Chap 11

Phạm Hương run rẩy ngẩng đẩu nhìn Lan Khuê chuẩn bị trả lời, chỉ thấy tay Lan Khuê ở trên đùi Phạm Hương một trận lục lọi sau đó kêu lên " Đừng nói là cô chỉ mặc một cái quần?" Lan Khuê nhìn Phạm Hương.
"Không có, hai cái" Phạm Hương thật vất vả nặn ra mấy chữ.
Hai cái? Lan Khuê nghi ngờ sờ soạng Phạm Hương, chỉ có một cái quần jean, phía dưới chính là chân, nàng quái hỏi "Không phải mặc một cái sao"
"Còn có một cái quần lót " Vẻ mặt Phạm Hương thành thật nói.
"Cô..." Lan Khuê mặt đỏ lên kêu lên "Tôi nói là quần dài, là quần dài"
"Vừa rồi cô không hỏi vậy"
Lan Khuê cảm thấy chuyện nghiêm chỉnh như vậy, thế nào mà từ miệng Phạm Hương nói ra cứ cảm thấy kỳ quái. Nàng quay đầu lại nhìn Phạm Hương run run. Ai bảo thích phong độ mà không thích nhiệt độ, bây giờ thì lạnh chết luôn đi, đáng ghét. Trong lòng Lan Khuê chửi thầm.
Mặc dù trong lòng muốn như vậy, nhưng mà động tác trên tay lại hoàn toàn ngược lại, Lan Khuê xích lại gần, ngồi vào lòng Phạm Hương.
Phạm Hương nhìn chằm chằm Lan Khuê, nàng bị nhìn có chút ngượng ngùng, ôm Phạm Hương nói "Ai kêu cô mặc ít như thế, tôi không nỡ nhìn cô bị đông lạnh, lỡ như có chuyện gì thì tôi thường không nổi"
Phạm Hương nhìn Lan Khuê nói mấy câu vừa rồi mà bắt đầu nổi lên ý xấu, ôm chặc lấy Lan Khuê sưởi ấm, không nhanh không chậm nói "Tôi biết cô không phải là bởi vì thích được tôi ôm vào trong ngực"
Lan Khuê nghe Phạm Hương trêu chọc mình lập tức cảm giác mình thật mất mặt, lập tức giận ở trong ngực Phạm Hương kêu lên "Họ Phạm cô có ý gì, tôi sợ cô chết rét nên mới cho cô sửơi ấm, cô không thích thì thôi, tôi đi ra chỗ khác" Nàng vừa nói vừa tránh thoát khỏi trong ngực Phạm Hương.
Phạm Hương vội vàng ôm lấy Lan Khuê, mới vừa cảm thấy ấm áp một chút nàng lại rời đi, thật đúng là phải chết rét. Lan Khuê nhìn Phạm Hương không lên tiếng, lại bắt đầu uốn éo người muốn rời khỏi, Phạm Hương nhìn Lan Khuê một mực không ngừng chuyển động, đột nhiên một cái tay xuyên qua dưới cánh tay Lan Khuê, dừng lại bên cạnh ranh giới gần ngực Lan Khuê, một cái tay khác khoác lên bên trong đùi nàng, ý tứ rất rõ ràng, nếu Lan Khuê lộn xộn, tay của cô sẽ cùng thân thể nàng mà chuyển động.
Quả nhiên Lan Khuê ngẩn ra, lập tức yên tĩnh lại nghiêng đầu không dám nhìn tới mặt của Phạm Hương, thân thể cứng ngắc không nhúc nhích .
Phạm Hương nhìn Lan Khuê bất động như vậy, sợ chưa về tới nhà thì nàng sẽ hóa đá mất, vội vàng đem tay rút lại, đàng hoàng khoác lên bên hông Lan Khuê.
Thân thể Lan Khuê rõ ràng dịu xuống, quay đầu nhìn chằm chằm Phạm Hương, nàng nhìn bộ mặt tê liệt của Phạm Hương, tức giận thật muốn đưa tay đánh cô mấy cái, để coi cô có biểu hiện gì hay không.
"Trợn nữa hai mắt sẽ rơi ra"
"Hứ, ghen tỵ mắt tôi to hơn cô chứ gì" Lan Khuê không thèm nhìn mặt Phạm Hương, cái kẻ mặt tê liệt chết tiệt này, không nói chuyện thì thôi, mỗi lần nói là chọc mình tức, đáng ghét thật.
Phạm Hương ôm Lan Khuê cảm giác ấm áp rất nhiều, quãng đường hai giờ cũng rất nhanh trôi qua, xe kéo vừa vào xóm thì nghe âm thanh nhốn nháo, chẳng lẽ người trong xóm này thức sớm như vậy? Phạm Hương nhìn đồng hồ tay một chút, bây giờ là hơn hai giờ sáng, theo lý không thể nào dậy sớm như vậy, Phạm Hương nhìn Lan Khuê một chút phát giác gương mặt nàng cũng đang rất kỳ quái.
"Khuê Khuê, con nhìn xem sao giờ này lại có nhiều người trong nhà con như vậy, xảy ra chuyện gì rồi? Mau vào xem" Bác Trần hét lớn
Lan Khuê nghe được bác Trần nói như vậy vội vàng từ trong lòng Phạm Hương ngồi dậy hai ba bước liền nhảy xuống xe, ngay cả hành lý cũng không cầm liền chạy thẳng tới cửa nhà.
Mặc dù tay chân Phạm Hương lạnh cóng như băng, nhưng vừa được Lan Khuê sưởi ấm cô đã khôi phục không ít, lúc này Phạm Hương cầm hành lý cùng ba lô vội vàng đi theo sau lưng Lan Khuê chạy tới .
"Tiền này là của Khuê Khuê, mày không thể lấy đi" Bà ngoại vừa lôi kéo một người đàn bà đầu tóc bù xù vừa hét lên
"Tôi là mẹ nó, dùng tiền là chuyện đương nhiên, bà mau buông ra, té ngã lại nói tôi đẩy bà" Người đàn bà kia một lòng muốn tránh thoát tay của bà lão, nhưng ngại vì có nhiều người nhìn nên ả cũng không dám dùng sức.
"Bà làm gì vậy, mau buông tay ra" Lan Khuê nhanh chân chạy lại lôi ả kia ra.
"Bà ngoại, bà có sao không, con đã nói bà đừng để ý người đàn bà đó nữa" Lan Khuê vừa kiểm tra xem bà ngoại có bị thương không vừa oán giận nói.
"Khuê Khuê, dù sao đó cũng là mẹ con" Bà ngoại nhìn Lan Khuê lãnh đạm với mẹ nàng như vậy, mấy năm nay bà cũng cố khuyên nàng buông bỏ khúc mắc, dù sao cũng là người sinh ra nàng, mặc dù bà ngoại không hy vọng con gái mình có thể làm gì cho cháu ngoại, nhưng bà cũng mong hai mẹ con họ có thể nhìn nhau.
"Mẹ con đã chết từ lâu" Giọng lạnh lạnh lùng nói.
"Đồ bất hiếu, mẹ mày còn sống sờ sờ, mày dám nguyền rủa trù tao chết sao?" Người đàn bà kia giật được tiền từ tay bà ngoại Lan Khuê, nhìn chằm chằm Lan Khuê nói "Tết nhất tới nơi, mày cũng nên cầm tiền tới hiếu kính tao mới đúng"
"Tôi không có tiền " Lan Khuê cũng không quay đầu lại nói .
"Cái gì, mày không có tiền, nghe nói ở trong thành phố mày làm ăn rất khá làm sao mà không có tiền, có người thấy mày có xe đẹp chạy trên đường rất chói mắt, nhanh đưa chút tiền đây" Người đàn bà kia không thể tin nhìn Lan Khuê, một mực muốn tiền của nàng.
Hàng xóm đứng một bên cũng bàn tán xôn xao, lúc này lại chỉ lo cho bà ngoại, mặc kệ họ nói cái gì cũng không quan tâm.
Phạm Hương đeo ba lô nhìn tình cảnh trước mắt. Xóm này không lớn, chỉ cần sống ở đây mọi người sẽ biết nhau, hiển nhiên Phạm Hương không phải là người nơi này, người trong thôn cũng không có văn hóa, nói chuyện cũng trực tiếp, bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ Phạm Hương.
"Nhìn kìa, người đó không phải người yêu của Lan Khuê trong thành phố?"
"Tôi thấy đúng rồi đó, người này chắc là bao nuôi Lan Khuê đây mà"
"Đúng vậy đúng vậy, nếu không Lan Khuê lấy đâu ra nhiều tiền như vậy"
Hàng xóm đứng xung quanh không chút kiêng kỳ dò xét Phạm, Phạm Hương quay đầu nhìn những người kia, trong ánh mắt mang theo nồng nặc sự cảnh cáo, mấy người đó đều sợ hãi chạy vào trong nhà.
Người đàn bà kia thấy hàng xóm cũng đi rồi, Lan Khuê cũng cùng mình nói không có tiền, có chút không thú vị cũng muốn rời đi, xoay người nhìn thấy Phạm Hương còn đứng ở chỗ đó, vừa nhìn cũng biết Phạm Hương không phải là người của xóm này.
"Cô là người yêu Lan Khuê" Người đàn bà kia há mồm hỏi Phạm Hương
Lan Khuê nghe bà ấy hỏi Phạm Hương như thế thì định giải thích nhưng Phạm Hương đã lên tiếng trước "Thế nào?"
Lan Khuê nhìn Phạm Hương không biết cô có ý gì, lại nhìn người đàn bà kia mặt hưng phấn kêu lên "Nó là con gái của tôi, cô muốn con gái của tôi thì lấy tiền tới đây, nó lớn như vậy cũng không uổng công nuôi"
"Phạm Hương đừng để ý tới bà ấy, cho tới bây giờ bà ta cũng không nuôi tôi ngày nào"
"Xinh ra mày thật là vô dụng, có phải quên công lao tao đã mang nặng đẻ đau mày rồi không, bây giờ quẹt mỏ không thừa nhận?" Ả tức giận gào to
"Bà... bà đừng ở nơi này nói hưu nói vượn"
"Tên kia, cô đừng nghĩ có thể dễ dàng chiếm được con gái tôi, phải nhớ tới người mẹ này còn sờ sờ ở đây" Bà ta chuyển sang dụ dỗ Phạm Hương
"Phạm Hương, không cần để ý đến bà ta, đi, chúng ta vào nhà" Lan Khuê đỡ bà ngoại đi từ từ vào phòng trong.
Phạm Hương nhìn người đàn bà kia một chút, xách lên hành lý liền hướng vào nhà.
"Cô, cô đứng lại đó cho tôi, không nghe tôi mới vừa nói sao, tôi là mẹ nó, cô muốn ở với nó trước hết đưa tiền" Bà ta ngăn Phạm Hương lại rống to.
"Mẹ cô ấy đã chết" Phạm Hương nhìn chằm chằm người đàn bà kia lạnh lùng nó.
Bà ta thấy ánh mắt Phạm Hương kia tràn đầy bóng tối, sợ hãi run run, vừa lui về phía sau vừa kêu lên "Tôi còn không có chết đâu, nếu muốn sống yên thì nhớ cấp tiền cho tôi"
Phạm Hương quay đầu lại nhìn chằm chằm nữ nhân kia, bà ta đột nhiên cảm thấy người này hết sức kinh khủng, mặc dù dáng dấp gầy teo yếu ớt, nhưng ánh mắt thì sắc bén như muốn đem mình cắn nuốt, ả sợ nuốt một ngụm nước miếng, vội vàng đở tường thật nhanh chạy đi, giống như chậm một bước sẽ bị Phạm Hương giết chết.
Phạm Hương nhẹ nhàng đẩy cửa ra, cầm hành lý đi vào nhà, thấy Lan Khuê ôm bà ngoại khóc thút thít. Bà ngoại thấy Phạm Hương đi vào, vội vàng nói với Lan Khuê "Khuê Khuê nha, sao con để bạn trai đứng đó vậy, mau mau mau dẫn người ta vào nhà ngồi, con gái lớn rồi mà cũng không hiểu chuyện nữa"
Bà ngoại cảm giác như lần đầu nhà trai tới nhà gái, nếu đón tiếp không chu đáo thì sẽ rất mất mặt, bà có chút lo lắng kéo ghế cho Phạm Hương ngồi.
"Ngoại, cô ấy không phải là bạn trai con"
"Cái gì?" Bà ngoại nhìn Phạm Hương một chút sau lại nhìn Lan Khuê "Con nha, đứa nhỏ này, bạn trai thì nói bạn trai có gì phải che giấu, cho tới bây giờ con cũng chưa dẫn ai về nhà, người dẫn về nhà đầu tiên không gọi là bạn trai thì gọi là gì?" Bà ngoại cho rằng Lan Khuê ngượng ngùng cho nên mới nói như vậy .
"Ngoại, cô ấy là con gái, là đồng nghiệp của con, thấy con mang nhiều hành lý cho nên mới giúp đưa con về" Lan Khuê vội vàng giải thích cho bà ngoại nghe .
Bà ngoại nghe Lan Khuê nói, dứt khoát nhìn Phạm Hương từ đầu tới chân, có lẽ do già rồi nên bà nhìn nhằm Phạm Hương là con trai.
Lan Khuê lau nước mắt khẽ cười nói "Ngoại, cô ấy là con gái thật đó, chẳng qua nhìn không giống mà thôi, nếu ngoại không tin con bảo cô ấy cởi đồ cho ngoại xem"
"Hư, đứa nhỏ này nói chuyện gì vậy?" Bà ngoại gõ đầu Lan Khuê một cái.
"Tại vì ngoại không tin con"
Bà ngoại nhìn thấy Phạm Hương còn đứng đó vội vàng nói "Con, tới đây ngồi một chút đừng khách khí, chỗ này rách nát so với trong thành phố không thể nào sánh được"


Phạm Hương vào nhà bắt đầu liền đem toàn bộ căn nhà quan sát một lần, một căn nhà rất cũ rách, đoán chừng bên ngoài mưa to một đám, trong nhà sẽ bị dột, hơn nữa trong nhà không có máy điều hòa, bị gió lùa vào, so với ngồi ở ngoài cũng không ấm hơn bao nhiêu, đồ dùng cũng là cũ kỹ rách nát, trong nhà cũng không có ghế sa lon, chỉ có mấy cái ghế, lộ ra trống rỗng. Phạm Hương cảm thấy nếu Lan Khuê khẩn trương lo lắng cho bà ngoại như vậy, chắc chắn sẽ không để bà sống ở đây, cô nhìn Lan Khuê cảm thấy kỳ lạ.