Chap 3

  Phù phù một tiếng Lan Khuê ngã chổng vó
"Ui da..." Lan Khuê vừa xoa mông vừa mắng Phạm Hương  "Phạm Hương, cô là cái đồ đáng ghét, cái đồ mặt tê liệt dám làm tôi ngã"
"Do cô bảo tôi buông tay, tôi nghe lời cô mà còn bị cô mắng" Phạm Hương tỏ vẻ vô cùng nghe lời.
Lan Khuê cảm thấy mình lại bị đùa giỡn, hơn nửa lúc nảy Phạm Hương còn nói nặng lời với nàng, rất nhanh ngồi dưới đất khóc lên.
Lúc này làm Phạm Hương khó xử, lúc nảy chửi cô thì thấy thật bình thường, Lan Khuê là như vậy. Cô thấy nàng khóc thật thương tâm, trong lòng lại cảm thấy khó chịu, có phải mình nghĩ xa quá rồi không?
Phạm Hương ngồi xổm xuống, vuốt tóc Lan Khuê nói "Đừng khóc, mặt mày lem hết rồi"
Ai, Phạm Hương của chúng ta quả thật là không thích ồn ào, lúc thì mặt tê liệt không biểu cảm, lúc thì giả chết không để ý, khó có lúc nào ôn nhu như lúc này.
Lúc này Lan Khuê khóc càng lớn hơn, Phạm Hương không có cách nào khác đành ôm nàng vào lòng, làm cho nàng tựa vào trong ngực mình, ban đầu Lan Khuê còn giãy dụa, nhưng khí lực yếu hơn Phạm Hương, có phản ứng cũng vô ích, một lúc sau không phản kháng nữa mà đem đầu dựa vào càng sâu hơn trong ngực Phạm Hương.
Một bên vừa khóc một bên vừa kể lể "Mấy người tức giận liền nhắm vào tôi, có phải tôi làm sai đâu, chuyện gì cũng đổ cho tôi" Lan Khuê thương tâm nói.
"Không, không nhắm vào cô"
"Có! Tôi nói có là có, nhất là cô đó"
"Không có"
"Có, có"
Phạm Hương phát hiện không thể nói đạo lý cùng Lan Khuê được, đơn giản im miệng để Lan Khuê khóc thoải mái.
Lan Khuê khóc mệt thì ngừng lại, ở trong ngực Phạm Hương ngẹn ngào, thuận tiện đem nước mắt nước mũi chùi lên áo Phạm Hương.
Phạm Hương thấy nàng ngừng khóc thì lau nước mắt cho nàng, tay Phạm Hương không được mềm mại, làm mặt nàng cảm giác có chút thô ráp, nhưng Lan Khuê thật thích cảm giác này, nàng còn dùng mặt cọ cọ tay Phạm Hương.
Phạm Hương nhìn nàng, hảo tâm nhắc nhở "Mặt mũi không giống ai, người khác nhìn sẽ không nhận ra"
Lan Khuê nghe xong liền đen mặt, đẩy Phạm Hương ra túc giận nói "Tôi vậy đó, ai nhận không ra thì kệ, tôi không phải dựa vào trang điểm mới xinh đẹp" Dứt lời liền hùng hổ chạy về văn phòng.
Phạm Hương sững sờ một chút, cô nói gì sai nữa sao? Mình chỉ có lòng tốt nhăc nhở thôi mà, vậy cũng giận nữa? Xem ra cô nên không nói chuyện thì hơn, nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, tốt nhất nên im lặng thì hơn.
---
Chớp mắt đã đến tết âm lịch, bộ phận hành chính trong công ty muốn tổ chức một buổi tiệc, làm mọi người náo nhiệt cả lên, địa điểm ngay tại căn tin tầng 12 của công ty, trước khi tiệc diễn ra một tuần, mọi người đã bắt đầu chuẩn bị, phía trên là một cái sân khấu nhỏ, đem mấy chiếc bàn ăn thì được kéo lại thành vòng tròn làm giống như một buổi tiệc đứng, chính giữa để trống, nghe nói là có bất ngờ gì đó. Về phần bất ngờ gì thì ngay cả Phí tổng cũng không biết, mỗi khi có người đi vào bộ phận hành chính, mấy người trong đó đều cười gian, bảo trì bí mật, vì thế cũng không ai tìm hiểu gì thêm,

Trong nhà Lan Khuê vô duyên vô cớ mọc ra thêm Phạm Hương, làm nàng phải dọn ra phòng sách ngủ, cái tên Phạm Hương chết tiệt cũng không phải lúc nào cũng ở nhà, những hôm nàng nhân cơ hội cô đi vắng định trở về giường của mình thì Phạm Hương giống như hồn ma liền xuất hiện. Lan Khuê nghĩ bụng, không lẽ Phạm Hương rình nàng, cứ mỗi tối nàng muốn về phòng ngủ thì cô ta lại xuất hiện,
Trên thực tế thì chỉ trùng hợp, Phạm Hương chẳng thèm rình Lan Khuê làm gì, nếu có việc nhiều thì sẽ không về nhà, còn khi không có việc gì thì chắc chắn sẽ mỗi ngày đi gặp Lan Khuê.
"Đỗ tổng, cậu có biết bộ phận hành chính chuẩn bị tiết mục bí mật gì không?" Lan Khuê ngồi chéo chân uống cà phê
"Aizz, mình thật không biết nha, người của bộ phận hành chính thật là hẹp hòi, điều tra nửa ngày cũng không ra được mấu chốt. Mấy vị giám đốc cũng thần thần bí bí. Cậu không tìm hiểu sao?" Khánh Ngân nhìn Lan Khuê hỏi
"Nếu tìm hiểu rồi thì tới hỏi cậu làm gì, mỗi lần phái mỹ nhân tới đó điều tra thì lần nào cũng như lần nấy, mặt xám như tro ủ rũ trở về, làm bộ phận tiêu thụ thật là mất mặt" Lan Khuê nói cũng thật khoa trương
"Ha ha" Hai người ngồi trong phòng trà vừa tán gẫu vừa cười
"Thật đúng là hâm mộ hai vị tổng giám đốc của bộ phận nhân sự và tiêu thụ nha, hai người thân nhau như vậy, mỗi ngày đều nghe họ cười đùa với nhau" Hai nhân viên tài vụ vụng trộm nói với nhau.
"Đúng vậy, cô xem bộ phận tài vụ của chúng ta xem, mỗi ngày đều là không khí trầm lặng không chút sức sống"
"Ai bảo tổng giám đốc của chúng ta là người như vậy, cùng nhừng người khác không có quan hệ tốt, cho tới bây giờ chưa thấy tổng giám đốc bộ phận khác tới phòng này, mỗi lần có người tới luôn hỏi xong chuyện liền đi ngay, ở lại một chút cũng không hề" nhân viên tài vụ tức giận nói
"Hai người to nhỏ cái gì?" Kế toán Trịnh hỏi
"Còn chuyện gì khác, ngoài chuyện bô phận tài vụ của chúng ta quá im ắng" Nhân viên tài vụ nhìn kế toán Trịnh nói
"Ai không cho mấy người nói chuyện, nếu làm việc tốt cũng có thể thỉnh thoảng tán gẫu vài câu"
"Làm sao dám, lần trước Thuý Vân tới chơi, cô ấy thật hài hước làm mọi người cũng vui lây, đang lúc vui vẻ thì tổng giám đốc về, mặt lạnh lùng liếc mỗi người một cái sau đó liền đi về phòng, từ lần đó Thuý Vân bị dọa bỏ chạy, có đánh chết cô ấy cũng không dám tới" Nhân viên tài vụ diễn tả lại biểu cảm của Phạm Hương lúc đó
Nhất thời làm mọi người phòng tài vụ đều bật cười, nhân viên kia cũng đỏ mặt ngượng ngùng, nhanh chân chạy về chỗ ngồi của mình.
"Tổng giám đốc của chúng ta tuy ít nói nhưng không phải người hay làm khó dễ người khác, còn trẻ tuổi nhưng có rất nhiều kinh nghiệm, tất cả báo cáo tài chính qua tay cô ấy đều được giải quyết ổn thỏa, tuyệt đối không chút sai lầm nào, mọi người học hỏi tổng giám đốc nhiều một chút về sau sẽ có lợi cho tiền đồ" Kế toán Trịnh đã lớn tuổi cho nên suy nghĩ cũng chính chắn hơn
"Tôi mới không cần, tuổi còn trẻ thì phải nhân lúc nói chuyện yêu đương rồi, chứ suốt ngày cứ ôm đống báo cáo để rồi ế à" Nhân viên tài vụ lớn tiếng nói
Lúc này Phạm Hương từ ngoài bước vào, đúng lúc nghe được cả câu nói của nhân viên kia, tối hôm qua cô giành phòng với Lan Khuê thắng lợi cho nên hôm nay tâm trạng cũng không tệ "Vậy cô đi nói chuyện yêu đương đi, dù sao gần đây cũng không có chuyện gì gấp" Nói xong thì đi thẳng vào văn phòng của mình
Lúc này mấy người bên ngoài đều ngây dại không hiểu chuyện gì, nhân viên tài vụ vội chạy lại hỏi kế toán Trịnh "Ô ô, kế toán Trịnh, tổng giám đốc nói vậy có phải muốn khai trừ tôi không, tôi chỉ thuận miệng nói thôi mà" vừa nói vừa khóc huhu lên,
Kế toán Trịnh nhất thời luống cuống tay chân, vì thế vội vào phòng của Phạm Hương
"Phạm tổng"
Phạm Hương nghe kế toán Trịnh xin cho nhân viên kia thì thuận miệng nói "Không cần phải nói, để cho cô ấy đi đi"
Kế toán Trịnh nghe xong thì hiểu Phạm tổng không muốn cô cầu tình nữa, không biết nên xử lý thế nào đây.
Không nghĩ tới tổng giám đốc lại vô tình như vậy, sắp tới lễ mừng năm mới rồi còn khai trừ nhân viên nữa, dù sao thì cô bé kia cũng không làm chuyện gì sai, chỉ là vô tình nói một câu, cô không thể hiểu nổi tổng giám đốc của mình.
Phạm Hương thấy kế toán Trịnh đứng đó không chịu rời thì hỏi "Kế toán Trịnh, cô còn chuyện gì?"
Kế toán Trịnh nghe Phạm Hương hỏi thì cũng thành thật nói "Phạm tổng, cô định khai trừ Ngọc Loan thật sao?"
Phạm Hương sửng sốt "Có ý gì?"
Kế toán Trịnh cũng bị Phạm Hương hỏi mà ngạc nhiên "Vừa rồi không phải Phạm tổng nói để Ngọc Loan đi hay sao?"
"Lúc nảy cô ta nói muốn đi nói chuyện yêu đương sao, lúc này cũng không có chuyện gì làm, cũng sắp mừng năm mới rồi, cho nên cứ để cô ấy đi"
"A, Phạm tổng, ý cô là đồng ý cho Ngọc Loan về sớm một chút?" vẻ mặt kế toán Trịnh bất khả tư nghị nhìn Phạm Hương
"Uhm"
"Ai nha, hồi nảy bọn tôi còn nghĩ Phạm tổng muốn sa thải Ngọc Loan, cô ấy sợ hãi đang khóc bên ngoài, tôi phải nhanh ra cho con bé ấy biết tin" Kế toán Trịnh chưa kịp nói cảm ơn thì đã đi mất
Phạm Hương thấy kế toán Trịnh chạy ra ngoài thì thầm nghĩ, mình thật không thích hợp làm người tốt chút nào, lần trước hảo tâm nói chuyện với Phạm Hương thì lại bị mắng, lần này muốn để Ngọc Loan đi hẹn hò thì bị gán mát là muốn khai trừ người ta, Phạm Hương lắc lắc đầu tiếp tục nhìn báo cáo trong tay.
Kế toán Trịnh kể đầu đuôi câu chuyện cho Ngọc Loan nghe, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, Ngọc Loan hít hít cái mũi nói "Kế toán Trịnh, cô không gat tôi chứ?
"Đương nhiên là thật rồi, lừa cô làm gì, nhanh thu dọn đi, hiếm có khi nào tổng giám đốc cho cô về sớm một hôm, nhớ là tối đến công ty dự tiệc nha" Kế toán Trịnh buồn cười nhìn Ngọc Loan.
Ngọc Loan vui mừng xách túi ra về, nghĩ thầm phải chuẩn bị thật đẹp để tới công ty dự tiệc, vừa đi vừa cười chút nữa đụng trúng Lan Khuê
"A, Trần tổng"
Lan Khuê nghe cô hét lớn như vậy thì vội ra dấu "Nói nhỏ chút"
Ngọc Loan liền nhỏ giọng "Trần tổng có chuyện gì sao?"
Hai người đứng trước cửa phòng tài vụ khoa tay múa chân nói chuyện, cũng không biết là nói chuyện gì
"Tổng giám đốc có ở đây không?" Lan Khuê hỏi nhỏ
"Dạ có, hôm nay xem ra tâm tình tổng giám đốc rất tốt, còn cho tôi nghỉ nửa ngày" Ngọc Loan vui cười hớn hở nói
"Cho cô nghỉ nửa ngày à, xem ra tâm trạng đang tốt" vừa dứt lời, Lan Khuê nghênh ngang đi vào văn phòng Phạm Hương.
Cốc cốc
"Mời vào"
Đây là lần đầu tiên Lan Khuê vào văn phòng Phạm Hương, quả nhiên phòng cũng như người, bốn phìa đều buông màn, rõ ràng là ban ngày mà vào phòng cứ tưởng ban đêm, Phạm Hương cảm thấy không khí có điểm quái dị.
Phạm Hương ngẩng đầu nhìn Lan Khuê đứng đó hết nhìn đông tới nhìn tây, cô cũng không nói gì.
Cuối cùng vẫn là Lan Khuê bị Phạm Hương nhìn chằm chằm nói "Phạm tổng, hôm nay bận không?" Nói vừa dứt lời nàng lập tức muốn cắn lưỡi chết cho rồi, ngẫm lại thì tài ăn nói của nàng cũng không tồi, làm sao mà lúc nói chuyện với Phạm Hương thì lưỡi lại xoắn lại như thế.
"Có một chút" Phạm Hương trả lời
"Uhm, tối nay công ty tổ chức tiệc, cô định mặc đồ này luôn?" Lan Khuê lại nói vòng vo
Phạm Hương nhìn quần áo trên người mình, áo sơ mi màu lam nhạt, cá vạt đen, quần tây dài, trang trọng những cũng rất thoải mái, liền hướng Lan Khuê gật gật đầu.
Lan Khuê

1 2 »