Chap 12

Phạm Hương đem hành lý để ở một bên rồi kéo một cái ghế nhỏ ngồi xuống. Lan Khuê nhìn Phạm Hương ngồi trên cái ghế nhỏ liền muốn cười, Phạm Hương và Lilly chiều cao không sai biệt lắm, hẳn cũng khoảng 1m75, Lan Khuê luôn cảm thấy Phạm Hương còn cao hơn Lilly một chút, đột nhiên ngồi trên một chiếc ghế nhỏ như vậy nhìn thật ngộ nghĩnh, cũng có chút khó khăn cho cô ấy.
"Khuê Khuê a, hai đứa chắc đói bụng lắm, để bà ngoại nấu chút gì cho hai con ăn" Bà ngoại nhìn Lan Khuê cùng Phạm Hương từ chỗ thành thị xa như vậy chạy về, khẳng định chưa ăn thứ gì.
"Bà ngoại không cần, tui con ăn trên đường rồi, có đúng không ta" Nàng vừa nói vừa nhìn Phạm Hương.
"Dạ, ăn rồi, bây giờ không đói bụng" Phạm Hương lập tức lĩnh hội ý kiến của Lan Khuê.
"Thật không đói bụng sao?"
"Dạ, thật không đói. Bà ngoại bà vào phòng ngủ một hồi đi, bây giờ mới hơn ba giờ, con và Phạm Hương cất hành lý vào rồi ngủ sau, bà nhanh đi ngủ đi" Lan Khuê vừa nói vừa đem bà ngoại đỡ vào trong phòng.
Phạm Hương ngoan ngoãn ngồi trên ghế chờ sự sắp xếp của Lan Khuê.
"Thật ngại quá, cô mới tới mà đã nhìn thấy những chuyện như vừa rồi phát sinh" Lan Khuê vừa cẩn thận đóng cửa nhà lại, vừa nhỏ giọng nói với Phạm Hương.
"Không sao"
"Có đói bụng không, tôi lấy chút gì cho cô ăn"
"Không cần, tôi không đói" Phạm Hương nhìn Lan Khuê một chút, thoạt nhìn nàng rất mệt mỏi, ngồi xe lâu như vậy, dọc đường lại phát sinh chuyện rắc rối, rốt cục đến nhà còn gặp chuyện không vui nữa, Lan Khuê có chút kiệt sức.
"Cô vào phòng tôi ngủ chút đi, mặc dù phòng rất nhỏ nhưng so với ngoài này vẫn ấm hơn, chờ trời sáng tôi với cô lên thị trấn mua đồ giữ ấm"
"Được"
Lan Khuê dẫn Phạm Hương vào căn phòng nhỏ của mình, căn phòng thật nhỏ, hơn nữa không có giường, chỉ trải một chiếc chiếu trên mặt đất, mùa hè có thể như vậy mà ngủ còn vào đông thì bà ngoại sẽ để những thứ linh tinh lên cho Lan Khuê ấm hơn.
Lan Khuê nhìn Phạm Hương nói "Thật ngại quá, nơi này cái gì cũng không có, cô ngủ tạm đi, chờ có xe tôi sẽ đưa cô về sớm một chút, nơi này gian khổ, sợ cô sẽ không quen"
Phạm Hương nhìn Lan Khuê hỏi "Cô ngủ chỗ nào?"
Lan Khuê sửng sốt một chút, không nghĩ tới Phạm Hương lại đột nhiên hỏi nàng cái này, hồi lâu mới lên tiếng
"Tôi ngủ bên ngoài được rồi, từ bé tôi đã quen sống ở đây, sẽ không có gì lạ"
"Cùng nhau ngủ đi, sẽ ấm hơn" Phạm Hương vừa nói cũng vừa bắt đầu cởi áo khoác.
Lan Khuê nhìn Phạm Hương cởi áo khoác thuần thục, trong đầu lại nghĩ đến cô ấy ấm áp ôm nàng, rồi lại nghĩ đến nụ hôn nóng bỏng của Phạm Hương, mặt nàng đột nhiên phiếm hồng .
Phạm Hương kỳ quái nhìn Lan Khuê hỏi "Cô không sao chứ"
"A , không có sao không có sao, tôi sợ chen vào làm cô ngủ không ngon"
"Cũng không phải là chưa ngủ chung"
Lan Khuê bị lời của Phạm Hương một lần nữa làm đỏ mặt đến cổ, nếu Phạm Hương nói nữa chắc mặt nàng có thể nấu sôi nước.
Xem ra da mặt của Lan Khuê còn là rất mỏng vội vàng nói "Một người ngủ sẽ thoải mái hơn, thật đó"
"Không dám ngủ cùng tôi?" Phạm Hương giương mắt nhìn Lan Khuê nói
Nàng lại tức giận, một cỗ nhiệt khí xông lên đầu "Ai nói không dám!"
"Cô"
"Ai nói tôi không dám, ngủ thì ngủ, Lan Khuê tôi mà sợ cô sao" Nàng vừa nói vừa đem áo khoác cùng quần ngoài cởi ra, sau đó liền chui vào chăn, tốc độ này, trong lòng Phạm Hương cũng cảm thán.
Phạm Hương không nhanh không chậm cởi áo khoác xuống, áo lông, bên trong là chiếc áo ngắn tay, ngay sau đó bắt đầu cỡi quần.
"Cô ... cô muốn làm gì?" Lan Khuê khẩn trương nhìn Phạm Hương .

Phạm Hương cảm thấy lúc này Lan Khuê vô cùng đáng yêu, biểu hiện giống như tiểu bạch thỏ đang chờ sắc lang tới khi dễ.
"Cởi quần, chẳng lẽ mặc quần jean ngủ" Phạm Hương vừa nói vừa cởi quần ra
Vừa rồi Lan Khuê cũng cởi đồ nhưng chỉ cởi áo khoác cùng quần ngoài, bên trong vẫn còn áo bông và quần bông, liền chui vào chăn, bây giờ Phạm Hương cởi thành như vậy, làm Lan Khuê có chút ngượng ngùng, đem đầu vùi vào trong chăn không dám nhìn Phạm Hương.
Đột nhiên cảm thấy chăn bị kéo kéo, một người từ bên ngoài chui vào chăn, thân thể của Lan Khuê không nhúc nhích, qua hồi lâu cảm thấy Phạm Hương giống như không có động tĩnh gì, lặng lẽ xoay người muốn nhìn xem cô ấy ngủ chưa.
Khi Lan Khuê xoay người sang thì thấy Phạm Hương nhìn chằm chằm mình, dọa nàng giật mình sợ hãi "Sao cô không ngủ định hù chết tôi à?"
"Cô mặc nhiều như vậy ngủ sao?"
"A, không nhiều lắm không nhiều lắm, bình thường tôi đều mặc nhiều như vậy ngủ" Lan Khuê nhìn Phạm Hương cười haha trong lòng kêu lên: Bình thường nàng đây cũng cởi mới ngủ được.
Lan Khuê mặc áo lông cùng quần bông ngủ vô cùng không thoải mái, nhích tới nhích lui, Phạm Hương bị nàng chơi đùa cũng không có biện pháp ngủ. Đột nhiên Lan Khuê cảm giác được Phạm Hương nhích lại gần nàng, cầm áo lông của nàng kéo lên, Lan Khuê sợ hãi vội vàng kêu lên
"Phạm Hương, cô làm gì thế?"
Phạm Hương không thèm để ý lời Lan Khuê, một tay giữ hai tay nàng lên cao một tay thì cầm áo lông cởi ra, bên trong lộ ra duy nhất một chiếc áo ngực ren, Lan Khuê vừa tránh bàn tay Phạm Hương vừa bảo vệ ngực mình, nàng giận giữ hét lên "Cô muốn làm gì?"
Phạm Hương liếc mắt nhìn Lan Khuê, nàng cũng đề phòng nhìn lại Phạm Hương. Phạm Hương bất ngờ chụp lấy chiếc quần bông của nàng cởi ra, Lan Khuê cả kinh dùng chân đạp loạn Phạm Hương, Phạm Hương nâng một chân lên đè Lan Khuê lại, da thịt chạm nhau làm trong lòng Lan Khuê kêu lộp bộp.
Phạm Hương hài lòng nhìn Lan Khuê lúc này chỉ mặc đồ lót nằm ở trong chăn, sửa lại một chút chăn bị nàng đá loạn, hài lòng nằm trở về, không bao lâu liền phát ra đều đều tiếng hít thở.
Lan Khuê đang hoảng sợ chưa kịp hồi tỉnh lại, thì Phạm Hương thô lỗ đã rút sạch quần áo của nàng ra, đem nàng chỉ còn lại bộ đồ lót, đầu tiên nàng còn tưởng rằng Phạm Hương muốn làm cái gì với mình, đã bày ra tư thế đề phòng, vạn nhất Phạm Hương có làm gì bất chính, nàng nhất định một cước đem Phạm Hương đạp ra ngoài.
Nhưng cởi quần áo đã lâu, Phạm Hương lại một chút động tĩnh cũng không có, nàng cẩn thận lắng nghe, người nầy đã ngủ, Lan Khuê tức giận cũng muốn một cước đem Phạm Hương đạp ra ngoài, nhưng lý trí rốt cục chiến thắng xung động, nàng nể tình Phạm Hương trên đường che chở cho mình, liền tha thứ cô ấy một lần đi, quyết định xong rồi Lan Khuê còn cảm giác mình quá hiền lành hào phóng, sau này phải chú ý hơn mới được.
Lan Khuê nằm đưa lưng về phía Phạm Hương vẫn chưa ngủ, vừa muốn nhắm mắt lại liền phát hiện trước mặt có con nhện thật to, bị dọa sợ đến nỗi Lan Khuê vội vàng lui về phía sau, vừa lui vừa đúng đụng vào trong ngực Phạm Hương, Phạm Hương thuận thế một cái liền ôm ngang hông của nàng, đem Lan Khuê ôm gọn vào trong lòng.
Da thịt bên ngoài lúc này đang gắt gao dính vào nhau, nhiệt độ hai người cũng dần dần lên cao, Lan Khuê bất an giãy dụa thân thể một cái, cánh tay Phạm Hương vội vàng đè nàng lại, không để cho nàng tránh thoát.
Lan Khuê bị Phạm Hương ôm vào lòng, nằm trong ngực cô ấy cảm thấy dị thường thoải mái cùng an tâm, nàng phát hiện Phạm Hương chẳng qua là đàng hoàng an phận đem tay khoác lên ngang hông mình, cũng không có động tác gì khác, vì vậy uốn éo người tìm tư thế thoải mái nhất, an tâm nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi.
Phạm Hương thấy rốt cục Lan Khuê cũng ngủ thiếp đi, nhẹ nhàng ở trên mặt nàng hôn một cái, ôm chặt Lan Khuê cùng nhau ngủ.

Đến gần trưa bà ngoại thấy hai người còn chưa thức dậy, liền lặng lẽ đẩy cửa nhìn một chút, thấy hai người còn ngủ say sưa, chẳng qua là tư thế nhìn vô cùng kỳ quái, bà ngoại còn tưởng rằng bây giờ người trẻ trong thành phố đều ngủ như vậy, cho nên cũng không có quá nhiều nghi vấn.
Khi bà ngoại đẩy cửa đi ra thì Phạm Hương cũng mở mắt, thấy bà không có gọi cả hai dậy cô cũng nhắm mắt lại giả bộ ngủ tiếp.
Lan Khuê ngủ thẳng giấc, duỗi người, từ từ mở hai mắt ra, nhìn chung quanh bốn phía một cái, phát hiện mình đang ở nhà ngoại, nhiệt lượng thoải mái tản mát ra làm nàng nhớ lại lúc nhỏ ngủ cùng bà.
Lan Khuê cảm thấy có cánh tay khoát lên bụng mình, nếu di chuyển lên trên một chút nữa thì sẽ chạm phải nơi mềm mại của mình.
Lần này Lan Khuê thanh tĩnh không ít, bà ngoại nàng cũng sẽ không ôm mình ngủ như vậy, Lan Khuê chậm rãi quay đầu nhìn, vừa quay đầu vừa đúng lúc chống lại ánh mắt của Phạm Hương.
Trong nháy mắt Lan Khuê mở to mắt  nhìn phẩm, nhích nửa người ra dùng tay chỉ Phạm Hương, nhưng trong miệng không có nói ra nửa chữ, tối hôm qua, nha, không, phải là rạng sáng hôm nay mới đúng. Nàng hồi tưởng lại sự việc, Phạm Hương cởi quần áo nàng rồi còn ôm nàng ngủ nữa.
A! Cởi quần áo, Lan Khuê chợt nhìn xuống dưới, nửa thân trên gần như bại lộ trong không khí, Phạm Hương đang híp mắt không ngừng quan sát là lộ ra phân nửa thân thể .
"A... đồ lưu manh này, nhìn cái gì" Lan Khuê vội vàng đem mình quấn thành một cái bánh chưng chỉ ló đầu ra ngoài nhìn Phạm Hương.
"Không có gì đẹp mắt, cô có tôi cũng có" Phạm Hương khinh thường ngồi dậy, không ngần ngại chút nào bắt đầu mặc y phục vào.
Cũng đúng nha, Phạm Hương cũng là con gái mà, mình làm gì khẩn trương như vậy chứ, Lan Khuê có chút áo não cúi đầu, vì mình mới vừa cả kinh thất sắc mà che giấu .
Phạm Hương bò ra ngoài chăn, cầm áo lông mặc vào. Lan Khuê len lén liếc mắt nhìn Phạm Hương, quả nhiên Phạm Hương rất gầy, còn mặc áo tay ngắn màu đen, cả người vô cùng thư thái. Nàng nhìn hai chân thon dài của Phạm Hương, chiếc áo bông hơi dài che tới đùi, nàng nhớ lại Phạm Hương cũng tính quần lót là một chiếc quần liền phác ngốc một cái bật cười .
Phạm Hương quay đầu lại nhìn Lan Khuê đang nhìn chằm chằm đùi của mình, còn gương mặt thì tươi cười quái dị, cô từ từ ngồi xổm người xuống, ghé vào trước mặt Lan Khuê.

Lan Khuê đang cười khúc khích, đột nhiên nhìn thấy Phạm Hương chợt một cái xuất hiện ở trước mắt mình, sợ kinh hoảng thất thố, vội vàng nhảy dựng lên, nắm chặt áo lông mặc vào.