Chap 10

  Lan Khuê kêu lên, không nghĩ Phạm Hương lại vì chút lợi nhỏ như thế mà chấp nhận ở chỗ này làm cướp, còn muốn chiếm nàng làm của riêng, điều này làm Lan Khuê nhất thời khó mà chấp nhận.
Tên đàn ông to con nghe Phạm Hương đòi chia cô bảy hắn ba nên vô cùng tức giận, nghĩ trong lòng rằng Phạm Hương không để ai trong mắt nữa rồi, hắn thấy Phạm Hương có chút tài lẻ cho nên mới muốn chiêu mộ, không ngờ tên này cũng lớn lối thật.
"Phạm Hương, cô điên rồi? Lại muốn đi giúp bọn này" Lan Khuê hét to lên
"Còn có cô nữa" Phạm Hương nhìn Lan Khuê nói .
"Cái gì còn có tôi, cô muốn ở lại chỗ này cùng bọn lêu lỗng tôi không ngăn được cô, nhưng cô đừng đem tôi cùng bọn họ lẫn mà lẫn lộn"
Phạm Hương làm bộ bất đắc dĩ sửa lại tóc một chút nhìn Lan Khuê nói "Nơi này không tốt sao?"
"Tốt cái rắm"
"Ha ha, nữ nhân nóng tính này không hợp ngươi rồi, cứ theo đại ca... đại ca giới thiệu cho ngươi vài em, đảm bảo dịu ngoan, phục vui ngươi sướng đến chết mới thôi, haha"
Phạm Hương nhìn Lan Khuê, bỗng nhiên xuống xe cùng tên to con.
"Phạm Hương" Lan Khuê không nhịn được kêu lên
Phạm Hương cũng không thèm nhìn tới Lan Khuê, một mạch cùng tên kia xuống xe, ngoài xe trời đã tối, ở trên xe căn bản không thấy được người bên ngoài, trong lòng Lan Khuê có chút gấp gáp, muốn xuống xe đuổi theo, nhưng lại nghĩ đến Phạm Hương mặt tê liệt kia, nàng đi tới chỗ nhân viên bán vé xe thì dừng lại.
"Chạy xe nhanh lên đi" Trên xe đột nhiên có người hét lớn
"Chạy cái đầu anh, bạn tôi còn chưa lên xe " Lan Khuê quay đầu lại hướng người nói chuyện kêu lên .
"Tên đó và bọn cường đạo đi rồi, sẽ không quay lại nữa đâu, chúng ta đi nhanh đi" Lại có người từ sau xe la lên.


Tài xế và nhân viên bán vé cũng nhìn Lan Khuê, lúc này Lan Khuê không biết nên làm gì, nàng không muốn bỏ lại Phạm Hương, nhưng nàng cũng không biết Phạm Hương sẽ trở lại hay không, "Đợi thêm năm phút nữa, đợi thêm năm phút có được hay không " Lan Khuê nhìn hướng tài xế nói.
"Không được đợi, đợi bọn chúng tới giật tiền nữa sao?"
"Lúc nảy sao không thấy mấy người lớn tiếng, bây giờ lại trả lời" Lan Khuê không nhịn được nói.
Người kia nghe Lan Khuê nói cũng không trả lời lại, mọi người im lặng, tài xế cũng kiên nhẫn chờ thêm năm phút nữa.
Năm phút trôi qua Phạm Hương vẫn không quay lại, ai cũng không dám xuống xe, không biết bên ngoài tình huống thế nào. Lan Khuê không nhịn được muốn xuống xe xem một chút, nhân viên bán vé xe kéo nàng lại "Đừng xuống xe, nơi này hẻo lánh, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì có mà bỏ mạng chỗ này"
Lan Khuê nghe vậy càng lo lắng cho Phạm Hương hơn, sợ cô xảy ra chuyện gì, nhưng lại không dám xuống xe, chỉ có thể ở cửa xe hét lớn "Phạm Hương, cô nghe được tôi thì trả lời một tiếng"
Nàng đứng đợi rất lâu cũng không có phản ứng, "Lái xe, mau lái xe, đừng ở chỗ quỷ quái này nữa"
Tài xế nhìn Lan Khuê lần nữa, nổ máy xe tựa hồ cũng chuẩn bị lái đi, Lan Khuê vẫn đứng ở trên bậc thang chỗ cửa xe hướng ra ngoài nhìn, nhưng mà bên ngoài tối đen một mảnh, cái gì cũng không thấy rõ .
Xe rốt cục vẫn phải chậm rãi khởi động, Lan Khuê nắm tay vịn cửa, thân thể hơi có chút run rẩy.
Đột nhiên một cái tay bắt lấy thùng xe, nhân viên bán vé hét to một tiếng "Có người"
Tài xế vội vàng thắng xe lại, chỉ thấy Phạm Hương ba bước thành hai nhảy lên xe.
"Phạm Hương" Lan Khuê kinh ngạc hét lớn .
"Vé xe mua rất đắt, đâu có dễ bỏ được" Phạm Hương nhìn Lan Khuê nói.
Đột nhiên Lan Khuê đánh liên tục vào người Phạm Hương kêu lên "Phạm Hương đồ đáng ghét này, tự nhiên lại bỏ đi, có biết người ta lo lắng hay không?" Lan Khuê ôm Phạm Hương khóc lóc kể lể .
"Tôi chỉ đi lấy chút đồ trở về, ai bảo mọi người không chịu chờ" Phạm Hương trêu chọc Lan Khuê
"Lấy cái gì?" Lan Khuê vừa lau nước mắt vừa hỏi
Phạm Hương kéo Lan Khuê vào trong sau đó đi tới chỗ bã lão bị ngã ngồi dưới đất đỡ bà ấy lên nói "Bà cụ, đây là đồ của bà" tiếp tục đi về phía người đàn ông ốm yếu đem tiền trả lại cho hắn, hắn nhìn thấy tiền kích động nửa ngày vẫn chưa hồi phục.
"Cô gái trẻ" Bà cụ kêu lên "Nhiều tiền quá, những thứ này không phải của ta" Bà cụ nhìn tiền trên tay mình, rõ ràng bà chỉ có 400 ngàn đồng, nhưng lúc này Phạm Hương lại đưa bà một xấp tiền thật dày.
"Bà cầm đi, mua chút gì về cho cháu bà ăn" Lan Khuê nhìn bà cụ nói, nói xong lại nhìn nhìn Phạm Hương, nàng biết số tiền đó là do Phạm Hương để thêm vào nên cũng không nói thêm gì.
"Tài xế, lái xe đi, bọn chúng cũng sẽ không tới nữa" Phạm Hương ngồi vào chỗ của mình nói với tài xế.
Tài xế vội khởi động xe lần nữa, nhanh chóng lái xe khỏi đó.


Lan Khuê trở về chỗ ngồi nhìn Phạm Hương, trên mặt Phạm Hương vẫn như cũ không có biểu hiện gì, để cho người ta vĩnh viễn không đoán ra được cô đang suy nghĩ gì. Lan Khuê và Phạm Hương là hai loại người hoàn toàn bất đồng, cảm xúc của Lan Khuê luôn hiện rõ trên mặt, nhưng Phạm Hương thì hoàn toàn ngược lại, khuôn mặt vĩnh viễn là như vậy, cho dù gợn sóng cũng không sợ hãi, cho tới bây giờ không thấy cô biểu lộ vui buồn, tựa như một bức tượng không có tình cảm, thủy chung duy trì một tư thái.
"Bọn họ..." Lan Khuê vừa định hỏi Phạm Hương chuyện của mấy tên kia, thì liền bị Phạm Hương ôm ngồi trở lại trên đùi cô, lần này Lan Khuê ngồi vô cùng tự nhiên, giống như vị trí này chỉ thuộc một mình cô.


"Bao lâu nữa thì đến?" Phạm Hương ôm Lan Khuê nhẹ giọng hỏi.
"Vốn là khoảng 11 giờ đêm là có thể đến nơi, nhưng lại bị chuyện lúc nảy trì hoãn nên có lẻ là phải hơn 12 giờ mới tới"
"Vậy ngủ một lúc, thức dậy liền có thể đến nơi"
Lan Khuê nhìn Phạm Hương tựa hồ rất mệt mỏi, Phạm Hương ôm bên hông Lan Khuê, đầu tựa vào cổ nàng, tìm vị trí thoải mái xong liền ngủ.
Lan Khuê nhẹ nhàng lấy mắt kính của Phạm Hương xuống, nhìn thấy gương mặt tĩnh lặng của cô, bộ dáng lúc ngủ của Phạm Hương nhu hoa hơn bình thường, theo đường cong gương mặt của Phạm Hương, Lan Khuê lấy tay vuốt ve mặt cô, giống như Phạm Hương cũng thực hưởng thụ nàng vuốt ve nên hai cánh tay ôm nàng cũng siết chặt hơn.
Khóe miệng Lan Khuê cong lên, hai tay vòng ở cổ Phạm Hương, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói "Cám ơn "
Lan Khuê cảm thấy Phạm Hương ôm trong ngực có cảm giác thật an toàn, nàng vòng tay ôm cổ Phạm Hương hai người cứ như vậy ôm thật chặt ngủ thiếp đi.


"Đến rồi, đến rồi" Nhân viên bán vé xe hô to, tài xế rẽ vào một bến xe cũ kỹ rách nát bên đường.
"Đến rồi sao?" Phạm Hương nhìn Lan Khuê hỏi .
"A a, không có đâu, còn phải đi một chuyến xe mui trần nữa" Lan Khuê cười nói .
"Xe mui trần?"
"Đúng vậy "
"Chỗ này cũng có xe mui trần?" Phạm Hương nhìn quanh bốn phía một cái, trống rỗng, nếu không có bảng trạm xe, căn bản không biết nơi này là trạm xe, khắp nơi đều là đất bỏ hoang, rác vứt bữa bãi khắp nơi.
Bởi vì đã nửa đêm, trên đường vắng ngắt, không có nhiều người, có cũng chỉ là một số người mới vừa xuống xe, Phạm Hương nhìn hồi lâu cũng không thấy 'xe mui trần' mà Phạm Hương nói.
"Bác Trần, con ở chỗ này" Đột nhiên Lan Khuê hướng về phía một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi kêu lên.
Bác Trần nghe được Lan Khuê la lên, vội vàng như một làn khói chạy tới nói "Ash nha, Khuê Khuê con đã tới, hôm nay xe chạy thế nào mà chậm hơn một giờ so với bình thường vậy, bác lo muốn chết, con cũng biết nơi này trật tự không tốt lắm, để cho bác nhìn kỹ một chút, có sao không"
Bác Trần vừa nhìn Lan Khuê vừa nói, hoàn toàn không có chú ý Phạm Hương đứng bên cạnh, chờ bác Trần chú ý tới Phạm Hương thì đã là năm phút sau.
"Người này là?" Bác Trần kinh ngạc phát hiện, bên cạnh Lan Khuê còn có một người, mới vừa rồi bác Trần còn tưởng rằng đây là cái bóng không biết nhúc nhích.
"Bác Trần, đây là đồng nghiệp con, Phạm Hương" Lan Khuê giới thiệu "Phạm Hương, đây là bác Trần của tôi"
Phạm Hương hướng bác Trần gật đầu xem như chào hỏi, Lan Khuê nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Phạm Hương, Phạm Hương liền nhìn nàng một cái, một chút phản ứng cũng không có, thiếu chút nữa đem nàng tức chết.
"Lan Khuê, là đối tượng của con đúng không, còn là đồng nghiệp nữa. Con đừng thấy ta sống ở quê mà không biết nha, bác nhìn một cái là biết quan hệ hai đứa là gì ngay" Bác Trần cười hì hì nói.
Phạm Hương giống như một cái cây đứng đó không nhúc nhích, bất kể người khác nói cái gì, cô cũng chí có một dạng phản ứng là không nhúc nhích, còn hiểu lầm cô là người yêu của Lan Khuê, Phạm Hương vẫn như cũ đứng vững vàng bất động một chỗ, hoàn toàn không có dấu hiệu giải thích.
Lan Khuê vô cùng buồn bực, rốt cuộc ở tình huống nào thì Phạm Hương sẽ chủ động nói chuyện hoặc là biểu lộ sắc mặt một chút đây? Không biết mình có cơ hội nhìn thấy không? Lan Khuê ngẹo cổ nhìn Phạm Hương.
"Được rồi, được rồi, Khuê Khuê, chúng ta mau trở về thôi, bà ngoại con nhất định chờ ở nhà, đêm nay trễ một giờ, chúng ta vào trong thôn còn phải đi hai giờ nữa, mau lên xe đi" Bác Trần thúc giục.
"A, đúng rồi, mau lên xe thôi" Lan Khuê vừa nói vừa kéo Phạm Hương đi tới chiếc xe 'mui trần' của bác Trần.


Phạm Hương nhìn chiếc xe 'mui trần', chính xác là mui trần nha, bác Trần nhảy lên chỗ buồng lái sau đó hối thúc Lan Khuê.
Lan Khuê và Phạm Hương đem hành lý dồn lên xe, sau đó tìm một vị trí ngồi vào
"Sao rồi, bị chiếc xe 'mui trần' này dọa sợ rồi phải không?" Lan Khuê cười nói.
Phạm Hương gật đầu một cái, cùng Lan Khuê leo lên xe, thực ra đây là một chiếc xe kéo. Một buồng lái kéo theo một cái thùng xe không có mui phía sau, Lan Khuê gọi là xe 'mui trần' thật chính xác nha.
Trời đã rạng sáng hơn một giờ, trên đường vắng vẻ nên xe chạy đúng là rất nhanh, gió lạnh xông thẳng vào ống quần Phạm Hương, cô ngồi đó run run chịu đựng.
Lan Khuê đoán được trời rất lạnh cho nên mặc không ít, nàng quay sang nhìn Phạm Hương lúc này cô giống như bị đông lạnh không có chút phản ứng.


Lan Khuê nhìn thấy Phạm Hương khác lạ, cảm giác như có gì đó không đúng lắm, vội nắm chân Phạm Hương lại, nhíu mày lớn tiếng hỏi "Phạm Hương, cô mặc mấy cái quần?"