Chap 7

  "Là cậu nói đó nha, mình sẽ nghỉ thêm mấy ngày phép nữa, đến lúc đó không được nuốt lời đó" Lan Khuê cười hì hì nói.
"Biết rồi, sẽ không quên mà, cậu chỉ cần giao chuyện của cậu lại cho nhân viên là được rồi "
"OK, không thành vấn đề, vậy mình đi ra ngoài trước nha, không trở ngại các người ân ái " Lan Khuê liếc Lilly một cái, xoay mông đi ra ngoài .

"Hừ, vừa nghe cho nghỉ thêm mấy ngày, lập tức thay đổi liền" Lilly phẫn phẫn bất bình nói. Lan Khuê nghĩ phép thì bà xã mình cực rồi, làm việc không được về sớm như ngày thường nữa, Lilly càng nghĩ càng giận.

"Lilly sao nữa rồi, vẫn còn giận Lan Khuê hả, cậu ấy vì công ty làm rất nhiều chuyện, cũng lâu rồi chưa được nghỉ phép" Phương Anh làm nũng đi về phía Lilly nói .

Lilly đang giận, nghe Phương Anh làm nũng lập tức cười theo "Không có không có, Ly chỉ sợ em mệt thôi"
"Vậy thì giúp em nha" Phương Anh nháy mắt một cái nói .
Lilly thua trận, coi như bị hai nữ nhân này ức hiếp vậy.

Lan Khuê biết mình có thêm mấy ngày nghỉ nữa thì vô cùng vui vẻ, gặp người nào đi qua cũng chào hỏi, mọi người thấy tổng giám đốc bộ phận tiêu thụ ca hứng như vậy, nhìn nàng cũng cảm thấy đẹp hơn mấy phần, nam nhân thì nháy mắt liên tục.

"Hey, Trần tổng, chuyện gì làm cậu vui vẻ như vậy" Khánh Ngân từ phòng trà đi ra hỏi .
Lan Khuê kéo Khánh Ngân vào phòng trà trở lại, kể chuyện từ nảy giờ cho cô nghe. Lần này xem ra khi dễ Lilly được một lần
"Trùng hợp như vậy nha, cũng lâu rồi cậu không nghỉ phép" Khánh Ngân cười nói .
"Cậu cũng vậy nha, không lẽ cũng muốn nghỉ phép nữa hả" Lan Khuê tò mò nhìn Khánh Ngân.
"Không phải, mình vẫn phải đi làm bình thường"

"Haizz, xem ra Phương Anh đau lòng không muốn cho Lilly mệt rồi"

"Phạm tổng, Phí tổng vì cảm tạ Phạm tổng giúp chuyện của Thụy Tường, cho nên đặc biệt cho cậu nghỉ thêm mấy ngày đúng không Phạm tổng" Khánh Ngân vừa nói vừa lùi ra sau nhìn Phạm Hương đang uống trà.
Phòng trà còn có người sao, chuyện gì xảy ra? Mới vừa lúc tiến vào rõ ràng không nhìn thấy người nha. "Phạm tổng mới vào?" Lan Khuê có chút giật mình hỏi.
Khánh Ngân buồn cười nhìn Lan Khuê nói "Không phải, lúc nảy mình và Phạm Hương đang nói chuyện thì thấy cậu hớn hở bên ngoài nên ra chào cậu, sau đó bị cậu đẩy vào đây lần nữa"
Lúc này Lan Khuê bị đả kích rất lớn, lúc nảy nàng cười không để ý chút hình tượng thục nữ nào bị mặt tê liệt kia nhìn thấy hết rồi sao, Lan Khuê có chút lúng túng cũng có chút tức giận nói " Phạm tổng, cô lớn như vậy rồi mà sao ngồi một chỗ im re vậy, khó trách mọi người ở Phí thị nói cô như hồn ma" thật ra thì câu nói sau cùng là tự Lan Khuê thêm vào, trong lòng Lan Khuê nghĩ Phạm Hương người gì mà chán òm. Dĩ nhiên thì cái lần trong đêm party đó thì không tính.
"Là giọng cô lớn quá áp hết tiếng của tôi" Cuối cùng Phạm Hương cũng chịu lên tiếng.
"Cô" Lan Khuê tức giận trong lúc nhất thời nói không nên lời .
Lúc Phạm Hương đi ngang qua người Lan Khuê còn tặng nàng thêm một câu "Có nếp nhăn rồi kìa".

---
"Alo, tối nay 8h xe lửa bắt đầu chạy" Lan Khuê cầm điện thoại nói
"Được, tối 6h tôi tới nhà cô"
"Uhm"

Lúc Phạm Hương nhìn thấy ba chiếc túi to đùng của Lan Khuê thì rất muốn cùng cổ về quê, một cô gái nhỏ nhắn mà phải mang theo nhiều đồ về quê thật vất vả, cô không hiểu sao lại cảm thấy có chút đau lòng, vì vậy lời trong lòng cứ thế bật ra.
Phạm Hương cũng được Phương Anh cảm tạ mà cho cô nghỉ thêm mấy ngày phép, cô càng cao hứng muốn cùng Lan Khuê về quê, nhưng mà nếu Phạm Hương biết Lan Khuê để cho cô về quê với nàng là vì muốn có người xách đồ giúp có lẽ cô cũng không cao hứng vậy đâu.

"Trần đại tiểu thư, trong mấy cái túi này đựng cái gì vậy" Phạm Hương cau mày hỏi
"Chỉ là chút đồ ăn thôi, cô bớt nói nhảm đi, đi nhanh lên, xe lửa không chờ ai đâu, cô có biết là khó khăn lắm tôi mới mua được hai tấm vé xe không" Lan Khuê vừa thúc giục Phạm Hương vừa cầm một chiếc túi to lên.
Mùa xuân ở trạm xe lửa, tấp nập một biển người, nhìn đâu cũng thấy người ta nhốn nháo, những thứ khác cũng không thấy, lúc này thật là cảm thán Việt Nam cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu người. Lan Khuê nắm thật chặt cánh tay Phạm Hương, sợ cả hai sẽ lạc trong biển người.
Hi người thật vất vả lên xe lửa, Lan Khuê mua vé xe cũng không tệ lắm, sáu người vào một phòng, Phạm Hương ngủ gần cửa, Lan Khuê nằm trên gác.
Phạm Hương thoáng quan sát bốn người còn lại, đối diện là một nhà ba người, ngủ phía trên Lan Khuê là một tiểu tử, Lan Khuê thấy hắn nhìn chằm chằm mình, liền theo thói quen chuyên nghiệp mỉm cười, tên tiểu tử kia nhìn một cái, bò đến trên giường cũng không có xuống.
Lan Khuê nói Phạm Hương chân dài cho nên để cô ngủ bên dưới, còn nàng thì ngủ giường tầng phía trên, đúng hơn là nàng muốn xem TV thoải mái, giường giữa vừa đúng đối diện TV, thoạt nhìn thoải mái nhất. Phạm Hương thừa biết Lan Khuê nghĩ gì, chẳng qua là không phơi bày nàng thôi.
Đến buổi tối mười giờ buồng xe đúng lúc tắt đèn tắt TV, Lan Khuê còn nói sao lại tắt sớm như vậy, nhưng cũng không có biện pháp chỉ có thể đi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ .
Lan Khuê nằm trên giường hướng mặt vào trong, nhưng làm thế nào cũng ngủ không được nàng luôn cảm thấy có người vẫn nhìn nàng, nàng quay đầu lại xem một chút, đối diện một nhà ba người cũng đã ngủ, Phạm Hương cũng nằm ở nơi đó không nhúc nhích , giường trên thì một chút động tĩnh cũng không có.
Lan Khuê không phải người nhát gan, nhưng lúc này không khí quái dị làm nàng có chút đè nén, mấy lần quay đầu lại đều không thấy ai nhìn chằm chằm nàng, nhưng chỉ cần đầu nàng quay vào trong, lập tức có thể cảm giác được sau lưng có một đôi mắt nhìn mình chằm chằm, Lan Khuê cảm giác mồ hôi lạnh không ngừng hướng ra lòng bàn tay, thần kinh khẩn trương tới cực điểm .
Rốt cục khi Lan Khuê cố ý quay vào trong sau đó đột nhiên một lật người, cảnh tượng trước mắt làm nàng mất khống chế .
"A..." Lan Khuê quát to một tiếng, liền thấy người nằm giường trên nàng cuối đầu xuống nhìn nàng chằm chằm.
Phạm Hương nghe được Lan Khuê sợ hãi kêu, động thân một cái liền nhảy lên, động tác nhanh đến nổi làm cho nam nhân kia không kịp đem đầu lùi về, Phạm Hương nhìn chằm chằm người nam nhân kia, nam nhân sợ vội vàng lùi về.
Phạm Hương vội vàng đem Lan Khuê ôm vào lòng "Không sao chứ, cô xuống dưới ngủ đi, để tôi ngủ giường này"

"Không, đừng đi" lúc này Lan Khuê bị dọa sợ không nhẹ, vững vàng nắm áo Phạm Hương không chịu buông ra .
Lúc này nhân viên trên xe cũng đi tới hỏi đã xảy ra chuyện gì, Phạm Hương vội vàng nói "Không có gì, bạn tôi gặp ác mộng" nhân viên trên xe đi khỏi, Phạm Hương nhìn thấy Lan Khuê vẫn còn nắm lấy áo mình, Phạm Hương đặt Lan Khuê nằm thẳng xuống, kéo chăn đắp cho hai người, hai người đều gầy nên nằm trên cùng chiếc giường không quá khó khăn.

Lan Khuê bị nam nhân giường trên làm cho sợ hãi, chỉ biết lúc này nằm trong ngực Phạm Hương là an toàn nhất. Hai người nằm đối mặt nhau, Phạm Hương đặt một cánh tay choàng qua hông nàng, nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng Lan Khuê.
Lan Khuê nằm bên cạnh Phạm Hương cảm thấy vô cùng ấm áp, Phạm Hương lại một lần một lần vuốt ve cánh tay của nàng làm nàng không nói ra được cảm giác thoải mái, dần dần cũng làm dịu bất an trong lòng nàng.
Lúc này cặp mắt của Phạm Hương hoàn toàn tỉnh táo, bởi vì cô cảm thấy giường trên có động tĩnh. Phạm Hương lẳng lặng chờ đợi, hai mắt của cô trong đêm tối luôn sắc bén hơn thường.
Quả nhiên nam nhân giường trên nhẹ nhàng từ phía trên bò xuống, một chút thanh âm cũng không phát ra, hắn không nhúc nhích đích nhìn chằm chằm nằm Lan Khuê nằm trong ngực Phạm Hương, nhìn rất lâu, đột nhiên từ bên hông rút ra một cây dao nhỏ sắc bén, từ từ tiến tới gần Phạm Hương cùng Lan Khuê.
"Ba" Phạm Hương chụp được cánh tay cầm dao của hắn đâm tới, tên kia bị Phạm Hương phát hiện vô cùng sợ hãi, vừa la hét hai tay vừa quơ loạng.
Phạm Hương không ngờ hắn lại cầm dao đâm loạn xạ như vậy, cô che chắn cho Lan Khuê, ba người phía bên kia cũng tỉnh dậy, nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ liền thất thanh kêu lên.
Hắn bị tiếng kêu ảnh hưởng, đột nhiên điên cuồng hướng Lan Khuê đâm tới, Phạm Hương nhìn tình huống không ổn, vội vàng xoay người một cái ngăn trước mặt Lan Khuê, con dao lắc lư đâm xuống, Phạm Hương không chút suy nghĩ giơ tay lên đỡ cho Lan Khuê, thuận thế một cước đem hắn đạp xuống đất.

Lúc này bảo vệ bị tiếng la hét cũng chạy tới, vừa nhìn thấy thế này, vội vàng đem nam nhân kia áp đảo trên mặt đất, gọi nhân viên mở đèn.

Đèn sáng lên, Lan Khuê nhìn thấy trong xe đều là máu, lại nhìn trên tay Phạm Hương thấy một vết đâm thật sâu, nhất thời đau lòng không dứt, cầm tay Phạm Hương lại "Cô bị thương rồi, có đau không?"
Phạm Hương nhìn thấy Lan Khuê cau mày lại muốn khóc lập tức nói "Tôi bị thương chứ có phải cô đâu, nhăn mặt nhăn mày làm gì"
"Không phải vì lo lắng cho cô sao?" Lan Khuê vừa nói vừa đấm vào người Phạm Hương
"Đau" Phạm Hương đau lui về phía sau co rụt tay lại.
"A... không có sao chứ " Lan Khuê khẩn trương hỏi thuận thế lấy trong túi tùy thân ra một miếng băng dán.
"Lại đây"Lan Khuê gọi Phạm Hương lại
Phạm Hương từ từ lại gần, chỉ thấy Lan Khuê vô cùng nhẹ nhàng dùng khăn lau sạch vết máu trên tay cho cô, lộ ra một cái lỗ sâu hoắm, Lan Khuê bỉu môi buồn buồn không vui nói "Sâu như vậy sẽ để lại sẹo"
"Không thành vấn đề"
"Sao lại không có vấn đề, con gái có sẹo rất xấu, từ nay phải kiêng ăn những món dễ nổi sẹo, biết không?"
"Ờ, được" dù sao Phạm Hương cũng rất dễ ăn, chắc là không vấn đề gì.

Lan Khuê lại lấy một miếng băng dán ngồi quỳ ở trên giường cẩn thấn che lại miệng vết thương cho Phạm Hương, nàng nhẹ giọng hỏi "Còn đau không?"