Chap 13

  "Khuê Khuê, hai đứa dậy rồi à, nhanh đánh răng rửa mặt rồi ra ăn cơm" Bà ngoại thấy Lan Khuê đỏ mặt đi ra cùng Phạm Hương.
"A, thế mà đã trưa rồi" Lan Khuê nhìn đồng hồ đeo tay một chút thì đã nhanh mười hai giờ trưa, vội vàng lôi kéo Phạm Hương đi đánh răng rửa mặt. Hai người đi ra cửa nhà lượn quanh phía sau căn nhà, nơi đó ao nuôi cá ngoài sân sau, xem ra bình thường đánh răng rửa mặt, giặt quần áo rửa rau cái gì cũng đều ở chỗ này giải quyết.
"Nhà vệ sinh ở đâu?" Phạm Hương nhìn Lan Khuê hỏi. Đến nhà Lan Khuê tới giờ vẫn chưa đi vệ sinh, cô có chút gấp gáp.
"Ách... để tôi đưa cô đi, ở đó hơi bẩn, mong cô bỏ qua" Lan Khuê có vẻ lúng túng nhìn Phạm Hương nói.
"Cô muốn cùng theo tôi vào nhà vệ sinh?" Phạm Hương có chút kinh ngạc nhìn Lan Khuê.
Khụ khụ... Lan Khuê ho một trận mãnh liệt vội vàng nói "Không ...... không phải, tôi chỉ đưa cô tới đó thôi, không phải muốn đi vào cùng cô"
Thật ra Phạm Hương hiểu ý Lan Khuê, nhưng mà cố tình trêu chọc làm cho nàng mặt đỏ tai hồng vội vàng giải thích. Tâm tình Phạm Hương tốt hẳn lên, lộ ra nụ cười hiếm thấy.
Lan Khuê đang nói đột nhiên thấy Phạm Hương cười, ý thức được mình lại bị Phạm Hương trêu chọc, nàng bực tức đánh cho cô một cái. Phạm Hương không tránh cũng không đánh lại, để mặc Lan Khuê đánh mình, cô không cảm thấy đau mà ngược lại cảm thấy rất ấm áp.
Phạm Hương nhìn nhà vệ sinh trước mặt, đúng là không thể gọi nhà vệ sinh được. Mọi người hẳn thấy qua nhà xí thời cổ đại đi, thời cổ đại là dùng cây trúc hoặc là cỏ che chắn, mà trước mắt nhà vệ sinh là dùng bao bố che lại đơn giản, đi vào trong có một cái hố to, ngay tại hố sẽ giải quyết tất cả vấn đề khó chịu.
Bốn phía ngay cả đèn chiếu cũng không có, nếu đi vào ban đêm không chừng sẽ lọt xuống hầm phân. Lan Khuê nhìn Phạm Hương đi vào trong nửa ngày cũng không ra, ở bên ngoài kêu một tiếng.


Một lát sau cũng không có phản ứng, Lan Khuê có chút nóng nảy, muốn đi vào xem một chút, nhưng lại ngượng ngùng, đang bên ngoài đảo qua đảo lại, liền thấy Phạm Hương từ trong nhảy ra ngoài, vội vàng tức giận hỏi "Tôi mới vừa gọi sao cô không trả lời"
Phạm Hương nhìn nét mặt khẩn trương của Lan Khuê, tròng mắt đảo một vòng hói "Nếu tôi té xuống cô có cứu tôi không?"
Lan Khuê không chút nghĩ ngợi nói "Cứu, tất nhiên là cứu"
Phạm Hương hài lòng nghe Lan Khuê trả lời tiếp tục nói "Bên trong thật hôi, nếu mở miệng nói chuyện chắc xỉu trong đó luôn" Vừa nói vừa đi tới chỗ cái ao đánh răng rửa mặt.
Lan Khuê đứng trước nhà xí ngẩn ngơ, thì ra Phạm Hương sợ mùi hôi nên không trả lời mình, tự dưng lại đi khẩn trương làm gì, nàng rầu rĩ đi đánh răng rửa mặt rồi vào nhà ăn cơm.
Hôm nay là giao thừa, buổi trưa bà ngoại tùy tiện làm thức ăn, buổi chiều Lan Khuê và Phạm Hương sẽ ra thị trấn mua thức ăn về nấu một bữa cơm phong phú.
Phạm Hương ngồi trên chiếc ghế nhỏ nhỏ, ăn cơm cùng đồ ăn thanh đạm mà bà ngoại Lan Khuê làm, cô ăn hết không chừa chút gì.
"Mấy thứ này ăn có quen không? So với đồ ăn trong thành phố chắc là không bằng rồi" Bà ngoại nhìn Phạm Hương hòa ái nói.
"Không, bà ngoại làm cơm cùng thức ăn, ăn thật ngon" Phạm Hương nhìn bà ngoại hiền lành nói "Tối nay giao thừa để con và Lan Khuê làm cơm cho, bà ngoại nghỉ ngơi đi"
Bà ngoại có chút giật mình nhìn Phạm Hương nói "Con biết nấu cơm?"
"Dạ, một người ở, bình thường đều là tự mình nấu ăn"
"Vậy ngươi cha mẹ con đâu, không sống chung với con?" Bà ngoại quan tâm hỏi.
Lan Khuê nhìn nhìn Phạm Hương, mặc dù làm cùng một công ty, cũng biết nhau một thời gian, nhưng cho tới bây giờ nàng cũng không có hỏi đến chuyện trong nhà Phạm Hương, cũng không biết Phạm Hương sống một mình hay là sống cùng cha mẹ, cha mẹ của cô là làm gì? Hết thảy nàng cũng không biết, ngay cả nhà Phạm Hương ở chỗ nào cũng không biết. Nếu như bị người khác biết nàng và Phạm Hương ngủ chung một giường thì không biết họ sẽ nghĩ thế nào?

"Họ không sống với con" Phạm Hương lạnh nhạt nói.
Lan Khuê sửng sốt một chút, nhìn Phạm Hương cũng không có bất kỳ biểu lộ gì, giống như đang nói một chuyện không hề liên quan đến mình, điều này làm cho Lan Khuê cảm thấy có chút khó xử, vội vàng nói tránh đi "Vậy chúng ta ăn cơm xong thì đi ngay ra thị trấn mua thức ăn đi, thuận tiện giúp cô mua thêm quần sưởi ấm, không thì tối nay sẽ chết rét mất"
"A? Con chỉ mặc một chiếc quần?" Bà ngoại không dám tin nhìn Phạm Hương.
"Không có đâu ngoại, cô ấy mặc hai cái, còn có một cái quần lót nữa" Lan Khuê nói xong liền nằm trên bàn cười như điên.
"Đứa nhỏ này " Bà ngoại cười sờ sờ đầu Lan Khuê nói "Khuê Khuê nhà bà cái miệng hư lắm nhưng lòng dạ thì rất tốt, con đừng buồn nó"
"Bà ngoại" Lan Khuê mất hứng, miệng mình hư khi nào chứ, rõ ràng là nói sự thật mà, chính miệng Phạm Hương nói cho nàng nghe mà.
Phạm Hương bất động nhìn Lan Khuê, Lan Khuê liếc cô một cái sau đó tiếp tục ăn cơm.
Phạm Hương và Lan Khuê cơm nước xong vốn định giúp bà ngoại rửa chén, nhưng bà ngoại lại đẩy hai người bọn họ ra trấn mua thức ăn sợ đi trễ thì không còn thức ăn ngon nữa, tối nay là giao thừa nên nhà nào cũng phải có mâm cơm sung túc.
Lan Khuê hỏi mượn bác Trần một chiếc xe đạp kiểu xưa "Phạm Hương, cô biết chạy xe đạp không? Nếu không thì tôi sẽ chở cô, nhưng mà cũng lâu rồi tôi không chạy xe nên không đảm bảo không làm cô ngã ra đất đâu"
Phạm Hương nhìn Lan Khuê một chút "Để tôi chở cô cho, nhưng tôi cũng không chắc là sẽ không làm té cô đâu"
Lan Khuê tức giận đem xe đạp quăng cho Phạm Hương, Phạm Hương leo lên xe, Lan Khuê vội vàng đặt mông ngồi ở phía sau, tay gắt gao vịn lấy yên xe, trong lòng thầm mắng Nếu cô mà làm tôi té tôi sẽ kéo theo cô cùng chết chung.


Đường trong thôn quanh co gập ghềnh không dễ đi, dọc theo đường đi Phạm Hương cùng Lan Khuê phải chịu cú sốc vì đất đá lõm chõm, Lan Khuê ngồi phía sau không nhìn thấy gì nên Phạm Hương cứ đi nhầm đường mãi, đi tới đi lui mà chưa tới thị trấn làm Lan Khuê tức giận vô cùng.
Phạm Hương thắng xe lại, Lan Khuê mất thăng bằng nhào về trước, nàng liền vội vàng hỏi "Sao vậy, đụng vào thứ gì sao?"
Phạm Hương xoay người nhìn Lan Khuê, kéo nàng xuống xe, Lan Khuê cho là xảy ra chuyện gì vội vàng xuống xe đi tới phía trước nhìn Phạm Hương không hiểu rốt cuộc thế nào.
Phạm Hương đem Lan Khuê ôm ngang, để cho nàng ngồi ở trước hoành xe "Cô ngồi phía trước chỉ đường, tôi mà chạy một hồi lại đi sai đường, đến tối cũng chưa ra tới trấn"
Lan Khuê ngồi phía trước hoành xe, bị Phạm Hương ôm gọn trong lòng, nàng vừa ngượng vừa bực tức ngắt nhéo Phạm Hương mấy cái mới chịu ngồi yên.
"Ngồi yên, không được lộn xộn, té bây giờ" Phạm Hương nói giọng mang tính cảnh cáo.
Lan Khuê rụt cổ một cái , không dám động đậy nữa.
Phạm Hương chạy gần một tiếng thì mới tới được trấn, trong trấn nhỏ thật đúng là náo nhiệt, tiếng rao hàng thay nhau vang lên, bởi vì buổi tối chính là giao thừa, nên tất cả mọi người rất phấn khởi mua sắm thức ăn chuẩn bị.
Phạm Hương đem xe khóa lại để ở một bên, Lan Khuê hưng phấn lôi kéo Phạm Hương đi tới chỗ đông người "Có bao giờ mua đồ ở những nơi này chưa?" Lan Khuê vừa đi vừa hỏi.
"Chưa" Phạm Hương nhìn đông nhìn tây một hồi rồi mới trả lời
"Cũng biết là cô chưa từng mua đồ những chỗ thế này, một chút nữa đi theo tôi nhìn tôi mua"
"Uh"
Hai người đi tới chỗ bán cá Lan Khuê hỏi "Ông chủ, con cá này bán thế nào?"
Chủa hàng cá vừa nhifn Lan Khuê mặc ăn mặc cũng biết không phải là người ở đây , hơn nữa người lại dáng dấp đẹp, vội vàng nuốt từng ngụm nước bọt nói " Cô thật có mắt chọn, con cá này là tôi mới bắt được, tất cả đều là cá còn sống, xem cô thật tinh mắt, con cá này coi như bán rẻ cho cô 50 ngàn đồng một cân"
Lan Khuê nhìn ông chủ kia một cái không lên tiếng, liền lôi kéo Phạm Hương liền. Chủ hàng cá kêu to "Cô gái chớ đi a, tính kiếm chút lời mà cũng không được" câu nói kế tiếp bị tiếng ồn che khuất Phạm Hương cũng không nghe thấy.
"Sao lại không mua?" Phạm Hương hỏi.
"Con cá này nhiều lắm là 20 ngàn một cân, nếu ngày tết cũng chỉ tăng lên 30 ngàn đồng một cân, hắn đòi 50 ngàn đồng một cân, tôi không có dại để hắn lừa" Lan Khuê làm ra vẻ bà chủ gia đình nói chuyện với Phạm Hương.
Hai người lại tới một hàng bán rau, Lan Khuê ngồi xuống nhìn bà chủ già cả bán rau ngồi ở ven đường sau đó chọn mấy loại rau nàng cần mua cho vào tui nilon để bà cụ cân, nàng cũng không có hỏi giá trước
"Tổng cộng 20 ngàn đồng, chỗ này có chút trai cây tươi cô có muốn lấy thêm không?" Bà cụ nói xong liền lấy mấy trái táo trong giỏ ra, táo cũng không tính là tươi lắm nhưng nhìn vẫn còn nguyên vẹn.
"Được, lấy thêm vài quả táo"
"Rau và táo tổng cộng 35 ngàn đồng, tính cô 30 ngàn thôi"
Lan Khuê nhìn người bán hàng mỉm cười, vẫn trả đủ 30 ngàn đồng cho bà cụ.
Cả hai tiếp tục đi về phía trước. Phạm Hương đi bên cạnh Lan Khuê, hôm nay nàng không trang điểm, tóc cũng kẹp lên tùy ý, thỉnh thoảng mỉm cười, nhìn cả người nàng tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
"Không hỏi tôi tại sao trả 30 ngàn đồng sao?" Lan Khuê thấy Phạm Hương vẫn nhìn mình nên chủ động hỏi.
"Khi nào cô muốn nói tự nhiên sẽ nói " Thật ra thì Phạm Hương cảm thấy căn bản là Lan Khuê không quan tâm giá trị cho nên tuyệt không phải là vấn đề tiền, Lan Khuê hỏi như vậy nhất định là có đạo lý.
"Khi còn bé nhà bà ấy cách vách nhà tôi, một nhà ba miệng ăn không giàu có lại hạnh phúc mỹ mãn, sau đó bởi vì một tai nạn xe cộ cả nhà cũng chỉ còn lại mình bà ấy, mấy năm trước bởi vì tinh thần có chút thất thường, một mực chạy trên đường nói là phải chờ chồng và con trai trở về, trời lạnh mà chỉ mặc đồ mỏng manh đứng ở bến xe, nói thế nào cũng không chịu đi, kiên trì phải đợi bọn họ trở lại " Lan Khuê nhìn một chút tiếp tục nói "Năm trước tôi trở về có đưa bà ấy đi bệnh viện chữa bệnh một thời gian, bây giờ tốt hơn nhiều, ít nhất có thể buôn bán duy trì cuộc sống của mình, bà ấy không muốn người khác giúp đỡ hoặc bố thí, chỉ muốn dựa vào bản thân mình tự bươn chải "
Phạm Hương không biết Lan Khuê cả ngày cười nói vui vẻ nhưng trong lòng lại có nhiều chuyện phiền muộn như vậy, cô đưa tay ra ôm ôm nàng, làm nàng an tâm phấn chấn hơn.