Chap 2

  Mấy tên ăn trộm chắc không ngủ lại nhà gia chủ chứ? Lan Khuê vừa nghĩ vừa đi chầm chậm tới gần sô pha, sợ đi mạnh sẽ làm cho tên ăn trộm thức dậy, nàng còn đang mơ hồ suy nghĩ thì người nằm trên sô pha ngồi bật dậy, Lan Khuê không chút suy nghĩ "Phanh" một tiếng, cầm chiếc nồi đánh vào đầu người kia.
Người nọ quay đầu lại nhìn Lan Khuê một chút, sau đó liền ngã gục xuống sô pha
Lan Khuê giật mình, sao lại là Phạm Hương ? Bị nàng đánh không chấn động não đó chứ? Nếu Phạm Hương  bị đánh tàn phế, vậy có phải nàng phải nuôi cô ấy cả đời hay không? Lan Khuê vội kêu "Phạm tổng, Phạm tổng, tỉnh tỉnh mau" Nàng thấy Phạm Hương  vẫn bất động liền vội tới gần tát tát vào mặt Phạm Hương  mấy cái "Phạm Hương , Phạm Hương , cô đừng giả chết, tôi biết cô không có việc gì"
Nàng làm gì Phạm Hương  cũng không tỉnh lại, Lan Khuê nghĩ thầm nguy rồi, có khi nào bị đánh chết rồi không?
Đang lúc Lan Khuê nghĩ cách làm thế nào phi tan xác chết thì Phạm Hương  rên rỉ mấy tiếng
"A, Phạm tổng, cô không có việc gì chứ, đầu cô chắc đau lắm hả?" Lan Khuê cười cười giải vây
Phạm Hương  xoa xoa đầu nhìn Lan Khuê không nói gì
Lan Khuê cảm thấy không lên tiếng chắc là không có gì rồi, nên đem chiếc nồi bỏ xuống sau đó lại sô pha ngồi gần Phạm Hương  hỏi "Phạm tổng, tối hôm qua cô đưa tôi về?" Nàng thấy Phạm Hương  vẫn không lên tiếng liền tiếp tục hỏi "Phạm tổng có lòng tốt thật nha, cư nhiên đem nhà tôi dọn dẹp sạch sẽ như vậy, do tôi không có thời gian nên mới bề bộn như cô thấy" Lan Khuê bày ra bộ mặc đắc ý nói
"Thật ngại quá Trần tổng, tôi chỉ tự thu dọn phòng của mình mà thôi" cuối cùng Phạm Hương  cũng chịu mở miệng nói chuyện.
"Cái gì? Phòng của cô? Phạm tổng, có phải cô bị đánh nên đầu hỏng mất rồi chứ, mời cô đặt mắt kính xuống rồi nhìn cho kỹ một chút xem chỗ này là nhà ai?" Lan Khuê cảm thấy nếu Phạm Hương  không phải bị nàng đánh tới choáng váng đầu óc thì chính là ngủ chưa tỉnh.
Phạm Hương  nhìn Lan Khuê khẩn trương nên cũng chậm rãi nói "Trần tiểu thư hình như hay quên nhỉ, hình như một tuần trước cô đã bán căn nhà này?"
Đỉnh đầu bị cả bầy quạ đen bay qua, Lan Khuê cảm thấy mình sắp bị nước bọt làm nghẹn chết rồi. Một tuần trước, Lan Khuê có chuyện cần tiền gấp, nàng định bán xe nhưng nghĩ lại thì xe cũng không được bao nhiêu tiền, giống như phụ nữ có chồng rồi thì cũng giảm giá trị.
Ngôi nhà này thì đang tăng giá cho nên nàng mới suy nghĩ lại, đó là ngôi nhà mà Lan Khuê mua khi kiếm được khoản tiền lớn lúc đi làm, thiết kế và trang trí nàng rất thích vì vậy rất không muốn bán. Nàng nhờ Khánh Ngân tìm giúp nàng vài người quen mua lại ngôi nhà này, sau khi ổn định tài chính thì sẽ chuộc lại, kỳ thật đúng hơn là vay tiền, nhưng nói dễ nghe là mua bán nhà. Làm nàng cũng giữ lại chút mặt mũi.
Sau đó Khánh Ngân đem 3 tỷ đưa cho nàng, chỉ nói là người bạn này sẽ không đến nhà nàng ở, nàng có thể ở lại đó, chờ tài chính ổn định thì có thể trả lại tiền cho người kia. Bởi vì là bạn bè của Khánh Ngân cho nên Lan Khuê cũng không hỏi nhiều, nàng cầm chi phiếu sau đó giao giấy tờ nhà cho Khánh Ngân, nàng cũng không hỏi là nhà do ai mua, hiện tại nghe Phạm Hương  nói như vậy, nàng mới hiểu đầu đuôi câu chuyện.
Lan Khuê chạy nhanh vào phòng lấy di động gọi cho Khánh Ngân "Khánh Ngân, cậu đem nhà mình bán cho ai?"
Lúc này Khánh Ngân hình như vừa mới rời giường, giọng nói có chút mơ hồ "Cái gì nhà"
"Chính là lần trước mình gặp trục trặc tài chính đó, lần đó Phương Anh bận rộn nên mình nhờ cậu bán nhà dùm mình..." Lan Khuê sốt ruột nói
"Ờhm, đúng rồi, mình đem nhà cậu bán cho Phạm Hương , cô ấy nói cô ấy có chỗ ở rồi nên tạm thời để cho cậu mượn nhà"
"Cái gì? Cô ấy biết là mình bán nhà?"
"Cậu không biết hả, hôm đó thấy hai người nói chuyện ở phòng trà mình cứ nghĩ là cả hai đã nói rõ rồi chứ?"
Có nhầm không vậy, mình nói chuyện với cái kẻ mặt tê liệt kia ở phòng trà khi nào, ngày đó rõ ràng là làm mình sợ muốn chết, cứ tưởng công ty có quỷ. Trong lòng Lan Khuê hét lên
"Biết rồi, cảm ơn cậu, bye" Nói xong Lan Khuê liền cúp điện thoại, trốn trong phòng như đà điễu, đang tính toán xem nên làm gì tiếp theo thì nghe tiếng gõ cửa
Cốc cốc cốc
Lan Khuê miễn cương mở cửa phòng ra, thấy Phạm Hương  mặt mày tê liệt đứng trước cửa, nàng nghĩ bụng, người này không biết có phải bẩm sinh thì đã có bộ mặt này hay không, Lan Khuê giả bộ tươi cười nói "Có chuyện gì không Phạm tổng"
Phạm Hương chỉ chỉ trong phòng nói "Phòng này bây giờ là của tôi, làm phiền cô nhường lại cho tôi"
Nháy mắt Lan Khuê cảm thấy máu trào lên tận ót, Phạm Hương chết tiệt, chẳng phải lúc trước nói mình có chỗ ở rồi sao, bây giờ lại cố tình muốn vào đây ở, chỉ mượn có 3 tỷ thôi mà, có cần phải hẹp hòi với nàng như vậy không?
Lúc này Lan Khuê yếu thế hơn nên ăn nói khép nép "Phạm tổng, hiện tại tôi chưa tìm được chỗ ở, cô không nhẫn tâm để một cô gái như hoa như ngọc phải lưu lạt đầu đường xó chợ chứ?"
Phạm Hương  cực kỳ phối hợp nhìn đông nhìn tây sau đó hỏi "Chỗ nào sao tôi không thấy"
Lan Khuê nghe xong thật muốn đá một cước vào Phạm Hương, sau đó mắng to rồi đem lăng trì.
Phạm Hương  thấy vẻ mặt muốn giết người của Lan Khuê vội nói "Cô không cần dọn ra ngoài"
Lan Khuê nghe Phạm Hương  nói thì giật mình sửng sốt, mặt tê liệt này sao tự nhiên tốt với nàng vậy?
Phạm Hương nói tiếp "Cô ngủ phòng sách, còn nữa đừng quên trả tiền thuê nhà" Nói xong thì liền đi ra phòng khách.
Lan Khuê cảm thấy nếu mình tiếp tục nói chuyện với Phạm Hương  nữa thì thần kinh sẽ bị suy nhược mất. Lan Khuê vung tay đóng cửa "Rầm" một tiếng.
Nàng nằm trên giường đói bụng lăn lộn, qua một hồi thì bị mùi thơm hấp dẫn từ bên ngoài dụ đi ra, nhìn thấy Phạm Hương  làm hai dĩa mỳ ý, vừa ngồi ăn vừa đọc báo.
Lan Khuê nuốt nước bọt liên tục, trong đầu tự nói là không thèm nhìn mặt Phạm Hương , nhưng mà hai chân thì cứ tự nhiên đi tới ngồi vào bàn.
"Không nghĩ Phạm tổng ăn nhiều như vậy, một mình có thể ăn tới hai phần nha"
"Không, tôi chỉ ăn một phần, một phần để nhìn" Phạm Hương  nói cũng không ngẩng đầu lên.
Lan Khuê nghe được thiếu chút nữa hộc máu chết, rõ ràng làm một phần cho nàng mà còn nói kiểu đó, Lan Khuê tức giận vô cùng, nàng cầm nĩa lên ăn cũng không thèm hỏi Phạm Hương , vừa ăn vừa chửi rủa, tay nghề cũng khá lắm, mùi vị cũng rất thơm, so với ăn bên ngoài thì ngon hơn nhiều, về sau có thể về nhà ăn cơm thật tốt haha. Lan Khuê bị ý nghĩ của mình dọa sợ, mắc nghẹn không ngừng ho khan. Một ly nước đưa tới trước mặt nàng, Lan Khuê không chút nghĩ ngợi ngửa đầu uống nước, chờ cho bình tĩnh lại một chút, nàng vừa định cảm ơn Phạm Hương  thì nghe cô nói "Ăn xong nhớ rửa chén nha"
Ngày thường Lan Khuê ghét nhất là rửa chén, vì nàng nàng vẫn thích mua đồ ăn bên ngoài về ăn, ăn xong rồi có thể vứt vỏ hộp là xong, lúc này mặt tê liệt lại dám ra lệnh cho nàng đi rửa chén, trong công ty hai người cũng cấp bậc ngang hàng nhau nha... dù sao cũng ở nhờ nhà người ta, cái này gọi là an nhờ ở đậu, Lan Khuê rầu rĩ không vui cầm chén dĩa đi rửa sạch.
---
Lúc trước vì tin tưởng Lệ Hằng cho nên đem công trình cho Lệ Hằng làm, bây giờ mất tích rồi, còn thiếu nhân viên mấy tháng lương nữa, làm cho công ty rối loạn tay chân, nhất thời mọi người vẫn không kịp nghĩ ra cách giải quyết.
"Thấy chưa, lúc trước tôi nói Lệ Hằng là tên lưu manh không đáng tin cậy mà" Lan Khuê tức giận nói.
"Cô đừng nói kiểu đó, lúc trước chẳng phải uống rượu thân thiết với người ta lắm sao?" Phạm Hương  nói nhưng cũng không thèm nhìn Lan Khuê
Lan Khuê cảm thấy hôm nay mình như một con rối, ai cũng sỉ nhục nàng, tức giận đỏ mắt, mở cửa chạy nhanh ra ngoài.
Phạm Hương  biết mình nói nặng lời, nhanh chân đuổi theo. Phạm Hương  chạy tới văn phòng của Lan Khuê cũng không tìm thấy nàng. Ma xui quỷ khiến làm Phạm Hương  đi tới chỗ cầu thang lên sân thượng, cô cũng không biết vì sao lại đi tới đó, chỉ nghĩ thầm là cứ thử vận may.
Lên tới sân thượng, nhìn thấy không có ai, Phạm Hương  đột nhiên cảm thấy mình thật buồn cười, rõ ràng cô là người trầm tính khó bị ảnh hưởng mà không hiểu tại sao lại vì Lan Khuê mà chạy theo, thật là không giống như tác phong thường ngày của cô.
Ngày thường, khi nào cô cảm thấy chuyện gì xứng đáng thì mới làm, khi không hôm nay lại đi lên sân thượng, dang lúc cô định đi xuống thì nghe có tiếng khóc thúc thích vọng lại.
Phạm Hương  đi dọc theo sân thượng thì thấy Lan Khuê ngồi phía bên kia, mặc dù vò hành lang bảo hộ, nhưng mà lúc này Lan Khuê đang ngồi trên hành lang ấy cho nên vô cùng nguy hiểm. Lúc này Lan Khuê ngồi cuộn mình ôm đầu gối không ngừng run rẩy khóc.
Điều này làm Phạm Hương  cảm thấy trong lòng có gì đó khó chịu, rất muốn lại an ủi nàng. Nhưng Phạm Hương  cũng biết mình là người kém biểu đạt, sợ Lan Khuê đột nhiên nhìn thấy mình mà tức giận ngã xuống dưới thì thảm, Phạm Hương  lặng lẽ tới gần nàng không để nàng phát hiện,
Lan Khuê đang khóc vô cùng thương tâm, căn bản không cảm giác có người tới gần, Phạm Hương  tiến lên thật nhanh đem Lan Khuê ôm vào trong ngực
"A..." Lan Khuê bị ôm bất ngờ nên sợ hãi la lên, nhìn lại thì thấy Phạm Hương  ôm mình, mới vừa rồi còn nói nặng lời với nàng mà bây giờ còn xuất hiện trước mặt nàng, Lan Khuê nổi nóng hét lên "Phạm Hương , cái đồ hỗn đản, mau buông tôi ra"
Phạm Hương  ôm lấy Lan Khuê, nàng đá loạn xạ hai chân, cô vẫn không buông ra "Đừng nhúc nhích, có muốn cùng ngã xuống?"
Lan Khuê nghe Phạm Hương  nói như vậy mới im lặng cuối đầu nhìn xuống, lúc nảy đi lên cũng không cảm thấy cao như vậy, bầy giờ nhìn xuống thật sợ, nàng im lặng để mặc cho Phạm Hương  ôm.
Phạm Hương  thấy nàng bị dọa bất động liền nổi lên ý muốn đùa giỡn với nàng, cô buông Lan Khuê ra, đi lùi về phía sau, làm cho Lan Khuê giật mình ngã xuống.