vô cùng thoải mái, thực thích ý.
Trên trần nhà còn có một bộ trang trí đồ án hải dương, nằm trên giường lớn mềm mại sẽ thấy trần nhà có màu xanh lam nước biển, bốn phía cũng là màu lam vây quanh làm người ta có cảm giác như đặt mình trong một mảnh đại dương mênh mông, biển rộng bao la ấm áp đang ôm trọn nàng vào lòng.
"Phạm Hương này, cô thật biết hưởng thụ nha" Lan Khuê thử ngồi lên giường, quả thật mềm mại co dãn rất tốt.
"Nhà em thiết kế cũng rất tốt, chỉ có điều hơi loạn" Phạm Hương cau mày nói
"Cái gì, ý cô là sao, ý cô nói tôi ở dơ hả?" Lan Khuê nhảy dựng lên trên giường chỉ vào Phạm Hương
"Tôi không có nói, tại em tự thừa nhận" Phạm Hương nói xong bước ra khỏi phòng.
"Hứ" Lan Khuê hứ một tiếng xong liền chạy vào WC.
Nhà vệ sinh rộng lớn sạch sẽ, vừa vào sẽ nhìn thấy một bồn tắm massage thật lớn, bên tai trái là bàn rửa mặt, bên phải là vòi tắm hoa sen. Màu sắc mang lại cảm giác vô cùng hài hòa tự nhiên, nhìn thật thoải mái.
"Em tắm một chút đi" Phạm Hương thấy Lan Khuê vào nhà vệ sinh lâu cũng chưa ra nên vào xem nàng làm gì trong đó, cô vào thì thấy Lan Khuê đang đứng trước bồn tắm nhìn với vẻ mặt say mê.
"Tắm ở đây hả?" Lan Khuê chỉ vào trong bồn tắm lớn nói
"Uhm" Phạm Hương nói xong liền đi ra ngoài.
Đi tới phòng khách Phạm Hương mới nhớ là Lan Khuê vừa mới hết sốt, cả ngày không ăn gì rồi, nên cô đi nhanh vào nhà bếp xem có thứ gì có thể nấu cho nàng ăn hay không?
Người bệnh nên ăn cháo cho dễ tiêu hóa, Phạm Hương định nấu cháo nhưng mở tủ lạnh ra thì không có nguyên liệu phù hợp, chỉ có hai quả trứng gà, thôi thì nấu cháo hoa với trứng gà vậy.
"Phạm Hương" Lan Khuê từ trong nhà vệ sinh hô to
"Sao vậy?" Phạm Hương đi vào phòng đứng trước nhà vệ sinh hỏi
"Cô có thể cho tôi mượn bộ đồ ngủ được không, quần áo tôi dơ hết rồi"
"Ờ, được, em chờ một chút để tôi đi lấy"
Phạm Hương lấy một bộ quần áo của mình, nhìn lại thì cảm thấy nó không phù hợp với Lan Khuê cho nên đổi một cái áo len mỏng và nội y mới cho nàng.
"Tôi để ngoài này, em ra lấy nha" Nói xong Phạm Hương liền ra ngoài
"Uhm"
Phạm Hương ngồi trong phòng khách tùy tiện chuyển kênh TV, ngẩng đầu liền thấy Lan Khuê mặc chiếc áo len rộng thùng thình của mình đi ra.
"Quần áo này của cô hả" Lan Khuê ngồi xuống tấm thảm mềm mại ngẩng đầu hỏi Phạm Hương
"Uh, có gì không?"
"Không, tôi chỉ hỏi một chút, trên quần áo không có mùi của cô"
"Mùi của tôi?"
"Đúng vậy, cô không biết sao? Trên người cô luôn có một cỗ mùi hương thoảng nhẹ nhàng nhưng rất thơm, cảm giác thực thoải mái" Lan Khuê ôm chân ngồi tựa lưng vào sô pha, thuận thế cầm lấy remote TV.
Phạm Hương xoa xoa đầu Lan Khuê nói "Đói bụng không, ăn chút gì nha"
"Uhm, nhắc tới liền thấy đói" Lan Khuê sờ sờ bụng vui vẻ nói
Phạm Hương đem cháo đặt lên bàn trà để cho Lan Khuê ngồi trên thảm lông ăn cháo, cô ngồi nhìn nàng ăn thật vui vẻ thỏa mản thì cảm thấy mình đưa Lan Khuê về nhà là một quyết định vô cùng sáng suốt.
"Oa, ăn ngon thật" Lan Khuê vỗ vỗ bung vui vẻ nói, ăn xong rồi còn không để ý chút hình tượng gác chân lên bàn trà nằm dựa ra sô pha
"Phạm Hương"
"Gì?"
"Tôi cảm thấy sau này nếu ai sống với cô sẽ rất an nhàn"
"Vì sao?"
"Cô xem, cô biết kiếm tiền, biết nấu cơm, biết dọn dẹp nhà cửa, ngoại trừ việc không cười ra thì cái gì cũng tốt" Lan Khuê kể ra một loạt ưu điểm của Phạm Hương nhưng cũng không quên thêm vào một khuyết điểm.
"Tôi không phải không cười" Phạm Hương kháng nghị nói
"Hừ, ngoài vài câu cười nhạo ra thì bình thường có khi nào cô cười đâu?"
Phạm Hương nhìn Lan từ trên xuống dưới từ trái qua phải một lẩn rồi nói "Thích khoa trương"
"Hứ! Đáng ghét!" Lan Khuê tức giận đứng lên "Tôi đi ngủ" Nói xong liền hướng vào phòng ngủ Phạm Hương mà đi, đi vào cửa còn tỏ vẻ mình thật bất mãn dùng sức đóng cửa lại.
Phạm Hương buồn cười nhìn Lan Khuê giận dỗi, cô chậm rãi đứng lên, thấy thời gian cũng sắp nữa đêm ,cô có chút mệt mỏi, chuẩn bị đi tắm rồi ngủ.
"Cô vào đây làm gì?" Lan Khuê cảm thấy trên giường lúng xuống, có một mùi hương ấm áp đang tới gần.
"Đây là phòng của tôi, giường của tôi, hẳn là tôi nên hỏi em mới đúng"
"Người khác tới nhà là khách cô hiểu không"
"Không hiểu, tôi chỉ biết mình phải ngủ trong phòng của mình, trên giường của mình" Phạm Hương phải vừa nói tay cũng rất tự nhiên ôm lấy thắt lưng lại Lan Khuê.
"Ghét, không biết lịch sự" Lan Khuê nói xong liền hướng vào người Phạm Hương nhích sát lại, tìm vị trí thoải mái nhất thì thào chìm vào giấc ngủ

Sáng hôm sau, Lan Khuê thức dậy mở mắt ra liền thấy Phạm Hương nhìn mình chằm chằm, "Cô... cô, sao cô không ngủ mà nhìn tôi" Lan Khuê lấp bắp nói
"Ngủ ngon không?"
"Uhm, ngon, thật thoải mái" Lan Khuê vừa nói vừa vươn vai, cả người ưỡn thẳng
"Đói không?" Phạm Hương hỏi thật ôn nhu.
"Có một chút"
"Muốn ăn gì?"
"Sandwich, salad, cháo" Phạm vui vẻ nói
"Uh, vậy em đi làm đi, đồ có sẵn trong bếp đó, nếu thiếu thì có thể ra cửa hàng tiện lợi mua" Phạm Hương nói xong xoay người ngủ tiếp
Lan Khuê không thể tin vào tai mình, Phạm Hương hỏi nhiều như vậy mà còn muốn mình đi làm, mặt than chết tiệt, thật là đáng giận, Lan Khuê đưa tay vào trong chăn đụng phải lỗ tai của Phạm Hương liền nhéo một cái thật mạnh,
Lan Khuê thở phì phò nhìn Phạm Hương "Cô đi làm đi, tôi là khách"
"Tự lực cánh sinh mới có thể cơm no áo ấm, em tự đi làm đi"
"Không ~~~ Tôi muốn cô đi làm" Lan Khuê lại bắt đầu làm nũng
Phạm Hương không để ý nàng, giả bộ trùm mền ngủ. Qua vài phút thấy Lan Khuê không có phản ứng Phạm Hương vội mở chăn ra thì thấy nàng đang nhìn mình với bộ dạng thật đáng yêu, cô lại thua trận, chỉ có thể đứng lên "Tôi làm bữa sáng, em rửa chén, thế nào?"
Lan Khuê nhìn Phạm Hương đấu tranh tư tưởng kịch liệt "Được" Phải biết rằng nàng nói một từ được này có rất nhiều dũng khí nha
Phạm Hương vào phòng bếp làm bữa sáng, Lan Khuê cũng đi theo, đừng một bên không có chuyện gì làm, nàng mở tủ lạnh ra thấy chỉ còn một hộp sữa liền lấy ra uống
"Không được uống cái này" Phạm Hương nghiêm khắc nói
Lan Khuê hoảng sợ, chỉ là một hộp sữa thôi, có cần nhỏ mọn như vậy không, hôm nào mua mười hộp đền cho cô. Lan Khuê bất mãn nhìn Phạm Hương "Có một hộp sữa cũng hung dữ với người ta nữa" Nói xong Lan Khuê đặt hộp sữa lên bàn xoay người đi ra ngoài

Lan Khuê ngồi trên sopha rầu rĩ không vui xem TV, mở kênh nào nàng cũng không thấy vừa ý,
Phạm Hương bưng điểm tâm tới trước mặt nàng, Lan Khuê không thèm quan tâm quay mặt qua chỗ khác, không ăn!
Phạm Hương nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh Lan Khuê xoay đầu nàng qua xoa xoa "Ăn đi, đây là những món em thích"
"Đồ bủn xỉn keo kiệt làm, không ăn" Lan Khuê tránh khỏi tay Phạm Hương lớn tiếng nói
"Lan Khuê" Phạm Hương lớn tiếng kêu

"Gọi làm gì? Lan Khuê thấy Phạm Hương đi vào bếp cầm hộp sữa ra, nàng nghĩ cô đưa hộp sữa cho nàng uống vì thế đứng lên sô pha tức giận hét lên, "Bây giờ tiểu thư không cần, cô có năn nỉ tôi cũng không uống, tự cô uống đi, đồ keo kiệt mặt than chết tiệt"