Chap 15

Lan Khuê nghe Phạm Hương nói xong mặt liền đỏ lên, nàng cảm giác Phạm Hương còn đang nhìn mình nữa. Lan Khuê xấu hộ vội vàng che mặt đi ra sau bếp.
Phạm Hương giúp Lan Khuê đem cái bồn tắm đẩy vào phòng, đem mền chiếu trên đất tạm thời thu vào, sau đó bắt đầu pha nước cho đủ ấm, Lan Khuê nhìn Phạm Hương nói "Cô tắm trước đi, tôi đi nấu thêm nước nóng" Nói xong liền chạy ra ngoài.
Phạm Hương kéo Lan Khuê lại nhỏ giọng hỏi "Không muốn tắm chung sao?"
Mặt Lan Khuê thoáng cái đỏ lên, sau đó nhìn Phạm Hương quật cường nói "Được, tắm thì tắm"
Lần này đến phiên Phạm Hương giật mình, cứ nghĩ rằng nói đùa một chút Lan Khuê sẽ không đồng ý, không nghĩ tới cư nhiên một tiếng liền đáp ứng, điều này làm cho Phạm Hương lập tức ứng phó không kịp.
Rất nhanh Phạm Hương liền trấn định lại, làm như không có chuyện gì xảy ra bắt đầu cởi quần áo, cởi đi áo lông cùng quần dài, Phạm Hương mặc một cái áo tay ngắn cùng quần lót nhìn Lan Khuê, lúc này Lan Khuê giống như bức tượng đứng đó nhìn Phạm Hương không nhúc nhích.
"Cô chuẩn bị tắm với tôi hay là nhìn tôi tắm?" Phạm Hương xấu xa hỏi
Lan Khuê nuốt một ngụm nước bọt nói "Vậy thì cô trước tắm đi" nói xong cũng không quay đầu lại chạy vội ra ngoài.
Phạm Hương nhìn Lan Khuê chạy vội ra ngoài cũng âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, nếu Lan Khuê không đi, tiếp theo nên làm gì Phạm Hương cũng không biết, thật may là Lan Khuê còn biết mắc cỡ.
Sau khi tắm xong Phạm Hương mang thùng nước đổ đi rồi giúp Lan Khuê thay nước mới, xong xuôi hết cô vẫn đứng đó không có ý định đi ra ngoài.
"Phạm Hương, cô có thể đi ra ngoài, tôi muốn tắm" Lan Khuê cau mày nhìn Phạm Hương nói.
"Lúc nảy cô nhìn tôi cởi quần áo, giờ tôi cũng muốn nhìn lại" Phạm Hương nghiêm trang nói.
Lan Khuê tức muốn chết, lúc nảy nói cùng mình tắm mình mới đứng lại chờ, bây giờ lại muốn nhìn mình cởi đồ.
Hai người cứ như vậy đứng ở đó ai cũng không chịu nhượng bộ, rốt cục Phạm Hương nhìn nước nóng sắp lạnh, mới chịu đi ra ngoài.
Lan Khuê thở phào nhẹ nhỏm, mặc dù nước có chút lạnh, nhưng ít ra Phạm Hương đã ra ngoài, nàng yên tâm từ từ cởi quần áo , cởi đến chỉ còn một cái áo ngực thì nàng nghe một tiếng "Kẽo kẹt" cửa phòng liền mở ra, chỉ thấy Phạm Hương giơ lên một bình nước, nghênh ngang đi vào, liếc Lan Khuê một cái nói "Nước lạnh rồi, đặc biệt đưa nước nóng vào cho cô, từ từ tắm" khi ra tới cửa đặc biệt quay đầu lại nói một câu "Vóc người cũng không tệ lắm" sau đó vội vàng đóng cửa lại rời đi.
Chờ Phạm Hương đóng cửa lại thì lửa giận của Lan Khuê cũng bộc phát, một cước đá bay chiếc dép trên chân ra ngoài, Phạm Hương đứng bên ngoài cười thầm cũng may mình tránh khỏi sớm, nếu không là bị ăn nguyên chiếc dép!
Lan Khuê ngồi trong bồn tắm hung tợn mắng Phạm Hương, tên khốn kiếp này nhất định là cố ý! cố ý!!

Hai người tắm xong thì cũng qua nữa đêm từ lâu, Phạm Hương dọn dẹp lại chuẩn bị cùng Lan Khuê ngủ.
"Tối nay tôi ngủ với ngoại, tâm sự một chút, cô ngủ trước đi" Lan Khuê nhìn Phạm Hương nói.
"Được" Phạm Hương cũng không quay đầu lại trực tiếp chui vào chăn ngủ.

Lan Khuê nằm nói chuyện với bà ngoại mấy câu thì ngoại đã mệt mà ngủ thiếp đi, buổi chiều nàng ngủ nhiều cho nên bây giờ cứ nằm lăn lộn không ngủ được, Lan Khuê lại sợ quấy rầy bà ngoại cho nên nhanh chóng vén mùng đi ra ngoài.
"Kẽo kẹt" Lan Khuê nhẹ nhàng đẩy cửa phòng mình ra, thấy Phạm Hương nằm trên đất đang ngủ say, không khỏi mắng thầm, tôi không có ở đây liền ngủ ngon lành, chết tiệt thật, không hiểu sao không ngủ cùng Phạm Hương nàng lại không ngủ được.
Lan Khuê thận trọng bò vào chăn, Phạm Hương một mực không nhúc nhích một cái. Thật ra thì khi Lan Khuê ra ngoài Phạm Hương căn bản không có ngủ, thiếu một cái gối ôm vừa mềm vừa thơm thì làm sao cô có thể ngủ được, chẳng qua là khi Lan Khuê đẩy cửa vào mới nhắm mắt giả vờ.
Lan Khuê nằm xuống, rất nhanh tìm được vị trí ấm áp trong ngực Phạm Hương an tâm nhắm hai mắt lại. Nhưng không lâu sau, một trận mắc đi vệ sinh làm Lan Khuê tỉnh dậy, sớm biết như vậy thì trước khi đi ngủ đã không uống nhiều nước rồi, vậy phải làm sao bây giờ, aaaa, Lan Khuê nằm không yên nhích tới nhích lui liên tục.

Phạm Hương bị nàng làm cho tỉnh dậy, thấy Lan Khuê như con sâu trong ngực mình bò tới bò lui liền hỏi "Làm sao vậy"
"Muốn đi vệ sinh" Lan Khuê lắp bắp nói
"Vậy thì đi " Vừa nói Phạm Hương liền bò dậy.
Lan Khuê vừa định nói bên ngoài tối, mình có chút sợ, thì thấy Phạm Hương đã thức dậy mặc quần áo, chuẩn bị cùng mình đi. Nàng cảm động mau ngồi dậy, cùng Phạm Hương đi ra khỏi phòng .
Nửa đêm bên ngoài vừa tối vừa lạnh, Lan Khuê một mực nắm chặt tay Phạm Hương, trong nhà vệ sinh không có đèn, lúc này Lan Khuê đứng trước cửa không dám đi vào, thật sợ sơ ý một chút sẽ té xuống.
Phạm Hương nhìn Lan Khuê đứng ở cửa bất động, biết nàng lo lắng gì, cẩn thận giúp nàng mở cửa ra, đỡ nàng đi vào, đợi khi tìm được vị trí phù hợp, Phạm Hương mới xoay người đưa lưng về phía Phạm Hương, người cũng đứng đó không đi. Lan Khuê hiểu dụng tâm của Phạm Hương, vội vàng giải quyết, sau đó ở kéo Phạm Hương đến bên cạnh cái ao rửa tay, nước lạnh như băng làm Lan Khuê run run, dùng sức vẩy ra, Phạm Hương đột nhiên lấy ra một cái khăn đem tay nàng lau khô, sau đó nắm tay nàng chạy nhanh vào nhà.
Nằm vào trong chăn lần nữa, hai người ôm nhau thật chặc, bên ngoài bây giờ quá lạnh, trên người cả hai cũng thật lạnh, nhưng bởi vì ôm chặc nhau cho nên nhiệt độ cũng tăng lên một chút, cuối cùng Lan Khuê rút ra một kết luận, mùa đông nhất thiết phải sưởi ấm bằng cách này.

Những ngày vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh như vậy, mới chỉ chớp mắt mùa xuân đã qua, mặc dù Phương Anh đáp ứng Lan Khuê nghỉ thêm mấy ngày nữa, nhưng nàng cần về trước để an bài công việc, trước khi đi đã cố gắng nhờ người khác làm, hiện tại không thể chậm trễ nữa.
Đêm cuối cùng trước khi đi, Lan Khuê chen bên cạnh bà ngoại "Ngoại, về sống với con nha, trong thành phố thoải mái, bệnh viện cũng rất tốt, nếu có bệnh gì thì cũng rất dễ kiểm tra theo dõi"
"Khuê Khuê, bà ngoại biết con có lòng, con đi làm khổ cực như vậy, về nhà còn phải chăm sóc ta nữa, như vậy thì sao mà được" Lan Khuê vừa muốn kháng nghị thì nghe bà ngoại lại nói "Nghe bà nói hết lời, bà ngoại lớn tuổi, nghỉ ngơi ở đâu cũng vậy, bà ngoại ở chỗ này ở cả đời nên cũng muốn chết ở chỗ này"
"Bà ngoại nhất định sẽ trường thọ trăm tuổi" Lan Khuê không thích nghe bà ngoại nói chết nhất.
"Như vậy thì ngoại thành yêu quái mất" Bà ngoại cười hì hì sờ đầu Lan Khuê.
"Vậy thì bà là lão yêu quái thiện lương nhất trên đời" Lan Khuê cũng ở một bên cười hì hì nói.
"Đứa nhỏ này, luôn không đứng đắn. Khuê Khuê, tuổi con cũng không nhỏ nữa, bà ngoại muốn thừa dịp bây giờ lão tay chân còn có thể động, đầu óc còn minh mẫn, muốn con tìm đối tượng, như vậy bà sẽ toại nguyện" Giọng bà ngoài trầm trầm nói với Lan Khuê.
Lan Khuê sửng sốt một chút nói "Con không cần tìm cái gì đối tượng hết, con muốn cùng bà ngoại vĩnh viễn chung một chỗ" Lan Khuê làm nũng ôm bà ngoại không chịu buông tay.
"Bà ngoại không thể vĩnh viễn chiếu cố con, bà ngoại lớn tuổi, bất cứ lúc nào cũng có thể gần đất xa trời, đến lúc đó con phải thế nào đây, con thấy mẹ con rồi đó, bà ngoại không yên tâm được"
"Ngoại, con sống như vậy lo cho ngoại không được sao?"
"Đứa nhỏ ngốc, ngoại là muốn nhìn có người thật lòng thật ý yêu thương con, chiếu cố con, như vậy ngoại mới yên tâm, hiểu chưa?"
Lan Khuê nhìn ngoại lo lắng cho mình cả đời, đến giờ vẫn chưa yên lòng, nàng vội vàng đáp ứng nói "Ngoại yên tâm, con trở về sẽ tìm, tìm được lập tức thông báo với ngoại, để ngoại đến kiểm tra"
"Kiểm tra cái gì, chỉ cần chính con thích, đối xử tốt với con là được, bà ngoại không có ý kiến" bà ngoại cười nói .
Lan Khuê đem đầu dựa vào bà ngoại, muốn tìm một người mình thích, rồi lại đối xử tốt với mình, dễ dàng sao? Nàng mơ hồ nghĩ tới Phạm Hương gương mặt tê liệt kia. Hừ, cô ta chỉ có khi dễ mình thì có, Lan Khuê buồn buồn xoay người ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, vẫn như cũ, bác Trần đưa họ ra bến xe, Phạm Hương nghĩ trong lòng rằng trước khi đi hai người thân sẽ ôm nhau khóc một trận, nhưng cô chờ mãi cũng không thấy, chẳng qua là Lan Khuê ôm bà ngoại một chút dặn dò bà ngoại phải chú ý thân thể, có chuyện gì lập tức gọi điện thoại cho mình.
Bà ngoại một mực cười để cho Lan Khuê đi nhanh một chút, chậm nữa sợ không đón được xe, lúc này nàng mới buông tay, cùng bà ngoại nói lời từ biệt.
"Bà ngoại, cám ơn bà mấy ngày nay đã chiếu cố" Phạm Hương lễ phép cùng bà ngoại nói.
"Đừng khách khí, đừng khách khí, ở trong nhờ con chiếu cố Lan Khuê một chút"
"Dạ, bà ngoại yên tâm, bọn con đi, gặp lại bà sau"
"Ngoan, không uổng Lan Khuê nhìn trúng con, gặp lại sau" Bà ngoại dùng ngữ khí chỉ có hai người mới có thể nghe được nói với Phạm Hương.
Phạm Hương vừa leo lên xe vừa quay đầu lại nhìn bà ngoại, suy nghĩ lời bà ngoại nói,
"Trên đường cẩn thận a" Bà ngoại lớn tiếng nói lần nữa.
"Dạ, bà ngoại trở về đi" Xe kéo chở Phạm Hương và Lan Khuê rời khỏi thôn nhỏ.

"Bác Trần, cám ơn bác, số tiền này chú cầm đi, mua thêm ít đồ dùng trong nhà" Lan Khuê vừa nói vừa đem tiền nhét vào trong tay bác Trần.
"Không được không được, Khuê Khuê"
"Bác Trần, con coi bác như người trong nhà, còn phải làm phiền bác nhiều chiếu cố bà ngoại con, bà lớn tuổi, một người tự chiếu cố không được"
"Yên tâm đi, bác sẽ chiếu cố tốt ngươi bà ngoại con, các con yên tâm trở về đi " vừa nói vừa hướng Lan Khuê cùng Phạm Hương phất phất tay .
Lan Khuê đi mua vé xe, Phạm Hương đi tới bên người bác Trần lấy ra một tờ giấy nói "Bác Trần, bác cầm cái này, lỡ như bà ngoại Lan Khuê có chuyện gì, chú liền gọi số điện thoại này, sẽ có người tới giúp một tay"
Bác Trần cầm tờ giấy nhìn một chút, phía trên chỉ có một số điện thoại cùng tên một người hỏi "Người đó hỏi bác là ai, bác nói thế nà?"
"Sẽ không hỏi, bác chỉ cần nói trong điện thoại địa chỉ của bác cho người đó là được"
Bác Trần bán tín bán nghi nhìn Phạm Hương nói "Được" thuận tay đem tờ giấy nhét vào trong túi .

Đợi cho Lan Khuê và Phạm Hương lên xe thì bác Trần cũng lên xe quay trở về thôn.