Chap 9

  Nếu không phải lúc này trong buồng xe mờ tối không thấy rõ, chắc chắn Phạm Hương có thể thấy một khuôn mặt chín như đào mật, tản ra mùi thơm ngọt ngào cám dỗ làm người ta muốn há mồm cắn một cái. Lan Khuê đỏ đem đầu vùi trong ngực Phạm Hương, cầm áo khoác phủ trên đầu trốn như đà điểu.


Phạm Hương vừa định vén chiếc áo khoác lên, sợ Lan Khuê sẽ chết ngộp trong đó, xe đột nhiên thắng gấp làm tất cả mọi người đều giật mình.


"Mẹ kiếp, lái xe thế nào, có biết lái hay không vậy" có người bắt đầu chửi mắng tài xế.


Cửa xe bị một người đàn ông to lớn đá văng ra, hai tên nam nhân xấu xí hung hổ cầm dao đi lên xe.


"Biết khôn thì mau lấy tiền ra, nếu không đừng nên trách đại gia vô tình" tên cầm đầu hung tợn nhìn mọi người trên xe kêu lên.


Đầu tiên còn rất phách lối chửi mắng mọi người, sau đó thì bắt đầu mình cướp đoạt.


Trên xe có ít nhất hơn phân nửa là đàn ông, nếu như liên hiệp lại, chưa chắc không phải là đối thủ của bọn chúng, nhưng mà mà mấy người đàn ông kia như rùa đen rút đầu, ai cũng không muốn đứng ra, mà tài xế cùng nhân viên bán vé lúc này cũng ngồi ở vị trí của mình không dám động đậy.


"Chừa, chừa tôi một ít" Một người đàn ông gầy yếu van xin mấy tên cướp


"Ba, cút xa lão tử một chút" Hắn đánh người đàn ông kia một tát sau đó còn hét lên "Con mẹ nó, có chút xíu tiền không đủ tao nhét kẻ răng mà còn đòi chừa lại"


Người đàn ông gầy yếu té xuống, cái trán đụng vào thành ghế chảy máu từng giọt từng giọt.


Lúc này Lan Khuê dựa vào người Phạm Hương, cặp mắt Phạm Hương vẫn nhìn chằm chằm nhìn mấy tên cướp kia, nhưng hai tay lại vững vàng ôm Lan Khuê, làm Lan Khuê không có cách nào nhúc nhích, Lan Khuê rốt cục cũng không hiểu Phạm Hương muốn làm gì. Bởi vì lúc mấy tên cướp lên xe hô to gọi nhỏ thì Lan Khuê liền muốn đứng lên kêu mọi người cùng nhau phản kháng, nhưng lại bị Phạm Hương gắt gao đè lại, điều này làm cho nàng có chút bất mãn Phạm Hương đích nhát gan .


Phạm Hương vừa ôm chặt Lan Khuê, vừa nhìn chằm chằm tên to con nhất, một tên còn lại thì đang đứng ngoài cửa xe nhìn xung quanh, bọn chúng thay nhau lục soát tiền của hành khách.


Phạm Hương biết Lan Khuê nóng tính, nhưng rất chính nghĩa. Đáng nếu nàng đứng lên phản kháng thì chắc chắn sẽ thua thiệt mấy tên kia.


Một tên trong đó đi tới chỗ Phạm Hương cùng Lan Khuê, Phạm Hương nhìn chằm chằm hắn, hắn bị Phạm Hương nhìn có chút rợn cả tóc gáy, liền mắng "Cô, lấy tiền ra"


Phạm Hương lấy ra một cái ví tiền ném cho hắn, Lan Khuê vô cùng bất mãn nhìn Phạm Hương, dùng sức uốn éo người chỉ muốn thoát khỏi người Phạm Hương, nhưng Phạm Hương ôm chặc nàng, không để cho nàng nhúc nhích .


"Mẹ kiếp, sao lại chỉ có nhiêu đây tiền" Vừa nói vừa đem tiền mặt toàn bộ rút ra, sau đó ném cái ví rỗng xuống đất, giấy tờ cùng những thứ khác cũng không động tới, Phạm Hương nhặt chiếc ví lên cất vào túi.


Hắn tiếp tục lục soát những người khác, "Bà lão chết tiệt, con mẹ nó đem toàn bộ tiền lấy ra" Hắn hướng về phía một bà cụ lớn tuổi hét lên.


"Đại huynh đệ, đại huynh đệ, tôi thật không có tiền, bốn trăm ngàn này là tôi để dành mấy tháng để mua đồ ăn cho cháu tôi, cậu chừa một chút lại cho tôi có được không" Bà cụ khổ sở lôi kéo tay hắn cầu khẩn nói.


"Bà lão chết tiệt cút xa tôi một chút" Hắn vừa mắng vừa đá bà lão ra xa.


Bà lão yếu ớt bị hắn đá một cước liền chịu không nổi ngất đi. Lần này hoàn toàn chọc giận Lan Khuê, nàng nhảy lên, chỉ vào mặt hắn mắng "Bọn mày có phải con người không, bà lão lớn tuổi như vậy cũng đánh được, không biết xấu hổ?"


Tên to con đột nhiên thấy một nữ nhân chửi mắng hắn, sợ sẽ làm người bên ngoài chú ý dẫn tới càng nhiều người hơn. Tên vừa mới đá bà lão ngã cầm dao đi tới trước mặt Lan Khuê, vừa đi còn vừa nói "Con này không muốn sống nữa đúng không, đại gia ta liền đưa cô lên đường sớm một chút"


Hắn đi tới trước mặt Lan Khuê, nàng vẫn như cũ ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn chằm chằm hắn không chút nào vẻ sợ hãi. Hắn đột nhiên thay đổi khẩu khí nhìn Lan Khuê "Ôi, đại ca , anh mau đến xem, cô bé này dáng dấp thật đúng là mười điểm nha, mang về làm ấm giường cũng không tệ" Hắn vừa nói vừa nhìn Lan Khuê từ trên xuống dưới.


Lan Khuê nghe hắn nói lập tức giận dữ "Đồ biến thái, không biết xấu hổ, có phải mấy người chưa ngủ tỉnh hay không"


"Nữ nhân nóng tính, ta thích ta thích, hahaha" Tên to con cười nham nhở


"Cẩn thận ở trên giường chơi chết cô em" Tên đứng ở cửa cũng nhỉn Lan Khuê nói


"Ha ha, cô em thật là bản lĩnh, đại ca rất thích" Tên vừa đạp bà lão vươn tay của hắn về phía gương mặt Lan Khuê


"Ah" Lan Khuê đẩy cánh tay dơ bẩn của hắn ra, kinh tởm kêu lên "Biến thái, tránh xa tôi ra"


"Cô em, không muốn chết thì ngoan ngoãn hầu hạ anh em bọn tao, sau này sẽ cho cô em sống vui vẻ. Nếu đắc tội bọn này, sẽ đem cô em bán đi làm gái điếm, có biết không" Tên to con đe dọa nói


"Ta khinh! Cảnh cáo mấy người, nên đem tiền trả lại cho bà lão, sau đó lăn xuống xe, nếu không ......"


"Nếu không như thế nào? Em đánh bọn anh đi? ha ha ha" Tên to con cắt đứt lời Lan Khuê cười nói


"Mày..." Lan Khuê tức giận nói không nên lời .


Hắn bắt lấy cánh tay của Lan Khuê lộ ra ánh mắt bỉ ổi nhìn nàng nói Bàn tay nhỏ bé thật là mềm mại, tới đây đại cho em vui vẻ, phục vụ tốt sẽ có thưởng"


"Ah" một tiếng, Lan Khuê tát thật mạnh vào mặt hắn, trên mặt lập tức xuất hiện năm dấu ngón tay, xem ra nàng dùng sức rất mạnh.


Lần này hắn tức giận hét lớn "Con này, dám đánh ông, đại gia quất chết ngươi" Vừa nói xong một cái tát liền hướng Lan Khuê đánh tới .


Lan Khuê nhìn hắn biết mình khó mà tránh được cái tát này, đành nhắm mắt chờ, nhưng chờ rất lâu cũng không thấy hắn đánh.


Nàng len lén mở mắt nhìn một chút, chỉ thấy cánh tay to lớn của hắn chỉ cách mặt nàng chưa đầy 5cmm thì ngừng lại .


"Mày, mày dám tạo phản..." Tên to con cà lăm nói.


Phạm Hương nghiêng thân thể, để Lan Khuê tránh sau lưng mình, cô nhìn chằm chằm hắn không buông tay.


Tên cướp kia mấy lần muốn rút tay ra khỏi tay Phạm Hương nhưng vẫn bị giữ lại.


"Bốp" lại là một cái tát tay, tất cả mọi người còn chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy Lan Khuê đi lên tát cho hắn thêm một bạt tay.


Tên giữ cửa thấy cảnh này liền cầm dao nhọn hướng Phạm Hương đi lại, Phạm Hương giương mắt nhìn hắn, dùng sức đạp tên vừa bị Lan Khuê tát, làm cho hắn ngã vào người tên đang xông tới.


"A..." Hắn ngã xuồng la như heo kêu, nhìn kỹ thì tên từ cửa xe xông tới đã đâm trúng người tên to con mà p xô.


"Quân, có sao không" Tên kia gọi tên bị đâm. Tên bị đâm đau quá nằm một chỗ ôm bụng, máu chảy đầm đìa.


Cả bọn rối loạn đội hình không biết làm gì liền nhìn chằm chằm Phạm Hương "Mày theo bọn tao, sau này nếu cướp được gì thì chia bảy ba, như thế nào?"


Phạm Hương nhìn hắn không có hành động gì.


Lan Khuê thấy Phạm Hương đứng im không hiểu cô muốn làm gì


"Phạm Hương, đừng nói là cô đồng ý ở lại làm cướp với bọn chúng?" Lan Khuê không dám tin hỏi.


Phạm Hương nhìn Lan Khuê một chút, đầu óc nàng thật là đơn giản, cư nhiên đem mình trở thành người như vậy, nếu tên kia có ra giá gấp năm lần, mười lần cô cũng không đáp ứng. Phạm Hương muốn trêu cợt Lan Khuê một chút.


"Chia ba bảy, anh ba tôi bảy cộng thêm cô gái này" Phạm Hương vừa nói vừa nhìn Lan Khuê.


"Cái gì?" Lan Khuê và cả bọn kêu lên.