Chap 5

  Buổi tiệc bắt đầu tiến vào tiết mục hấp dẫn nhất, MC đề nghị Phí tổng lên bục rút một lá bài tùy ý, người bị chọn sẽ phải biểu diễn một tiết mục gì đó cho những khan giả bên dưới xem.
Phương Anh lên đài tùy tiện rút một lá bài đưa cho MC, MC nhìn lá bài hét lớn "Q cơ, vị đồng nghiệp nào có được lá Q cơ mời lên sân khấu"
"A! Là Trần tổng " không biết người nào hô to một tiếng, dọa Lan Khuê giật mình. Lan Khuê nảy giờ uống không ít rượu, nên khi MC gọi người có lá bài Q cơ lên sân khấu nàng cũng không nghĩ người đó là mình.
Lan Khuê bị đồng nghiệp bô phận tiêu thụ đẩy lên sân khấu, mọi người hưng phấn muốn được thấy Lan Khuê biễu diễn, Lan Khuê không có biện pháp nào khác nên đành chiều theo ý số đông "Vậy tôi nhảy một bài có được không?"
"Được ..." tất cả mọi người lại ồn ào lên, nhân viên bô phận tiêu thụ biết Lan Khuê nhảy rất tốt cho nên cổ vũ vô cùng khoa trương.
Lan Khuê uống nhiều rượu, lúc này mặt hơi có chút hồng, cả người tản mác cảm giác xinh đẹp quyến rũ, nàng chớp mắt nhìn mọi người dưới đài ngọt ngào cười một tiếng, nhất thời mê đảo nam nữ cả hội trường.


Lan Khuê quay sang nói với MC cái gì đó, MC gật đầu một cái, trở lại phía sau sân khấu.
Âm nhạc mạnh mẽ vang lên, Lan Khuê vặn vẹo thân thể, tìm được tiết tấu, đầu tiên là hơi nhẹ nhàng đung đưa, đợi cho cả người nóng lên, liền bắt đầu vũ điệu mềm dẻo.
Không nghĩ tới Lan Khuê sẽ chọn một bài của Britney - I'm A Slave 4 U, bản thân lời ca không có gì, nhưng cả bài hát cùng với vũ điệu lại làm cho người ta cảm thấy có chút mập mờ.
Thân thể Lan Khuê vô cùng mềm mại, giống như mặt biển, tùy ý cho nước chảy hoa trôi, nàng tóc dài xinh đẹp, biên độ vặn vẹo càng lúc càng lớn, ánh mắt của nàng phối hợp với đường cong thân thể giống như nữ vương tùy ý vũ động mê đảo chúng sinh.
Giống như rất lâu Lan Khuê không có nhảy, cũng rất lâu không có hưởng thụ khoái cảm đến như vậy, nàng nhắm mắt lại, để cho tiết tấu mãnh liệt đem nàng bao vây, cám giác như chỉ có mình nàng trong một thế giới riêng, tùy ý chìm đắm trong đó .
Đồng nghiệp bên dưới cũng nhảy theo Lan Khuê, mỗi người nhiệt liệt sắp điên rồi. Sau lưng Lan Khuê bỗng nhiên xuất hiện một người, không biết là người nào, hai tay ôm hông của nàng, thân thể dính sát vào nàng, tiết tấu của cả hai kết hợp cùng nhau. Lan Khuê quay đầu lại thì thấy là nhân viên bộ phận tiêu thụ Tommy, một nhân viên tài vụ bên dưới nhìn lên dùng hết toàn thân khí lực lớn tiếng hô" Thật là đẹp trai ngây người "
Thanh âm kia xuyên qua đám người truyền tới bên tai Lan Khuê, nàng cười khẽ, nhìn nhân viên tài vụ kia tặng một nụ hôn gió.
Tommy làm một ít động tác trêu đùa, làm cho mọi người bên dưới thét chói tai, ánh mắt của hắn cũng nghịch ngợm như một đứa trẻ, tay đặt lên hông Lan Khuê, cảm giác vô cùng mập mờ.
Ngày thường xuyên tuy rằng rất phóng khoáng, nhưng không hiểu sao nàng rất ghét có người khác chạm vào thân thể mình, bây giờ Tommy dán chặc thân thể vào người nàng, làm nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng nàng đối với sự đụng chạm của Phạm Hương thì lại không bài xích, điều này làm Lan Khuê không thể hiểu nổi.


Phạm Hương nhìn ánh mắt mơ màng của Lan Khuê thì vô cùng khó chịu, cô biết Lan Khuê không muốn nhảy nữa, vì vậy liền đi lên sân khấu đem Lan Khuê xuống, người trên sân khấu dưới sân khấu còn đang nhảy hăng say, căn bản không chú ý tới có người đem nhân vật chính mang đi, chỉ có Khánh Ngân cùng Phương Anh chú ý tới, Phương Anh nhìn Khánh Ngân nói " Cuối cùng cũng có người khắc chế được cậu ấy"
"Ai khắc ai cũng chưa biết à nha" Khánh Ngân cười nói .
Lan Khuê bị bắt kéo xuống đầu óc cũng vẫn rất tỉnh táo, nhưng mà mới vừa kịch liệt nhảy múa một phen đầu có hơi choáng váng.
Cả người nàng dựa vào người Phạm Hương, Phạm Hương không thói quen dùng nước hoa, nhưng Lan Khuê lại cảm nhận được một mùi hương nhàn nhạt trên cổ cô, Lan Khuê dùng sức ngửi ngửi, phát hiện ngày càng rõ ràng hơn, cho nên càng ngày càng áp sát mũi vào cổ Phạm Hương.


Phạm Hương nhìn Lan Khuê ở trên người mình ngửi tới ngửi lui, càng có cảm giác Lan Khuê giống như một con mèo con khả ái, không tự chủ lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve sau ót nàng.
Lan Khuê cảm nhận được Phạm Hương vuốt ve, thích ý nhắm mắt lại dựa vào Phạm Hương, để cho Phạm Hương mặc sức vuốt mái tóc mình.
Cuối cùng cũng đến tiết mục cuối cùng, tất cả mọi người mong đợi nhìn về phía MC. MC hắng giọng một cái nói " Tiết mục tiếp theo chính là bật mí chiếc hộp to ở giữa hội trường" âm hưởng phối hợp rất tốt, một trận đánh trống kết thúc, MC hét thật to "Cả hội trường tắt đèn một phút" ngay sau đó toàn bộ căn phòng đều lọt vào trong bóng tối .
Vừa mới bắt đầu tắt đèn có người còn không phản ứng kịp, bắt đầu nhao nhao lên, nhưng qua vài giây thì như hiểu dụng ý nên cũng im lặng chờ đợi.


Lan Khuê còn đang hưởng thụ vuốt ve của Phạm Hương, thế nào lại bị cúp điện, nàng chợt ngẩng đầu lên, nhìn đông nhìn tây một chút, cái gì cũng không thấy được. Lan Khuê cảm thấy bên hông căng thẳng, vừa quay đầu lại thì đối diện với ánh mắt của Phạm Hương, bởi vì khoảng cách rất gần, Lan Khuê cảm nhận Phạm Hương đang nhìn chăm chú nàng, nhưng bây giờ quá mờ, cho nên nàng muốn vươn tay xác nhận lần nữa.
Tay mới vừa đưa đến giữa không trung, nàng cảm nhận được một cỗ nhiệt khí đánh tới, ngay sau đó một đôi môi mềm mại chạm vào môi của nàng, nụ hôn xuất hiện bất ngờ làm Lan Khuê mê man, nhất thời không khống chế được cơ thể, liền ngã về phía sau .
Khi Phạm Hương hôn lên môi Lan Khuê, cảm giác nàng rung rẫy một chút, sau đó thân thể không ngừng ngã về phía sau, cô vội vàng dùng sức khóa cơ thể Phạm Hương quanh hai cánh tay, thuận thế đem nàng ôm vào trong lòng, toàn bộ quá trình môi của Phạm Hương không hề rời đi đôi môi mềm mại của Lan Khuê chút nào.
Hai người hôn xong thì đèn vẫn chưa sáng lên, nếu không thì cả hai có thể nhìn rõ mặt nhau lúc này, hồng còn hơn cả đít khỉ, Phạm Hương nắm tay Lan Khuê cùng chạy ra ngoài.


Trên đường đi hai người ai cũng không lên tiếng, cứ như vậy lôi kéo tay nhau.


"Cô " Hai người đồng thời nói.


Cô nói trước đi " Hai người lại rất ăn ý đồng thời nói tiếp .
Ha ha " Khó có khi nào Phạm Hương lại cười vui vẻ như vậy .
Này, thì ra cô cũng biết cười nữa nha" Lan Khuê vội cười nhạo nói, bình thường đều là bị Phạm Hương cười nhạo, khó có cơ hội như vậy, làm sao nàng có thể bỏ qua cho được.
"Tôi chưa từng nói tôi không biết cười"
"Nhưng trước giờ tôi chưa từng thấy cô cười, cả ngày mặt không chút biểu cảm, làm như ai thiếu cô 5 tỷ vậy" Lan Khuê cười nói.
Là cô thiếu tôi 5 tỷ sao"
Hứ"
Lan Khuê cùng Phạm Hương ngồi xuống đón xe taxi
"Hôm nay không lái xe? "Phạm Hương hỏi
Uhm, đoán được nhất định phải uống rượu cho nên không có lái xe tới "
Hai người cùng nhau trở lại nhà Lan Khuê, Phạm Hương nhìn Lan Khuê sửa soạn lại hai cái ba lô thật lớn, cộng thêm một vali hành lý.
"Cô muốn đi du lịch?" Phạm Hương nhìn hành lý trên mặt đất hỏi .
" Không có, tôi chuẩn bị để về nhà bà ngoại, cả năm nay vẫn chưa về thăm bà"
"Mang theo cả ba túi hành lý?"
"Đúng vậy, ở quê cái gì cũng thiếu thốn, cho nên mỗi lần trở về tôi đều phải mua nhiều một chút, không phải năm nào tôi cũng có thể về thăm bà"
"Sao không gọi tài xế trong công ty chở về, không cần tự mình phải mang đi"
"Chỗ đó là vùng quê mà, cô chưa tới nên không biết, ở đó giao thông không thuận tiện, tôi đi về cũng không thể ngồi máy bay, chỉ có thể ngồi xe lửa thôi" Lan Khuê ôm mấy túi hành lý xếp gọn vào phòng, nhăn lại mày, thật là nặng.
"Tôi về cùng cô" Phạm Hương nói rất nhỏ
"Hả " Lan Khuê cho là mình nghe lầm, ngẩng đầu nhìn Phạm Hương .
Khó có khi nào Phạm Hương lại lúng túng, ánh mắt đảo khắp phòng, không dám nhìn Lan Khuê. Nàng lập tức hứng thú, nàng cảm thấy khó thấy được biểu cảm thú vị của Phạm Hương, bước nhanh đi tới trước mặt Phạm Hương từng chữ từng câu nói " Cô nói muốn cùng tôi về quê hả? "
Phạm Hương nhìn bộ mặt của Lan Khuê, ánh mắt như là nhìn thấy báo vật, chớp chớp không ngừng, làm Phạm Hương đột nhiên đưa tay ra ôm lấy cằm Lan Khuê, đem mặt nàng tiến lại gần mình.
Lan Khuê bị Phạm Hương làm sợ hết hồn, đột nhiên nhớ tới cả hai vừa mới hôn nhau lúc nảy, khuôn mặt lập tức hồng đến tận cổ. Phạm Hương rất hài lòng với biểu cảm của Lan Khuê, ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói "Đúng, nhớ giúp tôi mua vé xe" nói xong xoay người rời đi .
Lan Khuê nhìn Phạm Hương đi khỏi, thật lâu mới phục hồi tinh thần lại. "A --" nàng quát to một tiếng, rõ ràng là tự mình nghĩ đi trêu cợt Phạm Hương, thế nào ngược lại làm cho Phạm Hương trêu cợt mình, một hơi nuốt không trôi a.
Đứng nghĩ một hồi Lan Khuê lập tức si ngốc nở nụ cười, Phạm Hương nói muốn cùng mình trở về, lần này có người xách hành lý giúp mình rồi, tinh thần Lan Khuê lập tức tỉnh táo hẳn, nhìn xem một lượt coi có cần mang thêm gì không.


Mấy ngày sau đó Phạm Hương và Lan Khuê vội vàng làm hết công việc của mình, Phạm Hương cũng không có ở nhà Lan Khuê nữa, hai người giống như không có bất kỳ liên hệ gì trong cuộc sống. Hôm nay là ngày đi làm cuối cùng trước khi nghỉ tết, tất cả mọi người không lòng dạ nào làm việc, lúc ẩn lúc hiện trò chuyện chờ hết ngày.


"Họ Nguyễn kia, công ty cô không có chuyện gì làm hay sao, mỗi ngày đều tới nơi này báo cáo, cô về nhà là có thể thấy vợ mình, sao cứ thích nương nhờ ở đây vậy" Lan Khuê thật không ưa Lilly lúc nào cũng dính lấy Phương Anh như vậy, ngày nào cũng về sớm rồi chạy tới Phí thị, đợi cho Phương Anh làm xong việc, năm giờ rưỡi là ôm lấy người chạy mất, cho nên nàng thật tức giận nhìn Lilly nói.


Thật ra thì chủ yếu là gần đây Phương Anh về sớm nên việc còn lại phải giao cho nàng làm, công việc toàn áp trên người nàng, Lan Khuê bị công việc làm cho thật sự thở không thông nổi nữa, cho nên ngày cuối cùng liền chạy tới văn phòng Phương Anh nổi đóa lên.
"Ai cha cha, bà xã ơi, em có nhìn thấy có người ganh tỵ với chúng ta không" Lilly thật không chút sợ chết nói.
Bây giờ Phương Anh nhìn không nổi nữa, vội vàng nói "Được rồi, được rồi, hai người cũng không cần náo loạn. Lan Khuê, mình biết cậu rất lâu không được nghỉ ngơi, lần này có

1 2 »