CHAP 59: Giam lỏng

.
.
.
.
.
.
Biết Jungkook bị Jimin bắt cóc, Taehyung liền hủy hết tất cả công việc. Trực tiếp điều động hàng trăm chiếc xe màu đen lùng sục khắp nơi trên đường phố Canberra. Cảnh sát chính là không thể can thiệp vào. Kim Taehyung, tốt hơn hết, đừng động vào anh lúc này, nếu không, chỉ có thể mất mạng như chơi.
Hiển nhiên thôi, cả cuộc đời này, anh chẳng cần thứ gì ngoài cậu. Thế mà bây giờ tên Jimin khốn kiếp ấy lại đem cậu đi trong chính ngày cưới của hai người. Lửa hận trong người anh dâng lên ngùn ngụt. Đã có gan đem cậu đi, thì Park Jimin cũng coi như đã sẵn sàng xuống mồ. Tìm được hắn, anh chắc chắn sẽ nghiền hắn ra thành trăm mảnh. Đánh hắn cho tới khi hắn không thể gượng dậy nổi.
. Vẫn chưa tìm thấy tung tích gì sao??– Taehyung ngồi trên bàn làm việc, hỏi đám người áo đen đang xếp thành hàng trước mặt.
. Vẫn chưa thưa Kim tổng. Park Jimin hắn đã xóa hết các dấu vết khi đưa cậu Jungkook đi. Thật sự không thể điều tra ra.
. KHÔNG ĐƯỢC CŨNG PHẢI ĐƯỢC! AI CHO CÁC NGƯỜI MỞ MIỆNG NÓI NHỮNG LỜI NHƯ VẬY?? TIẾP TỤC TÌM KIẾM CHO TÔI!!– anh tức giận ném bình hoa trên bàn xuống đất. Một khi Jimin vẫn còn sống, phải lôi cổ hắn về đây. Hắn mà dám động đến một cọng tóc của Jungkook, anh nhất định sẽ không tha.
_______________________________________________
Đã năm tiếng đồng hồ từ khi Jungkook bất tỉnh, bây giờ vẫn chưa có tỉnh dậy.
. Em ấy chưa tỉnh lại sao?– hắn hai tay đút túi quần, bước vào phòng, lên tiếng hỏi Mia trong khi mắt vẫn nhìn đăm đăm vào người con trai kia.
. Vẫn chưa!
. Cô ra ngoài đi!
Mia lặng lẽ nghe theo. Trong ánh mắt long lanh ngày nào giờ đây chỉ còn một màu u buồn ủ rũ. Không biết từ khi nào, cô không thể cười được nữa. Cô biết chứ, chính Jimin là người đã làm cô ra như thế. Cô hận, không phải hắn mà là hận chính mình. Tại sao cứ luôn nhu nhược, yêu thương một người không bao giờ yêu mình. Có phải cô quá ngốc rồi không?
Sau khi đóng cửa phòng, hắn lại ngồi bên cạnh cậu. Đưa tay mân mê khuôn mặt xinh xắn trắng nõn ấy.
. Jungkook, tôi sẽ khiến em quên được Kim Taehyung!– hắn nói, khóe miệng càng giương cao.
Ở nơi này, sẽ không ai tìm được bọn họ. Xung quanh được ngụy trang rất tốt. Cây xanh phủ kín, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Thoạt nhìn, ai cũng sẽ nghĩ nó chỉ đơn thuần là một khu vườn xa xỉ của những kẻ giàu có. Nhưng mấy ai ngờ được, bên trong lại đang giam lỏng một thiên thần.
Mi mắt cong vút khẽ run lên. Đồng tử đen láy hé mở, sâu thẳm trong đó là mệt mỏi cùng trống rỗng.
. Jungkook! Em tỉnh rồi!
. Đây là đâu??– cậu tròn mắt nhìn căn phòng không có lấy một điểm quen thuộc. Jimin, sao anh ở đây??
. Đây là nhà anh, Kookie!– Jimin vừa nói vừa nắm lấy bàn tay cậu.
Chợt, kí ức một mảng ùa về. Là hôn lễ, là xe hoa, là tiếng cười, là Yoongi hyung, là lần cuối cùng cậu gọi tên Taehyung trước khi chìm vào giấc ngủ sâu.....
. Buông tôi ra!!– Jungkook ngồi bật dậy, hất bàn tay Jimin đi. Ngồi lui về phía sau. Ánh mắt cậu nhìn hắn lộ rõ vẻ tức giận.
. Taehyung?? Taehyung của tôi đâu??– Jungkook hét lớn.
. Em đừng có gọi cái tên đó trước mặt tôi Jungkook!!– Jimin ngước nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh băng.
. Anh cản được tôi sao?? Không được tôi phải về với Taehyung, tôi còn phải kết hôn với anh ấy!!– cậu chạy ra cửa, nhưng nó đã bị khóa.
. Từ giờ trở đi, nơi này là của em. Một bước em cũng đừng mong rời khỏi căn phòng này!– hắn đi tới, lôi cậu vào lại giường. Nằm yên đó, em đừng khiến tôi điên lên!
*Chát*
Bàn tay thon dài không chần chừ liền giáng xuống. Bên má phải của hắn còn hằn rõ năm ngón tay.
. Khốn nạn, là anh bắt cóc tôi! Tại sao lại làm như thế??– Jungkook dùng chút sức lực yếu ớt, đẩy Jimin ra xa.
Hắn nghiến răng, nắm lấy cổ áo Jungkook, sau lại trừng mắt, đem bàn tay, đánh lên gò má cậu. Jungkook ngã lên giường, nâng tay ôm lấy khóe miệng đã chảy máu. Nước mắt đua nhau rơi xuống nóng hổi.
. Em nghe cho kĩ đây! Tốt hơn hết, hãy quên Kim Taehyung đi. Em chỉ có thể là của tôi thôi!– hắn đi lại giường, niết cằm cậu rồi bóp mạnh.
. Tôi đã nói rồi mà Kookie, tôi chưa bao giờ từ bỏ em cả. Kim Taehyung, em hãy mau quên hắn đi, trước khi tôi giết chết hắn!
. Park Jimin, anh điên rồi!!
. Cứ ở với tôi đi, rồi em sẽ thấy đối với hắn, em chỉ là rung động nhất thời mà thôi!– cười một cách sảng khoái, sau đó hắn bước ra ngoài.
Jungkook ngồi bó gối trên giường, cắn chặt răng để tiếng nấc của mình không bật ra quá lớn.
Taehyung.......mau đến đưa em ra khỏi chỗ này!!! Em yêu anh Taehyung........
________________________________________________________
Ở phòng làm việc, sau một hồi tìm kiếm các dữ liệu được đàn em đưa tới để tìm tung tích của Jungkook, Taehyung mệt mỏi dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi.
Chẳng tìm được gì cả. Park Jimin, hắn đã chuẩn bị kế hoạch này từ lâu rồi, hẳn là vậy. Tất cả video giao thông đều bị hỏng cùng một thời điểm. Jimin hắn cũng biến mất không còn chút tung tích. Không đến công ty, nhà riêng cũng đã bị bán rồi chuyển đi nơi khác. Tất cả công việc của công ty hắn đều giải quyết ở nhà riêng. Nhân viên trong công ty căn bản cũng không biết hắn đang ở đâu.
Mở di động lên, nhìn hình ảnh cậu tươi cười trong đó mà anh lại cảm thấy có chút yếu lòng.
. Kookie, em nói xem, phải làm sao anh mới có thể tìm được em đây?? Anh nhớ em..... Anh yêu em.....
_______________________________________________________
Jungkook ngồi trong phòng, mắt nhìn đăm đăm vào chiếc cửa sổ đã kéo màn. Thân hình mới có nửa ngày đã hiện rõ vẻ tiều tụy nhợt nhạt. Bộ đồ ngủ màu trắng còn làm cậu trở nên gầy yếu hơn. Mia đứng bên ngoài, bắt gặp cảnh này liền không khỏi thương cho Jungkook.
. Jungkook, cậu ăn chút gì nhé!
Không nói gì, cậu chỉ lắc đầu.
. Jungkook à, cậu.....
. Giúp tôi ra khỏi đây đi, Mia!– Jungkook nhìn cô, trong ánh mắt còn long lanh một tầng nước.
. Tôi xin lỗi Jungkook, tôi không làm như thế được!
Làm sao tôi có thể giúp cậu khi chính tôi cũng bị giam lỏng trong này.....
Cả hai cứ như vậy, ngồi buồn nhìn vào khoảng không vô định.
Cuộc đời của mấy ai giống nhau?? Nhưng nơi kết thúc có khi lại cùng một chỗ. Có khi nào ánh sáng của một thiên thần như cậu sẽ bị nơi u ám này dập tắt. Hay ngược lại, ánh sáng của cậu sẽ chiếu sáng khắp nơi đây.
Trong ngôi nhà lạnh lẽo tối tăm này, có ai biết cậu cần thứ gì? Chính là vòng tay ấm áp của anh, nơi mà trước đây anh đã từng bảo nó là của cậu.
Tự trấn tĩnh bản thân rằng anh sẽ đến. Anh sẽ cùng cậu ra khỏi nơi đây. Nhưng trong thâm tâm, căn bản đã không còn len lỏi hi vọng. Bởi cậu cũng chẳng biết chính mình đang ở đâu. Nơi này căn bản không có một chút ánh sáng. Ngột ngạt quá, tăm tối quá. Cái tăm tối đó dường như đã làm cho một trong hai 'chú chim nhỏ' phải buông xuôi........
Từ khi lỡ trao trái tim cho anh ấy, tự do đối với tôi là một thứ quá xa xỉ rồi Jungkook......
END CHAP  59..

#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: Tò mò CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss!

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn!!

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè!

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi huynh hẹn hò!!

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn!

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép!

CHAP 27: Tất cả đều cho anh[H]

CHAP 28: Happy day!

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)