Chap 4

  Chuyện là bộ phận hành chính tổ chức party là muốn trong công ty mọi người ai cũng có đôi có cặp, cho nên để mỗi người rút ngẫu nhiên một lá bài, đến tối thì sẽ tìm lá bài cùng chất với mình để tạo thành một cặp, mấy tầng kia cũng bố trí như vậy, Lan Khuê cặp với tên ẻo lả ở bộ phận hành chính, nàng không thích chút nào, hắn biết mình sẽ kết hợp với Lan Khuê cho nên cứ tíu tít chuẩn bị trang điểm, sửa soạn quần áo, nói đúng hơn không phải Lan Khuê ghét hắn mà nàng căn bản không thích nói nhiều với nam nhân.
Quay đi quay lại chỉ còn mình Phạm Hương là phù hợp với nàng, nhưng không biết làm sao ngõ lời với cô ta. Những người còn lại thì toàn là mấy bô lão cao tuổi, nàng làm sao có can đảm đi cùng họ?
Hai người bạn thân của nàng là Phương Anh và Khánh Ngân thì đã nhanh tay cùng nhau ghép đôi, điều này làm Lilly bị bỏ rơi, aizz. Dù sao thì Lilly cũng không phải nhân viên chính thức của công ty, nên không có cơ hội cùng Phương Anh ghép đôi. Bất quá, tới lúc đó khẳng định Lilly sẽ trà trộn vào bắt cóc Phương Anh đi, như vậy nàng có thể cùng Khánh Ngân vui vẻ. Nhưng quan trọng là lúc mở màn buổi tiệc, mọi người sẽ cùng với người ghép đôi của mình ra khiêu vũ, cho nên Lan Khuê đành lén lút lại đây hỏi Phạm Hương.
"Tôi vẫn chưa biết, chưa xem nữa" Phạm Hương vừa nói vừa mở ngăn kéo ra
Lan Khuê nhìn thấy phong thư trong lòng rối rắm, tuy rằng mình cũng không thích Phạm Hương, nhưng dù sao thì cũng còn dễ chịu hơn mấy bô lão kia.
"J bích" Phạm Hương nhìn lá bài nói
"Hả?!" Lan Khuê thất vọng hét to một tiếng
Phạm Hương không hiểu vì sao nàng lại hô to như vậy nên liền hỏi "Sao vậy?"
"Của tôi là Q cơ" Lan Khuê có điểm mất mát, bởi vì không phù hợp với lá bài của Phạm Hương cho nên nàng đành phải chọn một trong những bô lão còn lại và cái tên ẻo lả ở bộ phận hành chính.
Lan Khuê ủ rũ ra khỏi văn phòng của Phạm Hương, xem ra tiệc tất niên lần này không vui vẻ gì rồi, tốt hơn nàng nên về nhà sớm một chút.
Phạm Hương thấy Lan Khuê mất mát ra về, từ trong ngăn kéo lấy ra một phong thư giống như vừa rồi, cô mở ra thì thấy là con Q bích, Phạm Hương cong khóe môi, đem lá bài cất kỹ vào.
Vì sao Phạm Hương lại có hai lá bài, nguyên nhân là do một vị bô lão trong công ty quá bận rộn nên nhờ Phạm Hương cất dùm lá bài của mình, chờ đến tối thì sẽ tới lấy. Xem ra lần này sẽ rất thú vị đây, Phạm Hương thầm nghĩ trong lòng.
Tiệc bắt đầu lúc tám giờ tối, cho nên mọi người đều tan tầm lúc năm giờ ba mươi, đủ thời gian về nhà thay quần áo chuẩn bị. Đồng sự của các ngành đều cầm trên tay lá bài của mình, có rất nhiều người từ buổi sáng đã biết mình được ghép đôi với ai, cho nên đến tối rất nhanh tìm được nửa kia của mình.
"Mọi người mau nhìn, ba đóa hoa sáng nhất của Phí thị sắp bước ra sân khấu" Người điều khiển chương trình cầm micro nói to. Phương Anh có nói trước với mọi người, tối nay không phân biệt cấp bậc quan hệ, mọi người có thể tự do thoải mái vui chơi, cho nên mọi người rất sảng khoái nói chuyện. Người dẫn chương trình cũng không e dè như thường ngày,
Ba người mặc trang phục cho thấy rõ ba cá tính của mình bước ra ngoài. Phương Anh mặc một chiếc váy màu bạc, sang trọng và thanh lịch. Khánh Ngân mặc một chiếc váy quay màu vàng, nhìn có vẻ rất lịch sự. Thường ngày Lan Khuê rất thích màu đỏ nhưng hôm nay lại mặc môt bộ váy màu đen, ôm sát cơ thể cũng đủ mê hoặc, chiếc váy làm lộ ra xương quai xanh gợi cảm và vùng bụng phẳng, hoang dã nhưng vô cùng sexy. Xem ra tối nay ăn mặc quyến rũ nhất vẫn là Lan Khuê.
"Lan Khuê, tối nay cậu ghép đôi với ai?" Khánh Ngân tò mò hỏi
"Aizz, không phải mấy tên ẻo lả trong bộ phận hành chính thì là mấy vị bô lão của bộ phận công trình. Cho nên hôm nay mình mới mặc màu đen cho xứng với bọn họ nè" Lan Khuê bất đắc dĩ nói.
Phương Anh và Khánh Ngân đều cười trộm với nhau, nhìn thấy bộ dạng bất đắc dĩ của Lan Khuê, Phương Anh an ủi "Không sao đâu, nếu lúc đó thấy chán thì cậu đổi người cũng được mà"
"Ai sẽ chịu đổi chứ, nếu có người nào dễ nhìn hoặc là nữ nhân thì còn chấp nhận được, nếu gặp toàn mấy tên ẻo lả với mấy vị lão nhân thì chẳng khác nào tức chết mình à" Lan Khuê kích động không để ý hình tượng nói
"Hình tượng, hình tượng, chú ý hình tượng, cậu là đóa hoa xinh đẹp nhất của Phí thị đó" Khánh Ngân vừa cười vừa nói
Lan Khuê liếc Khánh Ngân một cái, hoàn toàn đem cái gì gọi là hình tượng liền hủy diệt tại chỗ
"Phạm Hương tới rồi kìa, để mình đi hỏi xem tối nay cô ta ghép với ai" Khánh Ngân đi về phía Phạm Hương
Không biết có phải buổi chiều Phạm Hương nghe Lan Khuê nói hay không, cô phá lệ mặc một bộ thật chỉnh tề, tây trang màu đen, bên trong cũng là sơ mi đen, mắc kính thì vẫn đeo như cũ, khó nhìn được ánh mắt đang biệu lộ gì. Phạm Hương vào Lilly là hai người cho người khác hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Nhìn vào Lilly bạn liền cảm thấy "đẹp trai", nhưng khi nhìn Phạm Hương thì lại có cảm giác thần bí, nghĩ muốn tiếp cận nhưng lại có chút sợ hãi.
"Phạm Hương, tối nay cậu ghép với ai?" Khánh Ngân trực tiếp hỏi.
Phạm Hương nhìn Lan Khuê chỉ chỉ, Khánh Ngân hiểu ý nên mỉm cười, vỗ vai Phạm Hương cùng nhau đi tới chỗ Phương Anh và Lan Khuê.
Lan Khuê nhìn thấy Phạm Hương chỉ chỉ mình, sau đó lại thân mật với Khánh Ngân đi tới, nàng cảm thấy thật chói mắt. Suy nghĩ này cũng làm Lan Khuê cảm thấy kỳ lạ.
Phạm Hương tới gần Lan Khuê chậm rãi đánh giá nàng "Trần tổng mặc váy ngắn như vậy không sợ lạnh sao?"
Khánh Ngân và Phương Anh đều nhìn Phạm Hương đang đánh giá Lan Khuê, cả hai đều nghĩ rằng cô sẽ khen Lan Khuê, không ngờ khi nói ra lại hỏi Lan Khuê mặc váy ngắn không sợ lạnh sao? Điều này làm 2 người vô cùng mở rộng tầm mắt.
"Không có mắt thẩm mỹ" Lan Khuê ném ra năm chữ sau đó rời đi
"Phạm Hương, cậu còn không chịu đuổi theo, tối nay Lan Khuê là bạn nhảy của cậu đó" Khánh Ngân vội trêu ghẹo
Phạm Hương nhìn Phương Anh chào một cái rồi đi tới chỗ Trương Dao
"Tối nay Lan Khuê với Phạm Hương?" Phương Anh cảm thấy khó hiểu hỏi Khánh Ngân.
"Đúng vậy, mình cũng mới biết"
"Không phải Lan Khuê nói cậu ấy ghép chung với người của bộ phận công trình sao?
"Xem ra tối nay Lan Khuê với Phạm Hương lại "vui vẻ" nữa rồi" nói xong cả hai cùng cười hì hì.

"Theo tôi làm gì?" Lan Khuê tức giận nhìn Phạm Hương hỏi
"Điệu nhảy mở màn không phải nhảy với người cùng ghép đôi sao?"
"Đúng vậy, cho nên mới cô tìm người khác dùm đi, theo tôi làm gì?" Lan Khuê không kiên nhẫn hết nhìn đông tới nhìn tây, muốn tìm người ghép chung với mình coi đang ở nơi nào.
Phạm Hương nhìn ra tâm tư của Lan Khuê, nên rất nhanh rút ra con Q bích trong túi, quơ quơ trước mặt Lan Khuê "Tôi ở đây"
Vẻ mặt Lan Khuê bất khả tư nghị nhìn Phạm Hương "Không phải cô rút được lá J bích sao, sao bây giờ lại là lá Q bích"
"J bích là của Ngô tổng, Q bích mới là của tôi"
"Vậy hồi sáng cô cầm lá J bích là sao?"
"Tùy ý lấy ra thôi"
"Cô..."
Chuyện lá bài làm Lan Khuê buồn bực từ trưa tới chiều tối, bây giờ Phạm Hương lại cầm ra lá bài khác, nhất thời nàng không kịp phản ứng, chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn lá bài trước mặt.

"Các vị, các vị, bây giờ tôi tuyên bố, tiệc tất niên của tập đoàn Phí thị chính thức bắt đầu" MC cầm micro lớn tiếng nói "Đêm nay Phí tổng cho phép mọi người vui chơi thoải mái"
Ohhhh
Đồng sự bên dưới không ngừng ồn ào, Phương Anh cũng bị MC chọc cho cười.
"Tiết mục đầu tiên là khiêu vũ cũng với người ghép đôi của mình, mong mọi người hết sức nhiệt tình vui vẻ"
Âm nhạc vang lên, tất cả mọi người đều ôm nhau ra sàn nhảy
Phạm Hương làm tư thế vươn tay ra mời, mời Lan Khuê cùng ra khiêu vũ mở màn. Lan Khuê cảm thấy mình vẫn chưa kịp phục hồi tinh thần thì đã bị Phạm Hương ôm vào trong lòng.
Nàng phát hiện, tuy rằng Phạm Hương có bộ mặt không cảm xúc nhưng khả năng khiêu vũ cũng không tệ, "Cô khiêu vũ cũng không tệ, chắc học lâu lắm hả?"
"Không, chỉ học lúc thời sinh viên thôi"
Trên sàn nhảy ánh sáng mờ ảo, mọi người hăng say khiêu vũ, Lan Khuê không biết bị ai đụng trúng, lảo đảo chút nữa thì ngã, Phạm Hương vội ôm nàng lại, bởi vì tình huống bất ngờ cho nên Phạm Hương cũng không phát hiện tay mình đã dán sát vào người Lan Khuê. Cánh tay chạm vào da thịt trên lưng nàng.
"Không có việc gì?" Phạm Hương cuối đầu tiến tới bên tai Lan Khuê hỏi
Đột nhiên có một cỗ nhiệt khí phun tới bên tai, thật nhẹ nhàng mềm mại làm Lan Khuê run rẫy, cảm thấy có chút ngứa, nhưng không biết cảm giác là gì.
Chờ Lan Khuê lấy lại được tinh thần thì phát hiện tay Phạm Hương chạm vào da thịt trên lưng mình, nàng không có cảm giác bài xích, ngược lại thấy vô cùng tự nhiên. Điều này làm Lan Khuê cảm thấy kỳ lạ, bình thường nàng rất ghét người khác chạm vào người nàng,
Đang lúc nàng nghĩ đông nghĩ tây thì ngọn đèn sáng lên, âm nhạc cũng ngưng lại, tất cả mọi người từng bước rời khỏi sân nhảy đứng ở bốn phía chờ xem tiết mục tiếp theo.
Trên bàn ở bốn góc chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cùng với rượu. Lan Khuê lập tức cầm môt ly rượu vang uống một ngụm, mong rằng có thể trấn tĩnh lại một chút.
Phạm Hương thấy Lan Khuê uống rượu thì vội cầm một miếng bánh pudding đưa cho nàng "Không ăn gì mà uống rượu sẽ dễ bị say"
Phạm Hương nghĩ Lan Khuê sẽ cầm chiếc bánh rồi từ từ ăn, ai ngờ nàng cắn một cái hết cả chiếc bánh, Lan Khuê nhìn thấy Phạm Hương sửng sốt thì liền mỉm cười xinh đẹp, trong lòng nàng rất cao hứng, ăn bánh cũng cảm thấy ngon hơn, mùi rượu vang trong miệng vẫn còn đọng lại, cảm giác vừa ngọt vừa say.
Phạm Hương nhìn thấy Lan Khuê cười vui vẻ giống như thấy được một con mèo bắt trộm được cá, vui vẻ đắc ý, lắc lắc cái đuôi.