Chap 8

 Phạm Hương vừa định nói chuyện thì bảo vệ đi tới "Ngại quá, quấy rầy hai vị, hai vị không sao chứ?"
"Uhm, không sao" Phạm Hương đơn giản nói.
"Tôi muốn hỏi một chút, hai vị có biết người đàn ông lúc nảy tấn công hai người không?"
Phạm Hương nhìn Lan Khuê một chút "Không quen biết"
"Vậy lúc trên xe hai người có cùng hắn tranh chấp gì không?"
"Không có"
"Tốt lắm, cám ơn hai vị phối hợp, làm phiền hai vị lưu lại số điện thoại, sau này nếu có vấn đề gì, có thể sẽ liên lạc lại cho hai vị"
"Được" Phạm Hương để lại số điện thoại di động của mình cho bảo vệ.
Bị nam nhân kia làm hỗn loạn, tất cả mọi người không có tâm tư ngủ nữa, trời cũng tờ mờ sáng, mọi người ngồi trên giường tán gẫu. Lan Khuê cùng cả nhà ba người ngồi đối diện nói chuyện, Phạm Hương một người ngồi ở cửa sổ nhìn xe chạy qua những hàng cây trên đường.
Xuống xe lửa là đã là buổi sáng gần mười giờ, Phạm Hương kéo theo vali hành lý đi xuống.
Lúc này vé xe đường dài tăng giá bất ngờ, có rất nhiều người có nhu cầu mua vé xe về quê cho nên chủ xe mặc sức chặt chém.
Lan Khuê lôi kéo Phạm Hương hướng tới một xe cũ kỹ đi tới, Lan Khuê cùng cô cô kia nói gì đó một lát, sau đó thấy Lan Khuê rút ra một ít tiền đưa cho nhân viên bán vé, nhân viên bán vẻ cười hớn hở, vội vàng kêu Lan Khuê lên xe, nhân tiện còn giúp nàng cùng Phạm Hương đem hành lý nhét vào trong xe.
Khi lên xe nhân viên bán vé đặc biệt chọn hai chỗ ngồi lớn nhất cho Lan Khuê cùng Phạm Hương, hai người ngồi xuống còn phải chờ những vị khách khác lên xe.
"Vé xe mất bao nhiêu tiền một vé?" Phạm Hương hỏi


"Bình thường là 544 ngàn, nhưng bây giờ là dịp tết nên giá tăng lên thành 944 ngàn một vé, tôi vừa đưa nhân viên bán vé hơn 1 triệu, tiền thừa xem như cho cô ấy, giúp chúng ta tìm một chỗ thoải mái một chút. Cô ngồi xe lửa một đêm cũng không có ngủ, bây giờ còn phải ngồi xe đò mười mấy tiếng nữa mới tới, tôi sợ cô không chịu nổi" Lan Khuê hơi áy náy nhìn Phạm Hương nói.


Phạm Hương nhìn bàn tay bị bó lại, quơ quơ trước mặt Lan Khuê nói "Chuyện nhỏ mà thôi"
Lan Khuê vừa muốn nói coi chừng bị bệnh phong đòn gánh, liền nghe thấy giọng nhân viên bán vé "Không được, Không được, bây giờ là dịp tết, trẻ em cũng cần mua vé, cô không thể mua một vé xe, muốn cho đứa bé lên xe thì phải mua một vé nứa, không mua thì đi xuống, đi , đi, đi"
Một phụ nữ cầm túi lớn túi nhỏ, trên người còn ôm theo một đứa nhỏ mới mấy tuổi, lôi kéo tay của nhân viên bán vé khẩn cầu "Đại tỷ, đại tỷ, van cầu chị, tôi sẽ ôm đứa nhỏ không chiếm chỗ của các người đâu, để cho tôi lên đi, cha đứa nhỏ đang chờ chúng tôi trở về" người phụ nữ lôi kéo cánh tay của nhân viên bán vé khẩn cầu.
"Nói không được là không được, một mình cô chiếm nhiều chỗ như vậy, người khan làm sao lên xe" nhân viên bán vé liền từ chối.
Người phụ nữ lập tức quỳ trên mặt đất, vừa khóc vừa cầu xin "Đại tỷ, tôi xin cô, tôi thật sự không có tiền mua thêm vé xe cho đứa nhỏ, bà nội của nó đang bệnh nặng, nó không về sẽ không được"
Phạm Hương nhìn hai mẹ con này có chút đau lòng, cô vừa định đứng lên thì thấy Lan Khuê đã nhanh chân hơn, chạy đến chỗ nhân viên bán vé đỡ người phụ nữ kia đứng dậy nói "Vé xe của đứa nhỏ để tôi trả" dứt lời liền lấy 300 ngàn tiền đưa cho nhân viên. Vé ngồi đã bán hết chỉ còn vé đứng, nên chỉ có thể mua vé đứng cho đứa nhỏ.
Nhân viên vừa nhìn thấy có tiền lập tức cũng không nói gì nữa, Lan Khuê đỡ người phụ nữ kia đi tới chỗ Phạm Hương
"Dì, dì ôm bé ngồi chỗ của con đi, con trẻ tuổi đứng cũng không có sao" Lan Khuê kéo người phụ nữ tới chỗ mình ngồi.
"Không được không được, cô đã giúp con tôi mua vé xe, tôi không thể chiếm chỗ ngồi của cô được" nói gì thì người phụ nữ cũng không chịu ngồi vào chỗ của Lan Khuê, vội vàng muốn đem vị trí trả lại cho nàng.


"Huhuhu" đột nhiên đứa nhỏ khóc lên, người phụ nữ vội vàng đem đứa nhỏ đặt xuống, ôm vào trong ngực dỗ dành, một lúc lâu sau đứa nhỏ mới ngừng khóc chậm rãi nói "Mẹ con đói"
"Ngoan ngoan, đợi về đến nhà mẹ nấu cháo cho con ăn" Người mẹ dọ dành con mình
Đứa nhỏ không hiểu chuyện lại bắt đầu ồn ào muốn ăn, người mẹ chỉ có thể lấy ra một chai nước cho con mình uống, đứa nhỏ không chịu uống bắt đầu khóc nháo lên.
Một ít hành khách bực mình, vốn là ngồi xe đường dài đã mệt mỏi, còn nghe đứa nhỏ khóc nháo, trong lòng càng phiền não , một số người liền bắt đầu chửi mắng.
Người mẹ có chút hoảng sợ, vội vàng ôm con vào lòng dỗ dành
"Mấy người không có con sao, trẻ con khóc một chút ảnh hưởng gì đến mấy người" Phạm Hương nghe Lan Khuê chửi một nam nhân gần đó.
Hắn ta nhìn Lan Khuê, không biết làm gì khác, cũng không dám chửi lại nên đành ngoan ngoãn im miệng.
Sau đó Lan Khuê liếc hắn một cái rồi cầm chiếc túi của mình mở ra, lấy một khối socola ra đưa cho đứa nhỏ "Nhóc ngoan, ăn tạm khối socola này nha"
Đứa nhỏ thấy có socola lập tức cười lên, nhưng người mẹ lại đoạt lấy mẫu socola trả lại cho Lan Khuê.
"Dì cho bé ăn chút gì đi, đói bụng rất khó chịu" Lan Khuê an ủi. Trong lòng Lan Khuê rất hiểu cảm giác đói bụng, trước kia lúc đi học nàng cũng thường bị đói, đói tới khi không chịu nổi liền ngủ, ngủ thiếp đi cũng không đói bụng nữa.
"Dì cứ ngồi đi, con đứng cũng không sao" Lan Khuê lại đẩy người phụ nữ lại chỗ ngồi của mình.
"Không được, không được, cô cho tôi đồ ăn rồi, chỗ ngồi giữ lại đi" người phụ nữ kiên trì không chịu ngồi.
Lan Khuê định mở miệng khuyện người phụ nữ ấy thì đột nhiên Phạm Hương nhanh tay kéo nàng ngồi trên đùi cô, sau đó nói với người phụ nữ kia "Cô ấy ngồi trên người tôi, dì ngồi chỗ của cô ấy đi"
Lan Khuê không nghĩ tới Phạm Hương lại đột nhiên ôm nàng ngồi trên đùi, có chút thiếu tự nhiên, người phụ nữ nhìn Lan Khuê cùng Phạm Hương nhất thời có chút khó hiểu.


"Dì, người này là bạn con, con ngồi trên đùi cô ấy cũng được, dì ngồi với bé ở đây đi" Lan Khuê nhìn người phụ nữ có chút ngượng ngùng.
Lan Khuê nhìn Phạm Hương một chút, trên mặt không có biểu lộ gì, không biết lúc này nàng đang suy nghĩ gì. Nhìn người phụ nữ ôm đứa nhỏ chịu ngồi xuống cuối cùng nàng cũng yên lòng, nàng nhìn đứa nhỏ ăn socola vui vẻ liền hỏi " Ăn ngon không?"
"Dạ ngon" Đứa nhỏ vừa gật đầu vừa ăn.
Lan Khuê yêu thương sờ sờ đầu của đứa bé nói "Từ từ ăn" .
Dù sao ngồi ở trên xe, Phạm Hương ôm nàng ngồi như vậy khẳng định sẽ không thoải mái, Lan Khuê nhẹ nhàng nói với Phạm Hương "Để tôi đứng lên đi, ngồi như vậy cô sẽ rất mỏi chân"


Phạm Hương nhìn Lan Khuê một chút, đem chân thoáng tách ra một ít, để cho chân của Lan Khuê có thể dễ chịu hơn, nàng ngồi thật thoải mái cả người núp ở trong ngực Phạm Hương hỏi "Có mệt không? "
"Sẽ không, thật thoải mái" Thuận thế còn ôm ôm hông của Lan Khuê
"..." Lan Khuê đỏ mặt nhìn đứa bé đang ăn socola.
Mười một giờ trưa, Lan Khuê tính toán một chút đại khái phải đến hơn mười một giờ nửa đêm mới có thể đến nơi, nên dựa vào Phạm Hương ngủ trước một hồi .
"Cởi áo ra"
"Cái gì ?" Lan Khuê mở to mắt nhìn chằm chằm Phạm Hương hỏi, không tin lời này là từ miệng Phạm Hương nói ra.
"Muốn ngủ thì đem áo khoác cởi ra, nếu không sẽ bị cảm nắng" Phạm Hương kỳ quái nhìn Lan Khuê trợn mắt nhìn mình.
"Ờ" Lan Khuê có chút ngượng ngùng, hiểu lầm lời nói của Phạm Hương, từ từ đem áo khoác cỡi ra, Phạm Hương cầm áo khoác của Lan Khuê che cho hai người.
Cả người Lan Khuê tựa vào người của Phạm Hương, Phạm Hương ôm bên hông nàng, hai người cứ như vậy tựa vào nhau ngủ, đại khái là chuyện trên xe lửa cũng làm cả hai có chút kiệt sức, rất nhanh liền trầm trầm ngủ thiếp đi .


Khi Phạm Hương tỉnh lại đã hơn năm giờ chiều, bởi vì mùa đông, cho nên trời bên ngoài đã sớm tối xuống, tài xế vì tiết kiệm điện trong buồng xe nên cũng không mở đèn, tất cả mọi người đang tranh thủ ngủ, thỉnh thoảng còn nghe có tiếng ngáy nho nhỏ.
Phạm Hương nhìn Lan Khuê trong ngực, lúc này nàng rất an tĩnh, Lan Khuê biết đường xá xa xôi cho nên không có trang điểm, tóc cũng tùy ý cột lên, có mấy sợi tóc không nghe lời chạy tán lạc ở trên gò má, Phạm Hương giơ tay lên nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai cho nàng.
Tai Lan Khuê rất đẹp, tròn trịa mỏng manh, khả ái làm người khác muốn cắn mấy cái. Quả nhiên Phạm Hương vén tóc nàng ra sau nhẹ nhàng sờ tai Lan Khuê, tới tới lui lui vuốt ve, cảm giác mềm mại làm cho Phạm Hương yêu thích không buông tay.
Lan Khuê cảm giác có người đang sờ lỗ tai quấy rầy đến giấc ngủ của nàng, bất mãn ngẩng đầu híp mắt nhìn Phạm Hương, đột nhiên đưa tay bắt lại lỗ tai Phạm Hương nhỏ giọng nói "Tôi cũng muốn sờ"
Lan Khuê cũng nhẹ nhàng sờ sờ, cảm giác thích thú
Phạm Hương từ từ đến gần tai Lan Khuê hôn một cái, lại nhẹ nhàng cắn một cái.
"Mặt của cô rất nóng" Phạm Hương ở bên tai Lan Khuê nhẹ nhàng nói.
Lan Khuê nghe bên tai có ai đó nói nhỏ, Phạm Hương tiếp tục thuận thế cuối xuống hôn tiếp.
Bị đầu lưỡi nhẹ nhảng chạm vào da thịt, thân thể Lan Khuê khẽ run lên, phát ra rên rỉ yếu ớt.
Phạm Hương tìm được môi của Lan Khuê, cứ như vậy hôn lên, biến hóa góc độ, chạm nhẹ đầu lưỡi, Lan Khuê không chút ý thức vươn tay ôm cổ Phạm Hương bắt đầu đáp lại cô, Phạm Hương cảm giác Lan Khuê đáp lại mình, liền vươn đầu lưỡi xông vào miệng nàng, cùng lưỡi của Lan Khuê dây dưa quấn lấy.


"Uhm..." Đến khi Lan Khuê không thể hô hấp được nữa, lúc này Phạm Hương mới buông nàng ra. Cả hai chưa kịp lấy lại hô hấp thì nghe đứa bé ngồi bên cạnh nói " 2 người ăn ngon không?"