Chap 26

Một thời gian rất dài sau đó, Tiffany luôn không vui vẻ. Cô cũng chẳng muốn vậy đâu nhưng không hiểu sao mỗi sáng, khi thức dậy, cô lại thấy trống trải đến lạ lùng và sự trống trải ấy sẽ đeo bám cô suốt cả ngày. Họ hàng và đám bạn đến thăm cô nhân dịp Tết ai cũng thấy cô khang khác, những lúc đó, cô chỉ có thể gượng cười hòng chứng tỏ mình không sao.
Người duy nhất nhìn ra nguyên nhân là Jessica, cô lựa thời gian một mình đi đến nhà Tiffany. Tiffany đang ngồi xem ti vi một mình, trên ti vi là chương trình quảng cáo dài lê thê và nhạt thếch.
“Rốt cuộc là cậu đang xem cái gì vậy?” Jessica hỏi.
“… Hình như là một bộ phim truyền hình.” Tiffany nghiêng đầu ngẫm nghĩ, nhưng cô không chắc: phim đó là phim truyền hình hay phim điện ảnh?
Jessica nhìn cô bạn một cách chăm chú; một lúc sau, cô thở dài, nói: “Fany, cậu không vui vẻ, có phải vì Taeyeon đột ngột rời đi không?”
Tiffany cụp mắt xuống, rụt chân lên sô pha, cả người cô co lại rúc vào một góc sô pha. Cô lặng im trong chốc lát rồi nói: “Hình như là vậy.” Rõ ràng mình đã sống một mình lâu lắm rồi, thế mà bây giờ bỗng mình lại thấy khó mà quen nổi với sự trống trải và im lặng.
Thấy cô bạn thẳng thắn vậy thì Jessica đâm lo lo, “Cậu… sẽ không yêu Taeyeon chứ?” Tuy có thể khẳng định là Taeyeon phần nào ‘có ý đó’ với Tiffany; nhưng ai biết cái người mà không ai có thể nhìn thấu ấy rốt cuộc là thật lòng hay chỉ đang chơi bời mà thôi?
Tiffany ngầng phắt đầu dậy, “Làm gì có chuyện đó!” Cô không hiểu vì lẽ gì mà cô bạn cứ phải lôi vấn đề này ra suốt thế, “Có lẽ mình… chỉ là không quen với sự thay đổi đột ngột kiểu này thôi.” Mới một thoáng trước thôi vẫn còn rất đông vui mà chỉ trong chớp mắt đã biến về cô tịch, cô vẫn luôn tránh những tình huống loại này, nếu không như thế thì sao cô sống một mình được chứ.
Jessica lo lắm. Trong lòng, cô thấy thật xót xa: mười mấy tuổi đầu, con bé đã mất đi ba mẹ, nên nó luôn gồng mình lên mà gánh vác tất cả một mình, thế rồi đến một ngày, nó bỗng không cách nào quen được với việc có người ở bên làm bạn.
Hai chị em cùng lặng im, tuy đang suy tư về hai chuyện khác nhau nhưng họ đều cảm thấy thật nặng nề.
“A, đúng rồi, giúp mình một việc.” Cuối cùng, vẫn là Tiffany đánh vỡ sự im lặng, cô vào phòng, cầm một chiếc laptop ra: “Đây là đồ của Taeyeon, cậu giúp mình mang về Seoul trả cho cô ta nhé.”
Chỉ liếc mắt một cái là Jessica đã nhận ra: đó là chiếc laptop cô dùng lần trước, cô không ngờ Taeyeon lại để lại đây một món đồ quan trọng thế này… “Cô ta để quên ở đây à?”
“Cô ta nói để lại cho mình dùng, tên phá gia chi tử đó.” Tiffany đặt laptop xuống trước mặt Jessica rồi lùi lại chiếc sô pha mềm mại.
“Thế nhất định cô ta sẽ không nhận lại đâu.” Theo cô biết thì lời cô ta nói ra khỏi miệng như bát nước đã đổ đi.
“Nhưng mình cũng không thể cầm được, món đồ này đắt như vậy, nếu nhận thì còn ra thể thống gì nữa.” Tiffany khẽ lắc đầu.
Cặp mày của Jessica nhíu chặt lại, cuối cùng cô cũng lắc đầu, “Việc này thì mình không giúp được cậu đâu, để về sau tự cậu đem trả cho cô ta đi.” Cô đã nghĩ kỹ rồi, cô vẫn quyết định không nhúng tay vào chuyện của hai người họ. Là duyên hay là kiếp thì đều cần Tiffany tự mình vượt qua. Còn nữa, cô cũng không tin: ông trời sẽ đối xử bất công với Tiffany đến vậy.
Tiffany cong lên một nụ cười, nụ cười nhạt nhòa đến nỗi dường như không thể nhìn ra, “Quê tụi mình có kho báu đấy à, mà cô ta phải ngày ngày chạy đến.” Về sau, chắc là họ sẽ rất ít có cơ hội gặp nhau rồi.
“Nếu mình không nhầm thì chắc chắn cô ta sẽ lại đến nữa.” Jessica bỏ lại một câu đầy ẩn ý.
Lúc đó, Tiffany không tin. Nhưng rồi xuân về hoa nở, một ngày nọ, khi cô mở cửa đi ra ngoài, cái người đã hành hạ cô về mặt tinh thần lâu ơi là lâu ấy bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cô.
“Chà, thật khéo nha.” Vẻ mỏi mệt hiện rõ trên gương mặt Taeyeon, cậu ngắm cô gái xinh đẹp mà đã lâu cậu không được gặp, nụ cười nở trên gương mặt đã lâu không tươi cười của cậu.
“Tae… Tae…” Đầu óc Tiffany bỗng như trống rỗng, cô ngơ ngác nhìn chăm chăm vào cô gái trước mặt cô, người này vốn không nên một lần nữa xuất hiện ở nơi này, bao cảm xúc như đang dâng trào trong cô.
“Em muốn đi ra ngoài phải không? Vậy Tae đi ngủ bù một giấc trước.” Taeyeon cũng không để bụng việc cô bất lịch sự với khách, cậu thẳng tiến vào nhà, liếc qua phòng dành cho khách đang trống không rồi ném túi vào, sau đó cậu vừa cởi quần áo vừa đi vào phòng ngủ của Tiffany.
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tiffany trợn tròn mắt, há hốc mồm và cứ thế nhìn cậu đi vào phòng ngủ của cô: rốt cuộc là người này đang làm cái trò gì vậy? Cô thật muốn xông vào hỏi cho ra nhẽ nhưng vì điện thoại cứ réo liên hồi nên bất đắc dĩ cô đành phải tiếp điện thoại rồi tức tối sập cửa bỏ ra ngoài.
Khi Tiffany về đến nhà thì trời đã sẩm tối, cô khẽ đẩy cửa ra, đập vào mắt cô là căn phòng chìm trong bóng tối, vắng lặng, không chút hơi người. Cậu đã đi rồi? Hay kỳ thật là cậu chưa từng đến? Cô đặt mấy túi thức ăn lỉnh kỉnh mà mình vừa mua ở chợ xuống; Rồi không biết vì sao mà bất tri bất giác cô lại nhón chân đi về phía phòng mình và khẽ khàng đẩy cửa ra; Nhờ vào chút ánh sáng mờ nhạt của buổi chiều tà, cô thấy một người đang nằm sấp trên giường của cô ngủ không biết trời đất.
Cơn giận vô cớ bỗng dâng trào, cô bật đèn đánh: “tạch” một tiếng, đang định bùng nổ thì lại liếc thấy hông và tay trái của cậu đều quấn băng gạc và lớp băng gạc còn như hơi nhuốm màu máu. Cơn tức của cô lập tức bay sạch, giọng cô cũng nghẹn đi, cô cắn môi rồi mở to mắt nhìn chằm chặp vào một bên khuôn mặt tựa một tác phẩm điêu khắc của người đang nằm im không nhúc nhích đó lâu thật lâu, “Kim Taeyeon.” Cô lí nhí gọi, giọng nhỏ đến mức có lẽ chỉ có mình cô là nghe được.
Người kia ngủ say vẫn ngủ say như trước.
“Kim Taeyeon.” Cô lại gọi thêm một tiếng nữa cũng với giọng nhỏ xíu y chang chú mèo khi vừa tỉnh giấc; “Tae có ăn cơm tối không?”
Hòng trả lời cô, người kia cựa mình và tiếp tục ngủ khò.
… Được rồi, cô biết đáp án rồi.