Chap 14

Sau một hồi dạo chợ cả hai mua đủ những thứ cần thiết cho bữa cơm tối. Lan Khuê dẫn Phạm Hương đi mua thêm mấy bộ nội y giữ ấm, ở quê mà lỡ như cảm lạnh thì thật phiền phức.
"Cô thích màu gì?" Lan Khuê vừa chọn quần áo vừa hỏi Phạm Hương
"Chọn đại đi, màu nào mặc cũng được"
"Thiệt hông?" Lan Khuê vừa nói vừa cầm một bộ hoa văn màu hồng đưa cho Phạm Hương
Phạm Hương thấy bộ mặt cười gian của Lan Khuê liền khinh thường nói "Thì ra cô thích thể loại này"
Lan Khuê nghĩ muốn đùa Phạm Hương một hồi ai ngờ lại bị Phạm Hương đùa ngược lại, tức nghẹn trong lòng thiếu chút nửa thổ huyết chết.
"Chọn bộ màu trắng này đi, dù sao cũng chỉ ở có mấy ngày" Phạm Hương cầm lên một bộ giữ ấm màu trắng sau đó trả tiền cho bà chủ.
Lan Khuê vẫn còn ở buồn bực chuyện vừa rồi, bây giờ lại nghe Phạm Hương nói chỉ ở lại mấy ngày, trong lòng đột nhiên xẹt qua một trận cảm giác mất mác không giải thích được, nàng lắc đầu muốn đem cảm giác này bỏ qua một bên "Cô tính ngày nào về, để tôi mua vé"
Phạm Hương vừa trả tiền xong thì nghe Lan Khuê nói như vậy cô vội hỏi lại "Không hoan nghênh tôi ở lại sao?"
"Dĩ nhiên không có " Lan Khuê vộivàng nói. 
"Vậy cô hỏi tôi làm gì, chừng nào cô về thì thuận tiện giúp tôi mua vé luôn" Vừa nói vừa đi tới chỗ xe đạp.
Phạm Hương đem đồ ăn cùng quần áo treo trên xe sau đó chở Lan Khuê về nhà. Đường về cũng rất sốc nảy, xe chạy lạng tới lạng lui, Lan Khuê ngồi trước hoành xe, cái mông cũng ê ẩm, tay cũng không có chỗ để, nàng không dám đặt tay lên cổ xe sợ ảnh hưởng đến tay lái của Phạm Hương, vì thế cả người cứng ngắc đau nhức . 
Phạm Hương giống như phát hiện nàng không thoải mái, cúi đầu hỏi "Sao vậy?" 
"Tay không có chỗ để"
Phạm Hương dừng xe, nhìn một chút, Lan Khuê cao cũng hơn một mét bảy để cho nàng ngồi phía trước rất không thoải mái, Phạm Hương kéo Lan Khuê xoay lại để cho nàng ôm ngang hông mình, còn có thể cho nàng mượn điểm dựa vào, ngồi sẽ không khó khăn như vậy nữa. 
Lan Khuê ôm ngang hông Phạm Hương, mặt dựa vào trên ngực cô, cảm thụ hô hấp đều đặn của Phạm Hương, nhất thời cảm thấy cả người an tâm, cứ như vậy ôm Phạm Hương mơ màng ngủ thiếp đi. 
Phạm Hương chỉ có thể cố nhớ lại đường về nhà, khi về tới nhà thì thấy bà ngoài đừng đón cả hai
"Khuê Khuê ngủ gật?" Bà ngoài kỳ lạ nhìn cháu gái, ngồi trên xe đạp cũng có thể ngủ.
"Trước khi nghỉ tết bận rộn công việc, có thể Lan Khuê không nghỉ ngơi tốt, trên đường trở về lại gặp chút chuyện cũng không thể ngủ được, để con trước ôm cô ấy đi vào nhà cho cô ấy ngủ một chút " Phá lệ Phạm Hương mới nói nhiều như vậy.
Phạm Hương gạt chân chống xe, cẩn thận ôm lấy Lan Khuê đi vào phòng nàng, bà ngoại kỳ quái nhìn bóng lưng hai người, cũng không nói gì, tiện tay đem đồ ăn cả hai mua đi vào nhà chuẩn bị cơm chiều.
Phạm Hương ôm Lan Khuê đi vào phòng, cẩn thận đặt nàng xuống đất, sau đó cởi quần dài ra rồi nhẹ nhàng đắp chăn lên, thân thể Lan Khuê hướng vào người Phạm Hương cọ cọ sau đó ôm chăn ngủ say. 
Phạm Hương đứng lên cởi áo khoác treo lên, sau đó ra giúp bà ngoại chuẩn bị cơm đón giao thừa.
Khi Lan Khuê thức dậy đã hơn năm giờ chiều, nàng mở mắt ra vừa nhìn vừa cảm thấy kỳ quái, rõ ràng mới vừa nảy ngồi xe đạp Phạm Hương chở nàng về, thế nào một hồi lại ngủ ở đây, Lan Khuê giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo, ôi trời trễ như vậy, nàng vội vàng bật dậy chạy vội đi ra ngoài. 
Lan Khuê đẩy cửa ra liền thấy Phạm Hương mặc áo lông, xắn tay áo cùng bà ngoại nấu nướng. Không biết từ đâu ra Phạm Hương tìm được miếng ván dài,dùng búa đóng thêm vài cây đinh vào sát mặt bàn, cái bàn nhỉ xíu bây giờ đã to ra gấp đôi. 
Bà ngoại nhìn mặt bàn vui vẻ, cùng Phạm Hương chuẩn bị đem thức ăn dọn ra.
Phạm Hương vừa ngẩng đầu đúng dịp thấy Lan Khuê mặc áo lông cùng quần lót nhìn mình cùng bà ngoại, cô mồ hôi xoa xoa trên trán nói "Dậy rồi? Chút nữa là có thể ăn rồi" nói xong tiếp tục vội vàng chuyện trên tay, đột nhiên lại ngẩng đầu lần nữa nhìn Lan Khuê "Không lạnh sao?" 
Đầu tiên Lan Khuê thấy Phạm Hương cùng bà ngoại bận rộn vào bận rộn ra, mình thì ngủ, nàng cảm thấy cô cùng ngượng ngùng, sau lại nghe được Phạm Hương hỏi như vậy cảm thấy kỳ quái, phát hiện Phạm Hương vẫn nhìn chằm chằm vào người mình Lan Khuê cũng liếc mắt nhìn mình. 
"A...." một tiếng thét chói tai, một cái xoay người biến mất trước cửa phòng, Phạm Hương nhún vai một cái tiếp tục vội vàng chuyện trên tay. 
Lan Khuê chạy về phòng vội vàng mặc quần vào, mới vừa rồi còn miên man nói chuyện với Phạm Hương, thật là mất thể diện mà, Lan Khuê hối hận muốn đem đầu đập vào tường chết cho rồi. 
"Khuê Khuê, ra ăn cơm nhanh lên con, mau lên" Bà ngoại ở bên ngoài kêu lên. 
Lan Khuê cằm đầu xuống đất từ trong phòng đi ra, vừa mắc cỡ vừa quê, Phạm Hương thấy nàng liền hỏi "Dưới đất có tiền hả?"
"A?" Lan Khuê ngẩng đầu lên thì thấy Phạm Hương nhìn mình không chớp mắt, bình thường thì mặt tê liệt không chút biểu cảm, bây giờ lại cái dạng đó, Lan Khuê có thể cảm thấy được Phạm Hương đang cười với cô.
"Khuê Khuê, Phạm Hương, mau tới ngồi, cùng nhau ăn bữa cơm giao thừa" Bà ngoại cười nói. 
"Mau tới ăn đi, nếm thử một chút tài nấu nướng của tôi" Phạm Hương thúc giục. 
"Cô làm?" Lan Khuê biết Phạm Hương có thể làm mỳ ý rất ngon, không ngờ cũng có thể nấu cơm gia đình, nàng kỳ quái nhìn Phạm Hương. 
"Đúng đó, đa số món ăn đều là Phạm Hương làm, con mau nếm thử đi" Bà ngoại cười nhìn Phạm Hương . 
Lan Khuê nếm thử một miếng rau, đích thật là ăn rất ngon ," Uhm, ăn ngon thật " Lan Khuê cười nói. 
Phạm Hương cũng lộ ra nụ cười hiếm có, ba người vui vẻ ăn cơm giao thừa. Ăn cơm tối xong Lan Khuê xung phong đi rửa chén, bởi vì buổi chiều nấu cơm nàng không có giúp một tay cho nên phải chuột lỗi, Phạm Hương giúp nàng cầm chén ra sau bờ ao, đứng một bên nhìn Lan Khuê rửa chén. 
"Cô vào nhà đi, bên ngoài rất lạnh" Lan Khuê thật lòng nói.
"Tôi giám sát cô, đừng mong lười biếng, phải rửa thật sạch"
"Hứ, cho mình là ai chứ?" Ngoài miệng Lan Khuê nói như vậy nhưng trong lòng lại cảm thấy rất vui vẻ, nàng hiểu Phạm Hương muốn ở lại cùng mình nên mới đứng đó.
Hai người đem chén đi cất, say đó cùng nhau ngồi xem chương trình liên hoan năm mới, Phạm Hương vẫn ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh Lan Khuê. Từ trước tới giờ cô không thích xem mấy chương trình đón năm mới gì gì đó, mà cô cũng không bao giờ xem, nhưng hôm nay xem lại phá lệ cảm thấy hay.
Đến mười hai giờ mọi người bắt đầu đốt pháo, trong thành phố thì nghiêm cấm chuyện này, nhưng ở quê mọi người đã thành thói quen nên mỗi nhà, nhà nào cũng mua về đốt mấy ngày tết.
Lan Khuê kéo Phạm Hương chạy ra ngoài cửa nhìn, pháo lớn pháo nhỏ nổ vô cùng náo nhiệt, Lan Khuê muốn nhìn lại sợ, vừa bịt tai vừa ngẩng đầu, bộ dạng kỳ quái vô cùng. 
Rất nhiều đứa trẻ trong thôn cầm pháo trên tay, thi nhau đốt làm tiểng nổ vang lên rộn ràng.
Lan Khuê ngước cổ, nhìn mê mẫn . 
"Thích sao?" Phạm Hương lớn tiếng hỏi. 
"Cái gì?" Bởi vì tiếng pháo quá lớn, căn bản nàng không nghe Phạm Hương nói gì. 
Chỉ thấy Phạm Hương đột nhiên chạy ra, muốn chạy theo Phạm Hương nhưng lại sợ pháo nổ, vì phía bên kia mỗi người đều cầm pháo chuẩn bị đốt, nàng sợ chỉ có thể đứng lại luyến tiếc nhìn. 
Chỉ một lát sau Lan Khuê thấy Phạm Hương cầm trong tay một cây pháo bông vọt trở lại, nàng ngạc nhiên kêu lên "Ở đâu cô có?" 
Phạm Hương chỉ chỉ mấy đứa trẻ bên kia, "Phải mua giá cao mới được nha" Phạm Hương cười nhìn Lan Khuê nói. 
Phạm Hương đem pháo hoa để dưới đất, sau đó cầm cây đuốc đưa cho Lan Khuê, để cho nàng châm ngòi, Lan Khuê có chút sợ, đứng tới đứng lui một hồi thì cây đuốc cũng tắt mà nàng chưa châm pháo được. 
Lan Khuê có chút thức giận mình, Phạm Hương đưa tay qua, cô cầm tay Phạm Hương chuẩn bị đốt lại cấy đuốc sau đó châm nổ pháo hoa. 
Phạm Hương kéo Lan Khuê lui về phía sau
"Phanh, phanh, phanh" ba chum pháo hoa nhỏ bay lên bầu trời, sau đó tản ra thành những bông hoa lửa, đem bầu trời trong thôn sáng lên, bầu trời sáng lấp lóe không ngừng, Phạm Hương mua pháo hoa về làm Lan Khuê vô cùng vui vẻ, nàng ôm cổ Lan Khuê cười giống như một đứa trẻ.
"Vào nhà thôi, bên ngoài rất lạnh" Phạm Hương nói bên tai Lan Khuê. 
"Uhm" Hai người cùng nhau vào phòng . 
"Lan Khuê" Phạm Hương nhỏ giọng kêu lên. 
"Thế nào?" Lan Khuê tò mò nhìn Phạm Hương , làm gì gọi nhỏ giọng như vậy. 
"Cái này, bình thường làm sao tắm?" Buổi chiều Phạm Hương vội vàng nấu cơm trên người ra một thân đầy mồ hôi, cảm giác có chút không thoải mái, nhưng là bây giờ nhìn không ra nơi này thế nào tắm . 
"À, rất đơn giản nha, nấu nước nóng, sau đó đổ vào trong chậu tắm là được, tôi giúp cô nấu nước nóng, tôi cũng muốn tắm một cái" Lan Khuê vừa cười vừa giúp Phạm Hương nhòm lửa nấu nước.
Phạm Hương nhìn cái bồn tắm một chút, không khác gì bồn tắm thời cổ đại "Vậy có phải chở tôi tắm xong, cô cũng ở đây dùng nước tôi tắm rồi đi tắm?" Phạm Hương nhớ trước kia cổ nhân hình như là tắm như vậy, nhất gia chi chủ tắm trước, sau đó từng người một thay phiên tắm . 
"Không, là tôi tắm trước, tắm xong rồi mới tới cô" Lan Khuê không cam lòng yếu thế nói, lần này tuyệt đối không thể để cho Phạm Hương chiếm thượng phong, trong lòng Lan Khuê âm thầm nói . 
Phạm Hương còn không cho Lan Khuê cao hứng một phút liền nói "Như vậy sao, vậy còn không cùng nhau tắm đi, dù sao bồn cũng khá lớn" Phạm Hương liếc Lan Khuê, nhìn mặt của nàng từ trắng chuyển sang hồng, rồi từ hồng biến thành đỏ, làm trong lòng Phạm Hương sảng khoái một trận.